Thương Nguyên Đồ (Dịch)
Chapter 135 Thông Thiên Trụ

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 19: Thông Thiên Trụ

Bị một đầu lâu khổng lồ nuốt vào, Mạnh Xuyên không ngừng rơi xuống vòng lốc xoáy hắc phong.

Sau một lúc rơi xuống, lĩnh vực Nguyên Thần mới dò xét được mặt đất. Hắn thi triển thân pháp yên lặng rơi xuống đất rồi chú ý nhìn xung quanh.

“Sư tôn nói rằng nơi này chính là đệ nhất trọng địa của Nguyên Sơ Sơn.” Mạnh Xuyên nhìn kỹ: "Để cho ta tranh khẩu khí, cố gắng đạt được một phần cơ duyên lợi hại, nhưng rốt cục cơ duyên ở đâu?”

Xung quanh có sương trắng nhàn nhạt, phiêu đãng. Đằng xa có thể nhìn thấy từng cây cột Thông Thiên thấp thoáng!

Mạnh Xuyên nhìn lại bốn phương tám hướng. Mỗi phương hướng đều có một cây cột Thông Thiên, mỗi cây cột đều giống với khoảng cách của mình.

"Tổng cộng mười hai cây Thông Thiên Trụ, cột trụ đều vô cùng cao, vị trí phân bố vừa hay hình thành một vòng tròn rất lớn." Mạnh Xuyên nhìn mặt đất trước, mặt đất là nham thạch màu đen đặc biệt, ở bên ngoài cho tới bây giờ chưa từng thấy qua.

“Thùng.”

Mạnh Xuyên thử giẫm một cước.

Cho dù một cước của hắn hơi phát lực nhưng cũng có thể cảm nhận được hố to hơn mười trượng! Có điều nham thạch màu đen hơi chấn động nhưng không tổn hao chút nào, ngay cả mảnh vỡ cũng không có.

"Cơ duyên rốt cuộc ở đâu?" Lĩnh vực Nguyên Thần của Mạnh Xuyên có thể nhìn kỹ hơn mắt thường nhiều, lại không phát hiện xung quanh hai mươi trượng có bất kỳ nơi nào giấu cơ duyên.

“Nơi này nổi bật nhất chính là mười hai cây cột kia, đi xem trước." Mạnh Xuyên lúc này cẩn thận từng li từng tí đi qua một cây cột.

Bỗng nhiên Mạnh Xuyên nhìn thấy trong mặt đất nham thạch phía trước có sương đỏ dâng lên, sương đỏ bốc lên sau đó tụ lại thành một gã áo đỏ. Gã áo đỏ nhìn Mạnh Xuyên mắt đầy sát ý, phóng thẳng về phía Mạnh Xuyên.

“Nó không có sinh mệnh. Nó là lực lượng đặc thù hội tụ mà thành." Lĩnh vực hai mươi trượng của Mạnh Xuyên có thể rõ ràng phát giác điểm ấy.

Phù.

Xuất đao trong nháy mắt, ánh đao lóe lên lập tức cắt qua tên áo đỏ.

“Thực lực của hắn tương đương với nhiều Thần Tôn, rất yếu." Mạnh Xuyên bình tĩnh nhìn tên áo đỏ kia. Cơ thể tên áo đỏ bị cắt lại tán loạn thành sương đỏ tràn ngập xung quanh.

Chỉ thấy mặt ngoài nham thạch màu đen có vô số sương đỏ dâng lên, ngưng tụ thành một tên áo đỏ, đồng thời mấy trăm tên áo đỏ xuất hiện, hơn nữa còn có càng nhiều tên áo đỏ đang ngưng tụ.

Vù vù vù…

Rất nhiều tên áo đỏ phóng thẳng về phía Mạnh Xuyên. Thân hình chúng có cao lớn, nhỏ gầy. Có người chạy nhanh, có người chạy chậm. Có người tay không, có người cầm các loại binh khí như đao kiếm côn bổng chùy phủ.

“Hừ.”

Mạnh Xuyên đứng tại chỗ, đợi đám người áo đỏ tới gần, đột nhiên động đậy.

Hóa thành một tia chớp lưu lại một lộ tuyến quỷ dị, lần lượt xuyên qua đám người áo đỏ. Đao trong tay hắn ra chiêu cũng lặng lẽ không một tiếng động, chính là một chiêu nhanh nhất hiện giờ của Mạnh Xuyên - - Cực Âm Thức! Cực Âm Thức là chiêu số biến chủng sau khi Tâm Đao Thức từ bỏ ‘Âm Dương Chuyển Hóa’ theo đuổi tốc độ! Dùng để giết chêt thì kẻ có thực lực kém vẫn là rất thích hợp.

Đao ảnh lặng lẽ không một tiếng động, một lần cắt, liền có thể cắt qua ba bốn tên áo đỏ. Theo thân pháp vừa chuyển chiêu lại cắt ngang qua hai gã áo đỏ…

Đao chiêu chuyển hóa lặng lẽ không một tiếng động.

Trong nháy mắt, hơn trăm tên áo đỏ bị cắt đứt sụp đổ một lần nữa hóa thành sương đỏ, khiến cho sương đỏ xung quanh càng ngày càng dày.

“Hửm?” Mạnh Xuyên lập tức cảm giác được chân nguyên hộ thể, đã không cách nào ngăn cản nồng độ sương đỏ như vậy. Trong nháy mắt liền thẩm thấu vào trong thân thể, lại còn thẩm thấu hướng thức hải.

Sương đỏ đối với thân thể không có bất kỳ ảnh hưởng gì. Nhưng đối với ý thức rõ ràng có ảnh hưởng, làm cho mình có xung động điên cuồng.

Một ý niệm trong đầu khiến lực Nguyên Thần lập tức ngăn cản sương đỏ, duy trì sự thanh tỉnh tuyệt đối.

“Những gã áo đỏ này càng ngày càng nhiều." Mạnh Xuyên cũng phát hiện.

Nếu hắn giết càng nhiều thì sẽ có tên áo đỏ mới xuất hiện nhiều hơn.

Thực lực của đám người áo đỏ này cũng đang tăng lên, càng ngày càng lợi hại.

Thậm chí sau khi Mạnh Xuyên giết hơn một ngàn tên áo đỏ, vẫn còn những tên khác mới xuất hiện cũng đã trở thành Thần Tiễn Thủ! Một gã áo đỏ ở xa kéo cung bắn tên, Mạnh Xuyên cũng không dám dùng thân thể ngăn cản.

“Người áo đỏ này càng ngày càng mạnh, trong đó đặc biệt là đều trở thành Đại Nhật Cảnh Thần Tôn." Mạnh Xuyên âm thầm giật mình. Hắn vẫn thi triển thân pháp. Hắn có thể nắm quyền chủ đạo toàn bộ chiến trường khiến cho người áo đỏ vây công hắn luôn ở con số cực nhỏ.

“Sương mù này…”

Thực lực của người áo đỏ, Mạnh Xuyên còn có thể thừa nhận.

Bây giờ tốc độ yêu nghiệt của hắn sánh ngang với Phong Vương Thần Tôn. Nếu hắn muốn chạy trốn thì những người áo đỏ này đều đuổi không kịp, có thể dễ dàng khống chế thế cục trên sân, chia những hồng y nhân này thành từng khối tiến hành phân cách chém giết! Nhưng sương đỏ xung quanh càng ngày càng dày đặc, trùng kích thức hải càng ngày càng mạnh. Lực Nguyên Thần của Mạnh Xuyên chống cự phải cố hết sức, có một tia sương đỏ thẩm thấu vào thức hải.

Cho dù là ý chí của Mạnh Xuyên, cũng cảm thấy trong lòng khô nóng điên cuồng.

"Không thể giết, giết càng nhiều, sương đỏ càng dày, ta cũng sẽ mất khống chế." Mạnh Xuyên dừng việc giết chóc lại, chỉ có thể dựa vào thân pháp lần lượt trốn tránh hơn một ngàn người áo đỏ điên cuồng truy sát.

Hôm nay có thể nhìn ra sự lợi hại của Lôi Đình Diệt Thế Tôn Thể viên mãn. Hơn một ngàn người áo đỏ này, có vẻ đều là thực lực Bất Diệt Cảnh Thần Tôn, chỉ có ít là thực lực Đại Nhật Cảnh Thần Tôn. Nếu thật sự bị vây quanh, Mạnh Xuyên đã sớm chịu không nổi! Nhưng hắn tốc độ dễ dàng bỏ rơi bọn hắn, hơn một ngàn người phân bố ở toàn bộ chiến trường cũng sẽ trở nên thưa thớt. Đối với Mạnh Xuyên một chút cũng không uy hiếp.

Không ngừng chạy trốn trong một lúc, tất cả người áo đỏ bỗng nhiên cùng một giây sụp đổ toàn bộ, hóa thành nhiều sương đỏ nồng đậm hơn.

Nồng độ sương đỏ tràn ngập khắp nơi lại tăng vọt.

“Không ổn!”

Lực Nguyên Thần của Mạnh Xuyên hoàn toàn bị công phá. Sương đỏ bao phủ ý thức của Mạnh Xuyên.

Khoảnh khắc chìm xuống, tất cả sương đỏ lại thối lui.

"Ha ha ha~~~" Tất cả sương mù đỏ lại chui vào nham thạch màu đen sau đó xung quanh trở lại yên tĩnh.

Mà sương trắng nhàn nhạt lại phiêu động, tách ra một đường hầm, trực tiếp thông tới một cây cột Thông Thiên ở phía đông nam Mạnh Xuyên.

Mạnh Xuyên hơi có chút nghi hoặc, hắn thử đi sang bên cạnh hai bước, nhưng sương trắng hình thành thông đạo lại có trở ngại vô hình, Mạnh Xuyên căn bản không cách nào đi nơi khác.

Mạnh Xuyên không do dự đi về phía trước, cũng cẩn thận quan sát bốn phía. Mười một cây cột khác đều thấp thoáng trong sương trắng, cũng không cách nào tiếp cận.

Đi năm sáu dặm đường, đi tới trước cây Thông Thiên Trụ kia.

Thông Thiên Trụ nguy nga cao ngất, toàn thân đen kịt, lại hơi hiện ra hồng quang.

“Viu.”

Một tia sáng từ Thông Thiên Trụ phát ra, rơi vào trên người Mạnh Xuyên.

Đó là một viên tinh thạch vô cùng nhỏ bé tiến vào trong cơ thể Mạnh Xuyên. Tinh thạch này còn nhỏ hơn một hạt bụi! So với bất kỳ vật chất nào Mạnh Xuyên từng thấy trước đây còn nhỏ hơn. Thậm chí nhỏ đến chân nguyên không cách nào ngăn cản, thân thể không cách nào ngăn cản. Dễ dàng chui vào trong cơ thể Mạnh Xuyên, nó càng trực tiếp đi tới vị trí huyệt Thiên Trung trong cơ thể Mạnh Xuyên.

Khiếu huyệt này là một khiếu huyệt vô cùng quan trọng trong cơ thể Thần Tôn.

“Ầm ầm~~~”

Sau khi tinh thạch nhỏ bé này tiến vào Thiên Trung huyệt, nương theo tiếng vang ầm ầm, khiếu huyệt này triệt để lột xác, mở ra một không gian. Hoàn toàn có thể so sánh với không gian đan điền, không gian thức hải.

“Trung đan điền!" Mạnh Xuyên hiểu được điểm ấy.

Dưới đan điền, là nơi chân nguyên tụ tập.

Trung đan điền, ở vị trí huyệt Thiên Trung, các Phong Hầu Thần Tôn, Phong Vương Thần Tôn tu luyện Thần Tôn Thể, là có thể ngưng luyện ra Huyết Tinh Thần Tôn, Huyết Tinh Thần Tôn tụ tập ở giữa Trung Đan Điền.

Trên đan điền, chính là thức hải, là nơi Nguyên Thần ở.

"Phải Phong Hầu Thần Tôn mới có thể mở Trung Đan Điền. Thế mà tinh thạch nhỏ bé này lại giúp ta mở Trung Đan Điền trước thời hạn sao?" Mạnh Xuyên còn đang nghi hoặc, ý thức cảm ứng một viên tinh thạch nhỏ bé kỳ lạ kia, lập tức có tin tức mãnh liệt từ trong tinh thạch nhỏ bé tràn vào ý thức.

Mạnh Xuyên giờ phút này đứng ở trước Thông Thiên Trụ nguy nga bất động, tin tức khổng lồ hắn phải thừa nhận cũng cần chút thời gian.

"Ha."

Bên cạnh có vòng xoáy hắc ám xuất hiện, nuốt Mạnh Xuyên vào.

Mạnh Xuyên lại bị ném ra ngoài.

Hắn lảo đảo đứng vững, nhìn về phía chung quanh, liền thấy được ảo ảnh của sư tôn cùng với vị nữ tử áo bào vàng kia.

“Ta ra rồi sao? "Mạnh Xuyên có chút mơ hồ.

Lúc nãy đi vào mới bao lâu mà đã đi ra rồi?

“Vẻn vẹn nửa canh giờ liền đi ra, thật đúng là nhanh." Ảo ảnh của Lạc Đường Tôn Giả dò hỏi: "Tiểu tử Mạnh Xuyên, ngươi đạt được cơ duyên gì thế?”

Tần Ngũ Tôn Giả bên cạnh cười nói: "Thời gian ở Thương Nguyên động thiên dài ngắn, cùng cơ duyên tốt xấu cũng không liên quan. Mạnh Xuyên, ngươi đạt được loại cơ duyên nào.”

Mạnh Xuyên đứng ở đó, còn hơi có chút sững sờ. Bởi vì tinh thạch nhỏ bé thần bí truyền lại tin tức khổng lồ thật sự đã chấn trụ hắn.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...