Thương Nguyên Đồ (Dịch)
Chapter 131 Anh hùng chinh phạt tứ phương

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 15: Anh hùng chinh phạt tứ phương

Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt đều thu hút rất nhiều Thần Khí đến và đều được chúng đáp lại, mỗi người đều chọn được một món Thần Khí cấp Thiên. Mà tin hai người đã đột phá Cửu Huyền động chuẩn bị xuống núi nhanh chóng được đệ tử Nguyên Sơ Sơn truyền ra khắp nơi.

Vào ngày 21 tháng 10, Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt tổ chức một bữa tiệc chiêu đãi các đồng môn của họ.

"Ta kính hai người một ly." Yến Tẫn ngồi một mình trong bữa tiệc, sau khi tiệc tàn đã kéo Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt đi uống rượu.

Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt cũng đi cùng hắn.

"Ta gặp được hai người khi ta tới phủ Đông Ninh năm mười lăm tuổi, chớp mắt đã hơn mười năm trôi qua." Yến Tẫn uống rượu bằng cái chén lớn, lại rót tiếp cho mình một chén khác, vô cùng nghiêm túc mà nhìn Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt: "Yến Tẫn ta đời này bằng hữu không nhiều! Mà hai người đều là bằng hữu của Yến Tẫn ta."

Mạnh Xuyên cười, Liễu Thất Nguyệt cũng yên lặng lắng nghe.

Nói ra thì...

Quan hệ giữa Mạnh Xuyên và Yến Tẫn thì thân thiết hơn, mà nàng thì có vẻ không thân lắm, nhưng dù sao bọn hắn cũng cùng nhau trải qua sống chết, Yến Tẫn chỉ có hai người họ là bạn trên núi.

“Sau khi xuống núi sẽ có một trận huyết vũ tinh phong, một cuộc chiến giữa sự sống và cái chết.” Đôi mắt của Yễn Tẫn hơi ươn ướt, hắn nghiêm túc nhìn Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt: "Yến Tẫn ta hy vọng rằng cả hai người đều phải còn sống, phải tiếp tục sống! Hy vọng một ngày nào đó, ba chúng ta sẽ có thể sánh vai cùng sát cánh đứng trên một chiến trường."

“Tốt.” Mạnh Xuyên cũng mỉm cười: "Đến lúc đó cả ba người chúng ta sẽ sát cánh cùng nhau chiến đấu.”

“Sát cánh cùng nhau chiến đấu.” Liễu Thất Nguyệt cũng rất mong đợi.

Năm đó, họ sát cánh cùng nhau chiến đấu ở Nhàn Thạch Uyển trong phủ Đông Ninh khi còn là thiếu niên.

"Ha ha ha..." Yến Tẫn cười rộ lên và nói: "Nhất định sẽ có một ngày, nào, chúng ta uống rượu nào."

Dù thế nào đi nữa, ít nhất vào giờ phút này Yến Tẫn đã vui vẻ.

Hắn có rất ít bạn bè nên hắn đều trân trọng như nhau.

“Chúng ta cùng uống.” Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt cũng cạn chén.

Đến chiều, các đệ tử Thần Tôn đều đã giải tán ra về, người hầu trong động phủ đang thu dọn bàn ăn.

Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt đứng ở cửa động phủ, nhìn con đường tuyết đầy dấu chân lại bị tuyết phủ lấp đầy.

"Tiền Ngọc sư huynh không đến?" Mạnh Xuyên hỏi.

"Ừm."

Liễu Thất Nguyệt gật đầu: "Huynh ấy không có tới, lần trước muội đích thân đi mời hắn, cũng không gặp được huynh ấy."

“Chúng ta đi gặp hắn đi.” Mạnh Xuyên nói: “Sau khi xuống núi rồi, không biết lần sau gặp lại là khi nào nữa.”

"Ừm." Liễu Thất Nguyệt gật đầu.

Hai người cùng nhau vượt qua con đường đầy tuyết, đi đến động phủ nơi ở của Tiền Ngọc.

Ngoài cửa động phủ có người quản sự mở cửa.

"Mạnh Xuyên đại nhân, Liễu Thất Nguyệt đại nhân." Quản sự gác cửa cung kính lễ phép nói.

"Báo với Tiền Ngọc sư huynh có ta và Mạnh Xuyên đến thăm." Liễu Thất Nguyệt nói.

"Vâng, thuộc hạ sẽ đi truyền lời, nhưng đại nhân người có lẽ sẽ không gặp hai vị." Quản sự lộ vẻ bất lực nói.

"Cứ truyền lời đi." Liễu Thất Nguyệt nói.

Quản sự gật đầu, lập tức đi vào.

Một lúc sau, quản sự trở lại cửa với vẻ mặt khó xử, nhẹ nhàng lắc đầu: “Đại nhân người chỉ biết uống rượu, cái gì cũng không quan tâm nữa.”

Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt nhìn nhau, không có sự cho phép của động chủ thì không thể xông vào, đành phải quay về.

"Mạnh Xuyên sư đệ và Liễu Thất Nguyệt sư muội đều đã đột phá Cửu Huyền động, sắp xuống núi sao?" Tiền Ngọc râu tóc rối bời, thần sắc cực kỳ sa sút, lúc này hắn đang ôm một bình rượu trên người, dựa vào lan can ngơ ngác, thì thầm: “Ta còn nhớ chín năm trước, ta cũng hưng phấn xuống núi, nhưng bây giờ ta đã trở thành một kẻ vô dụng, đan điền của ta đã bị phế, chân khí không còn nữa, thậm chí ngay cả bí thuật cung tên cũng không thể thi triển."

"Chỉ có vũ lực của Thần Tôn thể? Vũ lực thuần túy cũng không thể so được với sức mạnh bạo phát của Bất Diệt Cảnh Thần Tôn! Hơn nữa, cung tên do dùng vũ lực bắn ra không có biến đổi gì. Yêu Vương rất dễ thì né được! Ta thậm chí không thể so sánh với nhưng Thần tiễn thủ vừa mới đạt Bất Diệt Cảnh Thần Tôn, một Thần tiễn thủ vừa mới thăng cấp Thần Tôn sao?

"Ha ha, một người vừa mới thăng cấp Thần Tôn, ngay cả chiến trường cũng chẳng cần ta đâu."

"Phế vật, một kẻ hoàn toàn vô dụng."

"Các sư huynh sư tỷ, các người đều đi rồi, để lại một mình ta trên đời. Nhưng lại biến ta thành một kẻ vô dụng, ta không thể báo thù. Ta nên làm sao bây giờ? Ta nên làm gì?" Tiền Ngọc uống rượu tâm trạng đau đớn vô cùng.

Một Thần tiễn thủ bắn ra một mũi tên từ khoảng cách hai ba dặm.

Mũi tên rất nhanh, quỷ dị không thể lường trước.

Cho dù Yêu Vương có thể nhìn thấy từ xa, nhưng khi mũi tên đến gần, hướng đi của mũi tên đều sẽ xuất hiện thay đổi, muốn tránh cũng tránh không kịp!

Nhưng nếu mũi tên được được bắn ra bởi vũ lực thuần túy, nếu không tích hợp truyền bí thuật chân nguyên vào nó thì sự biến hóa của mũi tên sẽ ít đi! Bắn ra một mũi tên từ khoảng cách một hai dặm? Chỉ cần Yêu Vương bước một bước là có thể dễ dàng tránh được. Không có mối đe dọa nào cả! Với thực lực hiện tại của hắn sẽ chỉ trở thành gánh nặng trên chiến trường.

"Trên đời này ta còn có thể làm cái gì? Làm gì nữa?" Tiền Ngọc uống rượu đến say khướt.

Buổi tối ngày hôm đó, Dịch trưởng lão cũng đến thăm.

"Hai người chắc được phân tới cổng thành loại vừa." Dịch trưởng lão nói: "Thực lực của hai người trong số Đại Nhật Cảnh Thần Tôn xem như khá lợi hại, đến cổng thành loại vừa có thể phát huy rất tốt.”

"Vâng."

Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt gật đầu.

Hai người bọn hắn cũng đã chuẩn bị tinh thần về việc bố trí chiến trường, hiện nay bọn hắn cũng nắm rõ được tình hình các thành ở các nơi khác nhau trong thế giới Nhân tộc, cổng thành nhỏ và cổng thành lớn tương đối ổn định, chỉ có ‘cổng thành loại vừa’ bởi vì không có đủ Phong Hầu Thần Tôn, trong thành đa số đều là một đám Đại Nhật Cảnh Thần Tôn lợi hại cùng nhau trấn thủ! Dù là như thế nhưng vẫn còn thiếu hụt nguồn nhân lực.

Ví dụ như Hòe Sơn Quan nơi Tiền Ngọc sư huynh lúc trước trấn giữ đã bị tấn công đánh hạ.

Bởi vì kẻ tấn công là Yêu Vương cấp 3, còn người chịu trách nhiệm phòng thủ là Đại Nhật Cảnh Thần Tôn. Dù hai bên cũng ở cùng đẳng cấp! Áp lực phòng ngự đương nhiên là rất lớn.

Rất nhiều cổng thành đều cần gấp những cường giả như Mạnh Xuyên, Liễu Thất Nguyệt.

“Hai người có yêu cầu gì?” Dịch trưởng lão hỏi: “Có cổng thành nào đặc biệt muốn chọn tới đó không?”

Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt nhìn nhau, Mạnh Xuyên nói: "Không có yêu cầu gì khác, chỉ cần sắp xếp cho hai đệ tử ở cùng một cổng thành là được."

“Nếu có thể.” Liễu Thất Nguyệt cũng nói thêm: “Cố gắng ở gần phủ Đông Ninh nhất có thể.”

"Được rồi, ta đã biết yêu cầu của cả hai người rồi, việc sắp xếp cho hai người ở cùng một chỗ rất đơn giản." Dịch trưởng lão nói: "Về phần ở gần phủ Đông Ninh? Cần phải kiểm tra lực phòng ngự của các cổng thành khác trước khi đưa ra quyết định. "

"Ừm, nếu thật sự không được thì hơi xa nhà cũng không sao." Mạnh Xuyên Liên nói, Liễu Thất Nguyệt cũng gật đầu đồng ý.

"Hai người một người là Lôi Đình Diệt Thế Tôn Thể viên mãn, một người là thần tiễn thủ Phụng hoàng thần thể, hai người các ngươi đều có thể giúp ích rất nhiều." Dịch trưởng lão nói: "Nguyên Sơ Sơn trước tiên cần phải cẩn thận điều tra tình hình các cổng thành, cũng có thể cần tiến hành thay đổi tuyến phòng ngự, để lực lượng trong thành được phối hợp tốt nhất. Cho nên cần phải tốn khoảng mười ngày hoặc nửa tháng mới có thể cho hai người kết quả cuối cùng."

"Cách ngày mười lăm tháng mười một vẫn còn sớm, không cần vội." Mạnh Xuyên nói.

"Được rồi, một khi có kết quả, ta sẽ thông báo cho hai người." Dịch trưởng lão đứng dậy, Mạnh Xuyên hai người cũng đứng lên tiễn lão.

“Sau khi xuống núi phải chú ý cẩn thận, phải ưu tiên bảo vệ tính mạng mình trước rồi mới giết địch!” Dịch trưởng lão nói: “Chỉ cần còn sống mới có thể phát huy giúp ích lớn nhất.”

Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt đều gật đầu rồi tiễn Dịch trưởng lão rời đi.

"Bây giờ chỉ còn việc đợi phân bố vị trí." Mạnh Xuyên nói.

“Cũng không biết được phân đến cổng thành nào.” Liễu Thất Nguyệt cũng rất mong chờ.

Lúc này tâm tình của Mạnh Xuyên hưng phấn dâng trào.

Hắn bắt đầu luyện kiếm từ năm sáu tuổi, đã hai mươi ba năm rồi!

Hai mươi ba năm tu luyện! Mài giũa thành một vị Đại Nhật Cảnh Thần Tôn, tôi luyện ra một vị Lôi Đình Diệt Thế Tôn Thể Viên mãn, luyện thành một thanh đao sắc bén vô cùng.

"Hai mươi ba năm, đã rèn luyện ra một thanh đao, giờ dây thanh đao này sắp được xuống núi uống máu rồi!" Giờ phút này Mạnh Xuyên tràn đầy tinh thần chiến đấu, hắn đã trải qua kiếp nạn vào năm sáu tuổi, chứng kiến Yêu tộc xâm chiếm phủ Đông Ninh, hắn cũng nhìn thấy hình bóng của hàng vạn Thần Tôn ở Xích Huyết Nhai trên Nguyên Sơ Sơn, hắn đã nhìn thấy sự đau đớn của Tiền Ngọc, hắn không hề sợ hãi mà ngược lại ý chí chiến đấu càng trở nên mạnh mẽ!

Mạnh Xuyên quay trở lại thư phòng.

Không kìm lòng được, hắn bắt đầu vẩy mực.

Hắn đã vẽ dãy núi "Nguyên Sơ Sơn" nối dài triền miên, Nguyên Sơ Sơn hùng vĩ xa xưa, có một vị Thần Tôn xuống núi và xông pha bốn phương tám hướng.

Mạnh Xuyên nhớ lại hình dáng của rất nhiều vị Thần Tôn đã nhìn thấy ở Xích Huyết Nhai, những vị Thần Tôn đó đều đã tu luyện thành công và đã xuống núi với tinh thần hăng hái phấn chấn. Mạnh Xuyên muốn vẽ từng người một, hắn vẽ rất chi tiết, bao gồm Tiết Phong, Tiêu Vân Nguyệt, Tiền Ngọc và những người khác mà hắn quen biết.

"Vô số anh hùng chinh phạt tứ phương."

"Nhân tộc sẽ tồn tại mãi mãi!"

Mạnh Xuyên càng vẽ, tinh thần chiến đấu càng cao.

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...