Thương Nguyên Đồ (Dịch)
-
Chapter 63 Cha đến rồi
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 63: Cha đến rồi
Mặc dù đang ở trong tuyệt cảnh, Mạnh Xuyên vẫn không từ bỏ, hắn dùng hết sức thi triển thân pháp, chui tới một vài nơi hẻo lánh nhỏ hẹp. Yêu Vương Độc Đàm có thân hình khổng lồ cao hai ba trượng, Mạnh Xuyên hy vọng những địa phương nhỏ hẹp này có thể ảnh hưởng đến đối phương một chút.
"Vù." Nhưng mà Yêu Vương Độc Đàm giống như một trận gió, chỉ giẫm xuống nóc nhà ngói, giẫm đạp lên những cành cây, nhanh chóng đuổi theo.
Khoảng cách càng ngày càng gần, đi vào phạm vi lĩnh vực mười trượng.
Mạnh Xuyên có thể “cảm ứng” làn da màu xanh sặc sỡ của đối phương, con ngươi màu xám có chứa sự hưng phấn.
“Làm sao để trốn đây, trốn đi nơi nào?" Lòng Mạnh Xuyên càng ngày càng lạnh.
“Bùm!”
Bỗng nhiên trong phạm vi cảm ứng một dặm của Mạnh Xuyên, phương bắc bỗng nhiên có một khí tức đáng sợ xuyên qua bầu trời, tốc độ nhanh đến đáng sợ, Mạnh Xuyên ngẩng đầu nhìn thoáng qua, hắn cũng chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy... đó là một ngọn giáo ngắn có chứa khí tức huyết sắc, ngọn giáo xé rách không khí, khiến cho không khí cũng nổ tung, ngay lập tức xuyên qua khoảng cách một dặm lao thẳng đến Yêu Vương Độc Đàm.
“Hả?” Yêu Vương Độc Đàm kinh hãi, một ngọn giáo đáng sợ này làm cho hắn ta cảm nhận được sự uy hiếp, không dám dùng sương đen hộ thể để ngăn cản, mà hắn ta huy động binh khí trường thương trong tay.
“Keng~~~”
Ngọn giáo ngắn bị ngăn lại.
“Yêu Vương đáng chết!" Tiếng rống phẫn nộ vang lên, giống như tiếng rống giận của Lôi Thần vang vọng thiên địa! Một thân ảnh toàn thân tràn ngập huyết khí chạy như bay đến, đồng thời lại lần nữa ném ra ngọn giáo ngắn thứ hai.
Bùm! Bùm!
Lần lượt những ngọn giáo ngắn được bắn ra, sát ý ngút trời, Yêu Vương Độc Đàm phải liên tiếp chống đỡ, để cho Mạnh Xuyên nhân cơ hội chạy thoát thật xa.
“Đó là?” Mạnh Xuyên sững sờ nhìn thân ảnh tràn ngập huyết khí xông về phía Yêu Vương, trong "cảm ứng" của hắn, khí tức của thân ảnh kia rất mạnh mẽ, nhưng xét về bản chất...... lại giống với khí tức của phụ thân Mạnh Đại Giang như đúc. Chỉ là trở nên bạo liệt hơn mấy chục lần, đạt tới tình trạng đáng sợ.
Cùng một khí tức sinh mệnh.
Hơn nữa Mạnh Xuyên xuyên qua huyết khí ngập trời kia, có thể mơ hồ nhìn thấy dáng vẻ bên trong của người nọ, đó là phụ thân chỉ gầy còn khoảng ba mươi cân, không còn mập mạp, mà lộ ra sự cường tráng.
Bắt đầu từ năm sáu tuổi, phụ thân mới bắt đầu dần béo lên, hắn liếc mắt một cái liền nhận ra người nọ chính là phụ thân của mình.
“Đó là cha ta sao?" Mạnh Xuyên cảm thấy hơi mơ hồ.
Người cha mũm mĩm luôn cười ha hả mỗi ngày của hắn?
Phụ thân từ nhỏ đã dạy chính mình đao pháp, về sau khi bản thân đạt tới Vô lậu cảnh, trong những lần tỷ thí liên tục bại bởi hắn của mình kia sao?
Bản thân hắn vẫn cho rằng, phụ thân chỉ là cao thủ Vô lậu cảnh ngộ ra thế, một cao thủ phàm nhân bình thường ngay cả Ngưng Đan cũng không thành công.
Không......
Cô tổ mẫu dốc hết sức mạnh gia tộc mới đổi được “một giọt Thần Tôn Ngọc Tủy Dịch” hiếm có trong thiên địa, mà phụ thân lại lấy ra hai báu vật quý hiếm là “Băng Tâm Quả” cùng với “Tinh Linh Thảo”. Khi đó hắn đã ý thức được phụ thân hắn có bí mật rất lớn. Chỉ là không nghĩ tới phụ thân sẽ là Thần Tôn.
"Ha ha, quả nhiên âm thầm cất giấu Thần Tôn." Yêu Vương Độc Đàm khàn khàn cười nói, "Hơn nữa lại là một vị Luyện Thể Thần Tôn, huyết mạch luyện thể của Thần Tôn Nhân tộc các ngươi, thật thô thiển không thể chịu nổi, đạt tới “Đại Nhật Cảnh” chính là cực hạn phải không?"
“Giết ngươi là đủ rồi." Mạnh Đại Giang tràn ngập huyết khí có sát ý ngút trời, lao tới gần và rút đao ngay lập tức, một đao giận dữ chém về phía Yêu Vương Độc Đàm.
“Chỉ dựa vào một Thần Tôn mới nổi như ngươi sao?”
Yêu Vương Độc Đàm cười nhạo, lập tức có hai con hắc xà do sương đen hóa thành quấn quanh Mạnh Đại Giang, nhưng đại xà sương đen vừa quấn quanh người Mạnh Đại Giang thì đã gặp phải sự cản trở của huyết khí, liền bị giảm đi chín phần, một chút còn lại trên người Mạnh Đại Giang cũng chỉ gây ra ảnh hưởng rất nhỏ. Luyện Thể Thần Tôn...... không tu chân nguyên, chuyên tu thân thể. Ngăn cản một chút khí độc vẫn rất nhẹ nhàng.
“Luyện Thể Thần Tôn vẫn khá đặc biệt." Yêu Vương Độc Đàm khẽ nhíu mày, hắn ta cầm trường thương trong tay cũng lao vào cận chiến, trường thương vung lên quấy động hư không, khiến một số kiến trúc xung quanh đều bị ảnh hưởng rồi sụp xuống, trường thương đáng sợ kia trực tiếp đâm về phía Mạnh Đại Giang.
"Yêu Vương, chịu chết đi." Hai mắt Mạnh Đại Giang đỏ ngầu, ông ta đã thi triển cấm thuật Thần Tôn từ trước, không hề giữ lại, vô cùng điên cuồng, ánh đao gào thét chém về phía Yêu Vương Độc Đàm.
Suýt chút nữa......
Suýt chút nữa nhi tử quan trọng nhất trong sinh mệnh của ông ta đã bị Yêu Vương này giết chết!
Thời điểm Yêu tộc xâm lăng, ông ta và Liễu Dạ Bạch đang đến Bắc thành xem xét “nhiệm vụ”, bỗng nhiên nghe thấy tiếng chuông của Ngọc Dương cung, quá sợ hãi, hai người bọn họ lập tức chia nhau ra.
Liễu Dạ Bạch tiếp tục đi theo một phương hướng, chính là phương hướng của Liệt Dương đạo viện, cũng đi ngang qua các đạo viện, gia tộc khác.
Mạnh Đại Giang đi theo một hướng khác, sẽ đi ngang qua tổ trạch Mạnh thị, Kính Hồ Mạnh phủ.
Nơi hai người đi qua, tất nhiên sẽ chiến đấu với đại thống lĩnh Yêu tộc mà bọn họ gặp phải! Nhưng mà hai người bọn họ cũng chỉ đạt cấp bậc Thần Tôn tân tấn, dưới tình huống không thi triển cấm thuật, tốc độ cũng tương đương với Mạnh Xuyên. Mạnh Xuyên chạy tới Liệt Dương đạo viện trước, lại chạy tới trước Liễu Dạ Bạch một bước.
Sau đó Mạnh Xuyên bị Yêu Vương Độc Đàm đuổi giết, hai người một trốn một đuổi, đảo mắt đã đi mấy dặm, động tĩnh kia cũng khá lớn, khiến cho Mạnh Đại Giang ở phía xa chú ý đến.
Từ xa ông ta chỉ có thể thi triển cấm thuật, đầu tiên ném giáo ngắn tới cứu nhi tử.
Cuối cùng......
Cuối cùng cũng cứu được!
Nhưng mà suýt chút nữa nhi tử của ông ta đã bị giết chết, vẫn khiến cho Mạnh Đại Giang vô cùng tức giận, ông ta điên cuồng bộc phát toàn lực, từng đao điên cuồng giận dữ chém qua, tạo ra một làn sóng ánh đao.
“Dám đấu với ta, thật sự là muốn chết." Yêu Vương Độc Đàm tất nhiên có sức mạnh để đối mặt với một vị Thần Tôn tân tấn, trường thương ép sát.
Một vị Luyện Thể Thần Tôn tân tấn, một vị Yêu Vương Nhị Trọng Thiên va chạm trực diện.
Ầm ầm~~~~
Giống như trời long đất lở.
Mạnh Xuyên dừng cấm thuật Thần Tôn đứng ở đằng xa, tuy rằng kinh mạch toàn thân hắn vô cùng đau đớn, nhưng hắn vẫn căng thẳng nhìn về phía xa. Phụ thân và vị Yêu Vương trong làn sương đen kia đang chém giết, uy lực mỗi một lần va chạm của hai người đều đáng sợ hơn nhiều. Một đao tùy ý của phụ thân... đều mạnh hơn Mạnh Xuyên liều mạng dùng Lôi Đình Cực Hạn Rút Đao Thức rất nhiều, hơn nữa trong nháy mắt đã chém ra hơn trăm ánh đao, điên cuồng giận dữ chém xuống.
Phụ thân cũng tu luyện khoái đao, Mạnh Xuyên có thiên phú khoái đao, có lẽ cũng là do di truyền từ phụ thân.
Chỉ là mọi người đều nói, khoái đao đầu tiên của Đông Ninh phủ là viện trưởng Cát Ngọc của Kính Hồ đạo viện. Thậm chí bây giờ Mạnh Xuyên cũng đã vượt qua viện trưởng Cát.
Nhưng hôm nay khi nhìn thấy khoái đao của phụ thân, hắn mới biết được phụ thân đáng sợ thế nào.
Đây mới thật sự là Thần Tôn.
Thần Tôn, mạnh mẽ toàn diện.
Tốc độ, sức mạnh và tính dẻo dai, thậm chí sức bền chiến đấu cũng vô cùng đáng sợ, phụ thân còn chỉ là một Thần Tôn tân tấn.
……
Một ảo ảnh mơ hồ đi tới Liệt Dương đạo viện, chính là Liễu Dạ Bạch.
“Thất Nguyệt.” Liễu Dạ Bạch nhìn thấy máu loãng khắp nơi trong đạo viện, còn có rất nhiều thi thể, sắc mặt không khỏi trắng bệch, "Ta tới chậm rồi sao?"
Sau đó ông ta vội phóng về phía Liệt Dương Bảo đằng xa.
Vút.
Nhanh chóng đi tới một cửa sổ của Liệt Dương Bảo rồi xông vào.
Bên cạnh cửa sổ có một lão binh đang nghỉ ngơi băng bó vết thương cho đồng bạn, kinh ngạc nhìn nam tử áo đen xuất hiện bên cạnh.
“Thất Nguyệt." Liễu Dạ Bạch nhìn thấy sắc mặt Liễu Thất Nguyệt tái nhợt đang dựa vào vách tường, vội kích động tiến lên. Rất nhiều người trong bảo đều đang nghỉ ngơi, cũng nhìn thấy Liễu Dạ Bạch lao tới.
“Cha?" Liễu Thất Nguyệt kinh ngạc kêu lên.
“Là Liễu huynh tới." Chung viện trưởng gật đầu, trong số bọn họ có rất nhiều người biết Liễu Dạ Bạch, dù sao cũng là đại cao thủ ngộ ra thế, địa vị cũng khá cao trong số phàm nhân ở Đông Ninh phủ.
Liễu Dạ Bạch nắm tay nữ nhi, cẩn thận dò xét, cau mày nói: "Con thi triển cấm thuật Thần Tôn sao? Một tháng sau, con phải nghỉ ngơi hoàn toàn, đừng vận chuyển chân khí trong cơ thể, cũng đừng luyện cung nữa.”
“Vâng." Liễu Thất Nguyệt gật đầu.
“Liễu huynh." Chung viện trưởng liền nói: “Vừa rồi nữ nhi Liễu Thất Nguyệt của huynh đã thức tỉnh huyết mạch Phượng Hoàng Thần Thể.”
“Huyết mạch Phượng Hoàng thần thể?" Liễu Dạ Bạch sửng sốt, vừa vui mừng vừa có tâm tình phức tạp.
“Cha, cha." Liễu Thất Nguyệt lại lo lắng nói, "Vừa rồi A Xuyên đã tới đây, cứu toàn bộ người Liệt Dương đạo viện. Nhưng mà có một vị Yêu Vương tản ra sương đen đuổi tới, A Xuyên đã dẫn Yêu Vương đi. Chúng ta phải nghĩ biện pháp để cứu A Xuyên.”
“Yêu Vương đang truy sát Mạnh Xuyên sao?" Sắc mặt Liễu Dạ Bạch thay đổi, "Hướng nào?”
“Hướng kia." Liễu Thất Nguyệt vội chỉ ra bên ngoài.
“Nhớ kỹ, nếu gặp nguy hiểm, lập tức thả pháo hoa cầu cứu." Liễu Dạ Bạch nghiêm túc nói, lập tức hóa thành ảo ảnh lao ra cửa sổ.
“Cha, đó là Yêu Vương, người đừng lỗ mãng." Liễu Thất Nguyệt cũng luống cuống.
“Yên tâm, cha sẽ không chết đâu." Thanh âm Liễu Dạ Bạch vang lên bên tai nhi nữ, người đã nhanh chóng chạy đi.
……
“Bùm.”
Mạnh Đại Giang bay ngược ra đụng sập một tòa tửu lâu tàn tạ, khóe miệng có vết máu.
“Thật không hổ là Luyện Thể Thần Ma, thân thể đủ mạnh, chém giết cùng ta lâu như vậy mà vẫn có thể chịu đựng được.” Yêu Vương Độc Đàm cười lạnh, nhưng trong lòng hắn ta lại khá cay đắng.
Hắn ta muốn nhất cổ tác khí (một tiếng trống làm tinh thần hăng hái) giết chết Thần Tôn tân tấn này, cho nên vẫn duy trì cấm thuật, thời gian hắn ta thi triển cấm thuật cũng đã năm hơi thở, coi như khá lâu. Nếu tiếp tục duy trì... tổn thương sẽ càng nặng hơn.
Nhưng Thần Tôn tân tấn của Nhân tộc trước mắt là Luyện Thể Thần Tôn, vốn nổi danh là "sức sống mạnh mẽ". Muốn giết chết một vị Luyện Thể Thần Tôn, còn khó hơn việc giết chết ba vị Thần Tôn bình thường. Chỉ là con đường Luyện Thể Thần Tôn này chắc chắn sẽ không có tương lai, toàn bộ hệ thống tu hành luyện thể khi đạt tới “Đại Nhật Cảnh” thì đã là cực hạn.
“Hả?" Sắc mặt của Yêu Vương Độc Đàm đột nhiên thay đổi, nhìn về phía xa.
Nơi đó có một khí tức đáng sợ cũng đang bộc phát lao tới, chính là Liễu Dạ Bạch hóa thành một ảo ảnh.
“Cuối cùng huynh cũng tới." Mạnh Đại Giang cười to, "Mau tới đây, cùng ta hợp sức giết chết Yêu Vương này.”
“Ha ha ha, huynh vẫn cần ta hỗ trợ nhỉ." Liễu Dạ Bạch cười to, ngay lập tức rút kiếm ra tấn công Yêu Vương Độc Đàm. "Huynh đệ chúng ta cùng nhau làm thịt Yêu Vương này!”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook