Thương Nguyên Đồ (Dịch)
Chapter 134 Thương Nguyên Động Thiên

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 18: Thương Nguyên Động Thiên

"Tần Ngũ." Bóng dáng của Lạc Đường Tôn Giả trở nên hư ảo nhưng trong mắt lại có sự lo lắng: "Thương Nguyên Động Thiên của ta là đệ nhất trọng địa của Nguyên Sơ Sơn. Trước khi Yêu tộc xâm lấn, bình quân sáu ngàn năm mới mở ra một lần! Mà từ khi Yêu tộc xâm lấn đến nay, chúng ta đã làm rất nghiêm ngặt, tám trăm năm mở ra bốn lần. Bây giờ còn muốn mở ra lần thứ năm sao? Chúng ta có phải cần cân nhắc lại cho tốt hơn không?"

“Lạc Đường." Nam tử tóc dài ‘Tần Ngũ’ nhẹ nhàng lắc đầu: "Yêu tộc xâm lấn càng ngày càng nghiêm trọng, cửa lớn và vừa vùng sát cổng thành đang tăng thêm. Ba mươi năm gần đây lại xuất hiện một loại siêu lớn gần sát cổng thành. Mỗi một cổng thành cực lớn cần có một vị Tôn Giả trấn thủ. Nhân tộc ta tổng cộng có bao nhiêu vị Tạo Hoá Tôn Giả chứ? Nếu cứ tiếp tục như vậy thì Yêu tộc sẽ càng ngày càng thế công mạnh hơn. Ngươi hiểu rõ, thế lực của Yêu tộc đã vượt xa chúng ta. Tuy nhiên do hạn chế nhập khẩu vào thế giới nên chỉ có ít bộ phận lực lượng mới có thể tiến vào. Chúng ta mới chống đỡ được tám trăm năm nhưng vẫn dự đoán được về sau sẽ càng nghiêm trọng hơn, chiến tranh cũng sẽ tàn khốc hơn.”

Lạc Đường Tôn Giả trầm mặc.

Nàng ta cũng biết tương lai sẽ tàn khốc hơn.

"Nếu chúng ta không giữ được thì sẽ bị Nhân tộc sẽ bị tàn sát. Thế giới của chúng ta sẽ bị Yêu tộc chiếm giữ. Yêu tộc sinh sôi nảy nở sinh tồn ở đây." Nam tử tóc dài Tần Ngũ bình tĩnh nói: "Có lẽ bọn hắn sẽ để lại một vài Nhân tộc để nuôi nhốt làm nguyên liệu nấu ăn. Đến lúc đó, cơ duyên bảo địa mà tiền bối Nhân tộc chúng ta lưu lại còn có tác dụng gì chứ? Toàn bộ rơi vào trong tay Yêu tộc."

"Cho nên theo ta thấy nếu tương lai có hi vọng phát huy ra thực lực Tạo Hóa Cảnh thì chắc chắn có thể phá lệ mở ra Thương Nguyên Động Thiên một lần." Tần Ngũ nói.

Lạc Đường Tôn Giả nhẹ nhàng gật đầu: "Theo ta được biết, Mạnh Xuyên này có lĩnh vực Nguyên Thần. Tốc độ tu hành đao pháp chậm hơn Tiết Phong. Thiên phú đao pháp của hắn, thật sự rất bình thường, sợ là không có hi vọng trở thành Tạo Hóa.”

Tần Ngũ phản bác: "Thời đại này, các Thần Tôn đều trưởng thành trong sinh tử, trưởng thành nhanh hơn các Thần Tôn trong lịch sử! Ta cảm thấy thiên phú Hoạ Đạo của hắn không thua gì tiền bối Đàm Ấu An. Trong hoàn cảnh hiện tại, tốc độ trưởng thành sẽ nhanh hơn tiền bối Đàm Ấu An. Nguyên Thần tầng tám của hắn cũng có hi vọng, nếu đạt tới Nguyên Thần tầng chín… Đó chính là cảnh giới trước nay chưa từng có của Nhân tộc.”

“Nguyên Thần tầng chín sao? Có tầng chín hay không cũng là hai chuyện." Lạc Đường Tôn Giả do dự.

“Có thể đạt tới Nguyên Thần tầng tám thì cho dù là Phong Vương Thần Tôn cũng đủ để vượt cấp giết Tạo Hóa Cảnh.” Tần Ngũ nói: “Ngươi nên biết, đạt tới Nguyên Thần tầng bảy tầng tám là đáng sợ cỡ nào. Nguyên Thần tầng bảy… Phải có thực lực Tạo Hóa cảnh mới có thể tấn công. Nguyên Thần tầng tám có thể áp đảo tất cả Tạo Hóa Cảnh đương thời. Ta cảm thấy đáng giá cho hắn vì đã mở ra Thương Nguyên Động Thiên.”

Khóe miệng Lạc Đường Tôn Giả hơi nhếch lên, nụ cười rất mị hoặc, nàng ta mỉm cười: "Tần Ngũ, ngươi thuyết phục ta là đang hy vọng hắn có thể trở thành Nguyên Thần tầng bảy thậm chí tầng tám.”

“Ngươi đáp ứng sao?" Tần Ngũ cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Đáp ứng, mở ra đi."Lạc Đường Tôn Giả nói: " Tuy rằng tiềm lực của hắn ở Phong Vương Thần Ma, nhưng mượn Nguyên Thần, vượt cấp mà chiến thì vẫn còn có hi vọng. Nếu thật sự sinh ra một vị Nguyên Thần tầng tám… Vậy đó chính là may mắn của Nhân tộc ta.”

Nguyên Thần tăng lên thì càng về sau càng khó, mỗi một bước giống như lạch trời*.”

*Lạch trời: Chỉ sự nguy hiểm của một việc, một nơi nào đó.

Giống như từ Phong Hầu đến Phong Vương rất khó mà Phong Vương đến Tạo Hóa Cảnh còn khó hơn.

Mà Nguyên Thần tầng bảy đến Nguyên Thần tầng tám… Có độ khó ở trên Tạo Hóa Cảnh! Bởi vì trong lịch sử Nhân tộc chỉ sinh ra ba vị Nguyên Thần tầng tám! Dựa vào Nguyên Thần liền vô địch lúc đó cũng đủ để chém giết Tạo Hóa Cảnh khác!

“Được rồi, đêm nay ta sẽ mở ra.” Tần Ngũ cảm khái nói: “Trước đây Nguyên Sơ Sơn đều yêu cầu mọi thứ của đệ tử đều hoàn mỹ mới mở ra Thương Nguyên Động Thiên. Trung bình sáu ngàn năm mới mở ra một lần. Thế mà bây giờ tám trăm năm đã mở ra lần thứ năm rồi.”

“Sáu ngàn năm qua mở ra một lần. Nhưng mặc kệ như thế nào thì hầu hết đều có thể thành Tạo Hóa Cảnh." Mà gần đây tám trăm năm, đi vào bốn người, một người là Đại Nhật Cảnh Thần Tôn đã chết trận, thật đáng tiếc. Ba người khác đều thành Phong Vương Thần Tôn. Chân Võ Vương năm nay qua ba trăm tuổi nên Thần Tôn Thể càng già yếu hơn, hi vọng thành Tạo Hóa Cảnh càng ngày càng xa vời. An Hải Vương rất trẻ tuổi, năm nay mới vừa qua trăm tuổi, ngược lại cũng là người có tiềm lực lớn nhất. Còn Nhạn Thủy Vương thì quá đáng tiếc, cảnh giới của hắn đủ cả, chân nguyên nhục thân cũng tu luyện vô cùng lợi hại, chỉ có Nguyên Thần ở tầng thứ tư. Nếu Nguyên Thần đạt tới tầng thứ năm thì sẽ đủ để đột phá đến Tạo Hóa Cảnh. Đáng tiếc lại chết trận ở Nhạn Thủy Quan.”

“Thời đại này, mở ra một lần có thể đổi một vị Phong Vương Thần Tôn đã là không tệ rồi." Tần Ngũ nói: "Yêu cầu hà khắc như trước, cũng không có cách nào tuyển đệ tử.”

“Đúng vậy." Lạc Đường Tôn Giả gật gật đầu.

Tương lai sẽ ra sao?

Bọn hắn là những người tồn tại ở lúc đỉnh phong nhất của Nhân tộc cũng không rõ ràng lắm, chỉ biết là phải cố gắng bồi dưỡng ra nhiều cường giả hơn và cố gắng chuẩn bị.

Nếu chuẩn bị càng đầy đủ thì hy vọng chiến thắng trong cuộc chiến này càng lớn.

Ban đêm.

Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt đang ăn cơm tối, còn cười nói với nhau, tâm trạng hai người đều rất tốt.

Hai người như cảm giác được gì đó rồi nhìn ra ngoài sảnh, lập tức nhìn thấy bên ngoài sân có một bóng người từ trong hư ảo đi tới. Bóng dáng dần dần ngưng thực, chính là một vị nam tử tóc dài.

“Sư tôn." Mạnh Xuyên, Liễu Thất Nguyệt hai người cả kinh vội đứng dậy cung kính nghênh đón.

Sư tôn đi vào động phủ đệ tử? Chưa từng nghe thấy!

“Mạnh Xuyên đi theo ta." Nam tử tóc dài nói.

“Vâng." Mạnh Xuyên cung kính đi ra ngoài, đi tới bên cạnh sư tôn cung kính hầu lập.

“Mạnh Xuyên ngắn thì một canh giờ, dài thì ba ngày sẽ trở về." Nam tử tóc dài nói với Liễu Thất Nguyệt, liền quay đầu mang theo bóng dáng Mạnh Xuyên mờ ảo biến mất.

Liễu Thất Nguyệt sững sờ đứng ở cửa đại sảnh hồi lâu, vẫn là trở lại trước bàn, tiếp tục cúi đầu ăn, trong lòng lại nghĩ: "Đột nhiên như vậy mang A Xuyên đi, rốt cuộc là chuyện gì?" Nàng ta cũng không quá lo lắng vì sư tôn tự mình dẫn người đi vẫn có thể đảm bảo an toàn.

Nam tử tóc dài mang theo Mạnh Xuyên hiện ra từ trong hư vô. Sau đó đi tới một tòa giống như núi lớn cô tịch ở giữa sườn núi.

“Sư tôn?” Mạnh Xuyên hơi hoang mang, hắn nhìn chung quanh, thấy được một ít ngọn núi quen thuộc, liền hiểu được vị trí của mình: "Đây là một ngọn núi vô danh, cách Cảnh Minh Phong hơn ba mươi dặm.”

Nam tử tóc dài lấy trấn chỉ* màu xanh từ trong ngực ra. Sau khi kích phát, bên cạnh xuất hiện bóng dáng một nữ tử mặc áo bào kim bạch.

*Trấn chỉ: Thước chặn giấy.

“Mở ra đi." Nam tử tóc dài, nữ tử áo bào kim bạch liếc nhìn nhau, đồng thời mở ra.

Soạt!

Hư không xoay chuyển, xuất hiện một cửa động hư không hình tròn.

“Cửa động hư không này thông tới một trọng địa của Nguyên Sơ Sơn chúng ta." Nam tử tóc dài nhìn Mạnh Xuyên nhắc nhở: "Sau khi ngươi đi vào có thể đạt được cơ duyên gì phải xem bản thân ngươi. Cố gắng tranh khẩu khí, cố gắng đạt được một phần cơ duyên thật lợi hại.

“Sư tôn ngươi vì cho ngươi đi vào đã thuyết phục ta rất lâu." Lạc Đường Tôn Giả hư ảnh nhìn Mạnh Xuyên: “Ngược lại rất tò mò ngươi có thể ở Thương Nguyên Động Thiên đạt được cơ duyên gì.”

“Đệ tử sẽ cố gắng." Mạnh Xuyên cung kính hành lễ, đồng thời tò mò nhìn cửa động hư không trước mắt.

Thương Nguyên Động Thiên à?

Cơ duyên phải không?

“Đây là đệ nhất trọng địa của Nguyên Sơ Sơn ta, chuyện ngươi đi vào, nhớ kỹ không được nói với bất kỳ kẻ nào, bao gồm cả phụ mẫu thê tử hay người nhà. "Người đàn ông tóc dài nói xong, liền nắm lấy quần áo Mạnh Xuyên, tiện tay ném đi.

Mạnh Xuyên kinh hoảng, bất ngờ không kịp đề phòng, cả người tiến vào cửa động hư không.

Sau đó cửa động nhanh chóng khép lại rồi biến mất.

"Nơi này là Thương Nguyên Động Thiên sao?" Sau đó Mạnh Xuyên xuyên qua cửa động hư không chỉ cảm thấy ở giữa không trung rơi xuống, đi theo liền thấy được rất nhiều đầu lâu của dị thú khổng lồ! Đầu lâu cao lớn hơn cả núi, một miệng rộng ngàn trượng, bên trong xuất hiện nhiều vòng lốc xoáy hắc phong hơn. Lực vô hình hút vào làm Mạnh Xuyên không cách nào chống cự, trực tiếp bị nuốt vào.

Sau khi rơi vào, lại cảm giác tiến vào trong lốc xoáy hắc phong không ngừng rơi xuống.

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...