Thương Nguyên Đồ (Dịch)
-
Chapter 67 Đông Ninh phủ sau chiến tranh
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 67: Đông Ninh phủ sau chiến tranh
Dưới sự thống lĩnh của Ngọc Dương cung chủ, rất nhiều quan binh, các lão binh cũng dần áp bức yêu quái, khiến cho các yêu quái càng kinh hoảng chạy thục mạng.
“Mặc dù chuyện giết yêu quái quan trọng, nhưng bảo vệ tính mạng của bản thân còn quan trọng hơn." Cao thủ Nhân tộc dẫn đầu quát. "Điều chúng ta cần làm là ép yêu quái rời khỏi Đông Ninh phủ nhanh hơn, tốt nhất là sử dụng cung tên, ném giáo, giảm bớt cận chiến.”
Theo lệnh từ các nơi.
Các quan binh, lão binh của Đông Ninh phủ cũng rất thuần thục trong việc ép bức yêu quái, những yêu quái chạy chậm sẽ dễ dàng bị vây giết, khiến cho các yêu quái càng liều mạng chạy trốn.
“Chạy mau.”
“Trốn đi.”
“Có Thần Tôn tới, Yêu Vương của Yêu tộc chúng ta đâu?”
“Yêu Vương chắc chắn đã thất bại, nếu không sẽ không rút lui." Sĩ khí của đám yêu quái hoàn toàn tan rã, điên cuồng chạy trốn.
Quả thật Ngọc Dương cung chủ thỉnh thoảng sẽ ra tay, hắn ta nhằm vào những cường giả của Yêu tộc.
"Số lượng Yêu tộc bình thường quá nhiều, nếu thật sự không chừa đường sống cho chúng nó, chúng nó sẽ chạy trốn tán loạn, gây họa tứ phương... vậy thì rất phiền toái. Nhưng mà bất kỳ đại thống lĩnh Yêu tộc nào cũng đừng nghĩ sẽ trốn được, còn những thống lĩnh Yêu tộc có thể giết chết thì cứ giết." Nếu Ngọc Dương cung chủ phát hiện một đại thống lĩnh Yêu tộc, sẽ lập tức chạy tới, chỉ cần tới gần phạm vi trăm trượng, đã có từng sợi tơ dễ dàng cắt đứt.
“Đại thống lĩnh chết rồi.”
“Thống lĩnh cũng đã chết." Những Yêu tộc còn lại càng kinh hoàng chạy trốn.
……
Một bên điên cuồng rút lui, bên kia còn có Thần Tôn trấn thủ áp bức, chỉ vỏn vẹn nửa canh giờ, toàn bộ yêu quái đã trốn về yêu giới.
"Cuộc xâm lược đã kết thúc."
Mạnh Xuyên và phụ thân Mạnh Đại Giang cùng đi trên đường phố, nhìn khắp nơi trong thành.
Khu vực gần “cửa vào thế giới” kia là thê thảm nhất, thương vong nặng nề, mà những nơi khác thì khá hơn, những người dưới Tẩy Tủy Cảnh đều đã giấu mình vào chỗ sâu của từng địa đạo cỡ lớn từ trước, hơn nữa cuộc xâm lăng xảy ra trong thời gian ngắn, đám yêu quái vẫn chưa có thời gian để đào những “địa đạo” cỡ lớn kia ra. Những người thật sự tham gia vào trận chiến, cũng đều là những người có thực lực Tẩy Tủy Cảnh trở lên (bao gồm Tẩy Tủy Cảnh), tổng cộng cũng chỉ cố mấy ngàn người mà thôi.
Mấy ngàn người này, khoảng chừng có một ngàn người chết trận.
Khu vực gần cửa vào thế giới kia lại là nơi gần vạn người bị tàn sát, là nơi thê thảm nhất.
Hơn nữa rất nhiều nơi trong thành, trong những cuộc chiến giữa yêu quái và cao thủ Nhân tộc, đều đã bị phá hư. Phòng ốc sụp đổ, tửu lâu bị tàn phá, đường phố nứt ra từng khe rãnh...... Khắp nơi đều là dấu vết trận chiến để lại.
“Cha, nương, sạp hàng nhà chúng ta sập rồi." Một hài tử nhìn sạp hàng ven đường sụp đổ thì bật khóc.
“Không sao đâu." Phụ nhân ôm hài tử, lại nhìn trượng phu trên người đầy những vết máu, cười nói, "Người một nhà chúng ta có thể ở cùng nhau, không gì có thể tốt hơn.”
Hài tử vẫn có hơi bối rối.
Trượng phu thì nhẹ nhàng ôm thê tử và hài tử vào lòng, cười nói: "Còn sống quả thật quá tốt." Trong một canh giờ qua, hắn ta đã cùng đồng bạn giết chết ba con yêu quái, mà hắn ta vẫn sống sót, không thiếu tay thiếu chân, chính hắn ta cũng cảm thấy mình rất may mắn.
"Ha ha ha, Đông Ninh phủ đã sống sót qua một kiếp này, lại có thể có mấy chục năm thái bình, ha ha ha..." Một lão giả toàn thân đầy máu, trên người còn băng bó, đã ôm bầu rượu hồ lô vừa uống rượu cười, vừa nhìn rất nhiều người xuất hiện trên đường. Những người bình thường nhỏ yếu lúc trước trốn trong địa đạo, bây giờ đều đã đi ra. Khiến Đông Ninh phủ cũng thêm rất nhiều sức sống.
“Trương lão bá, một anh hùng." Có người hàng xóm nhìn thấy lão giả kia đều cao giọng hét lên.
"Trương bá, tới đây, cầm cặp móng heo này về mà nấu canh." Cũng có người bán thịt phát hiện ra sạp hàng nhà mình không bị hư hại gì nhiều, thịt heo chuẩn bị từ sáng sớm vẫn còn, lập tức gói một cặp móng heo đưa cho lão giả.
Mạnh Xuyên và cha hắn nhìn thấy tất cả, tâm trạng cũng tốt hơn rất nhiều.
“Thần Tôn rất quan trọng, nhưng những binh lính phàm tục cũng rất quan trọng.” Mạnh Đại Giang than thở, "Bởi vì bọn họ, mới có thể kiềm chế được vô số yêu quái, làm cho mọi người có thể trốn vào địa đạo mà không bị tàn sát. Dù cho Thần Tôn có lợi hại hơn nữa, thì có mấy người chứ? Đương nhiên...... Trận chiến giữa Thần Tôn và Yêu Vương sẽ quyết định thành bại của cuộc chiến, nếu như Thần Tôn thua, cho dù các binh sĩ phàm tục có ngăn cản được Yêu tộc, thì cũng vô ích.”
Mạnh Xuyên khẽ gật đầu.
Vì một Đông Ninh phủ tràn ngập sức sống trước mắt này, vì vô số thành trì tràn ngập sức sống của Nhân tộc, bản thân hắn phải càng nên trở thành Thần Tôn! Trở thành Thần Tôn, mới có đủ sức mạnh để bảo vệ tất cả.
“Tổ trạch.”
Mạnh Xuyên và phụ thân cùng đi tới tổ trạch.
Cửa chính của tổ trạch Mạnh gia, bây giờ cũng đã treo đèn lồng trắng, rất nhiều tộc nhân trong tổ trạch đều mặc quần áo tang.
“Trưởng lão." Có một tộc nhân nhanh chóng đưa tang phục tới.
Mạnh Xuyên, Mạnh Đại Giang đều mặc vào.
“Đi tới chỗ Tam trưởng lão trước đã.” Mạnh Đại Giang nói, lần này Mạnh gia chết rất nhiều người, trưởng lão chết bốn vị, Thoát Thai Cảnh, Tẩy Tủy Cảnh thì càng không thể kể xiết.
Tam trưởng lão là người có thực lực mạnh nhất trong số những người tử vong trong trận chiến, theo lý cũng phải là người đầu tiên được tế bái.
Linh đường đã được dọn xong từ trước.
“Các con tới rồi." Tộc trưởng Mạnh Viêm Bình ngồi bên cạnh, dường như đã già hơn vài tuổi, "Dập đầu với lão tam đi.”
“Vâng.”
Mạnh Đại Giang dập đầu trước, sau đó Mạnh Xuyên cũng dập đầu.
Sau khi dập đầu, Mạnh Xuyên đứng dậy đi sang một bên, hắn nhìn thấy tam trưởng lão nằm ở đó, thi thể cũng đã thu liệm xong, nằm nơi đó tựa như đang ngủ say, ngay cả vẻ mặt cũng bình thản hơn rất nhiều. Không còn nghiêm khắc như bình thường.
Tộc trưởng Mạnh Viêm Bình nhìn về phía Mạnh Xuyên, trầm giọng nói: "Điều lão tam hi vọng nhất khi còn sống, chính là Mạnh Xuyên con có thể tiến vào Nguyên Sơ Sơn và trở thành Thần Tôn, Mạnh Xuyên, con nhất định phải đấu tranh.”
“Vâng." Mạnh Xuyên gật đầu, "Ta sẽ.”
……
Ở chỗ Tam trưởng lão một lát, bọn họ lại đi đến những linh đường khác.
Toàn bộ không khí trong Mạnh phủ đều hơi áp lực, dù sao cũng rất nhiều tộc nhân chết đi, ngược lại có rất nhiều hài tử còn khá ngây thơ, không rõ lắm đã xảy ra chuyện gì. Sau khi cuộc xâm lăng của Yêu tộc nổ ra, mặc dù bên phía tổ trạch có khoảng ba ngàn tộc nhân, nhưng hơn hai ngàn người chưa đạt tới Tẩy Tủy cảnh đều trốn vào trong địa đạo, trong đó tất nhiên bao gồm cả những hài tử. Bọn họ trốn vào địa đạo hơn nửa canh giờ, sau đó đi ra, không gặp bất cứ nguy hiểm nào.
Bọn họ cảm thấy, hôm nay cũng giống như thường ngày.
Chỉ là hôm nay tổ trạch khổng lồ lại bố trí linh đường ở khắp nơi, dường như cả tộc đều đang khoác áo tang, vẫn làm cho những tiểu hài tử này đều ngoan ngoãn không dám lên tiếng.
“Dập đầu đi." Phụ mẫu của những hài tử này đều đỏ mắt, để bọn nhỏ đến dập đầu từng cái, mỗi nhà có người chết trận đều phải đến dập đầu.
Bởi vì phụ mẫu bọn họ biết rất rõ.
Chính bởi vì tộc nhân đã chiến đấu mạnh mẽ, tất cả bọn họ mới có thể sống sót.
Mạnh Xuyên, Mạnh Đại Giang đi đến từng nhà, cuối cùng bọn họ đến bái phỏng cô tổ mẫu.
“Cô tổ mẫu.” Hai cha con đi vào trong viện.
Mạnh tiên cô ngồi một mình trong tiểu viện, bà không thích người khác đến chăm sóc.
“Khụ khụ." Sắc mặt của Mạnh tiên cô tái nhợt, khí tức hơi yếu ớt, khó có thể giữ được dáng vẻ bình thường.
“Cô tổ mẫu, vết thương này của người... " Mạnh Xuyên lo lắng nói.
Nhìn thấy Mạnh Xuyên, Mạnh tiên cô cũng lộ ra vẻ tươi cười: "Mạnh Xuyên tới rồi sao? Vết thương này của ta không là gì hết, vốn đã không sống được bao lâu, có thể liều mạng cùng các yêu vương một lần, Đông Ninh phủ vẫn có thể giữ được, ta cũng rất vui mừng.”
Mạnh Đại Giang cũng nói: "Cô cô, những chuyện khác cô không cần lo nữa, nghỉ ngơi thật tốt là được.”
“Đúng, người nghỉ ngơi cho tốt." Mạnh Xuyên cũng nói ngay.
Mạnh Tiên Cô trở thành Thần Tôn đã gần tám mươi năm.
Là trụ cột của cả gia tộc, người Mạnh gia đều quen có bà che chở, có bà ở đây, người Mạnh gia liền yên tâm. Bà không có ở đây, Mạnh gia giống như trời sập.
“Thân thể của ta ta biết rõ." Mạnh tiên cô cười nói, "Nhưng mà các con yên tâm, ta không cam lòng chết nhanh như vậy. Ta sẽ kiên trì...... cho dù thế nào, ta cũng sẽ kiên trì đến mùa đông năm nay, ta muốn nghe thấy tin tức Mạnh Xuyên con thành công tiến vào Nguyên Sơ Sơn, mới có thể an tâm nhắm mắt.”
Mà lúc này, ngoài tiểu viện lại truyền đến tiếng gõ cửa.
Sau đó cửa mới được đẩy ra.
Tộc trưởng Mạnh Viêm Bình ở bên ngoài nói: "Tam tỷ, là người Ngọc Dương cung tới, tìm Mạnh Xuyên qua đó.”
“Người của Ngọc Dương cung, tìm Mạnh Xuyên sao?" Mạnh tiên cô khẽ nhíu mày.
“Bẩm tiên cô." Một người khác ngoài cửa cung kính nói, "Nam Vân Hầu của Ngô Châu Châu thành tới Đông Ninh phủ, là Nam Vân Hầu phân phó, muốn gặp Mạnh Xuyên công tử.”
“Nam Vân Hầu?”
Mạnh tiên cô cả kinh.
Địa vị của An Hải Vương tất nhiên cực cao, mấy châu xung quanh cũng bị ảnh hưởng. Nhưng Nam Vân Hầu cũng là một Thần Tôn cực mạnh, là số một số hai trên toàn bộ Ngô Châu. Lần này chắc hắn ta đã nhận được lời cầu cứu của Đông Ninh phủ mà chạy tới.
“Mạnh Xuyên, nhanh qua đó đi." Mạnh tiên cô nói, "Đại Giang, con cũng đi cùng đi.”
“Vâng." Mạnh Xuyên, Mạnh Đại Giang đều đáp.
Hai cha con bọn họ lập tức đi theo người truyền lệnh kia chạy tới Ngọc Dương cung.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook