Thương Nguyên Đồ (Dịch)
Chapter 68 Liên tiếp rời đi

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 68: Liên tiếp rời đi

Ngọc Dương cung.

"Thật không nghĩ tới, Liễu gia các ngươi lại có thể có hậu bối thức tỉnh huyết mạch Phượng Hoàng Thần Thể." Mặt Nam Vân Hầu trắng bệch, nụ cười khiêm tốn, tựa như chỉ là một thư sinh bình thường, "Lại nói, Công Tôn gia cũng đã gần năm trăm năm không có người thức tỉnh huyết mạch Phượng Hoàng Thần Thể, bao gồm cả Liễu Thất Nguyệt, hiện nay thế gian có hai người có được huyết mạch Phượng Hoàng đều không phải thuộc Công Tôn gia, thật đúng là thế sự khó lường."

Liễu Dạ Bạch ngồi ở bên cạnh, mỉm cười nhìn nữ nhi Liễu Thất Nguyệt bên cạnh, lập tức nói: "Đời tổ mẫu của Liễu gia ta từng thông gia với Công Tôn gia.”

“Ta biết.”

Nam Vân Hầu gật đầu, "Công Tôn gia vì huyết mạch Phượng Hoàng nhà bọn họ, trước đây đều cấm liên hôn với bên ngoài, lại bởi vì mấy trăm năm nay không có hậu bối thức tỉnh, cộng thêm sự uy hiếp của Yêu tộc, Công Tôn gia mới bắt đầu liên hôn với bên ngoài. Ha ha, lần liên hôn này... đã mang đến cho Nhân tộc ta hai vị Thần Tôn Phượng Hoàng Thần Thể."

“Ta có thể trở thành Thần Tôn sao?" Liễu Thất Nguyệt không nhịn được nói, "Năm ngoái ta chỉ mới ngộ ra Hợp Nhất Cảnh.”

“Mười sáu tuổi ngộ ra Hợp Nhất Cảnh, cũng coi như không tệ." Nam Vân Hầu gật đầu nói, "Ngươi cứ yên tâm, Nguyên Sơ Sơn muốn bồi dưỡng ngươi trở thành Thần Tôn, ngươi nhất định có thể thành công.”

“Thất Nguyệt, con đã thức tỉnh huyết mạch Phượng Hoàng, nên trở thành Thần Tôn." Liễu Dạ Bạch cũng nói.

Nam Vân Hầu tiếp tục nói: "Tin tức ngươi thức tỉnh huyết mạch Phượng Hoàng Thần Thể, đã sớm truyền tới Nguyên Sơ sơn, Nguyên Sơ sơn đã phái người tới. Hôm nay có thể sẽ đến Đông Ninh phủ! Đến lúc đó ngươi sẽ phải rời khỏi đây, đi tới Nguyên Sơ sơn.”

“Hôm nay phải đi rồi sao?" Liễu Thất Nguyệt cảm thấy mọi chuyện quá đột ngột.

“Đúng." Nam Vân Hầu gật đầu nói, "Ta không thể dừng lại ở Đông Ninh phủ mãi, Nguyên Sơ sơn cũng không thể phái Thần Tôn cường đại đến bảo vệ một mình ngươi. Cho nên việc ngươi lập tức tiến vào Nguyên Sơ sơn, là an toàn nhất.”

Liễu Dạ Bạch cũng nói: "Thất Nguyệt, sau khi thức tỉnh huyết mạch Phượng Hoàng, con phải tu luyện thật tốt, để bản thân trở nên mạnh mẽ.”

“Vâng." Liễu Thất Nguyệt nghiêm túc gật đầu.

Khi tận mắt nhìn thấy Yêu tộc xâm lấn, nàng ta đã vô cùng khát vọng phải trở nên mạnh mẽ, để đối phó với những Yêu tộc kia.

……

Mạnh Xuyên và phụ thân cùng đi tới Ngọc Dương cung.

“Mạnh công tử, mời đợi ở bên này một chút. Hầu gia đang gặp Yến công tử." Có lão giả dẫn đường, Mạnh Xuyên, Mạnh Đại Giang chỉ có thể sang bên cạnh chờ đợi, bọn họ cũng nhìn thấy Liễu Dạ Bạch, Liễu Thất Nguyệt ngồi trong một tòa đình bên cạnh.

“A Xuyên." Liễu Thất Nguyệt càng kinh hỉ, từ sau khi Yêu tộc xâm lấn, nàng ta vẫn chưa chính thức chạm mặt Mạnh Xuyên. Lúc trước Mạnh Xuyên chém chết hai gã đại thống lĩnh Yêu tộc ở Liệt Dương đạo viện, sau đó lại dẫn Yêu Vương Độc Đàm đi, chạy thẳng một đường... Về phần Liễu Thất Nguyệt thì nhanh chóng được đưa tới Ngọc Dương cung, hai người bọn họ vẫn không thể nói với nhau mấy câu.

“Thất Nguyệt." Mạnh Xuyên cũng vui vẻ chạy tới, "Muội không sao chứ? Lúc trước ở Liệt Dương đạo viện ta thấy muội bị thương rất nặng.”

“Chỉ là thi triển cấm thuật trong thời gian dài mà thôi." Liễu Thất Nguyệt mỉm cười lắc đầu, "Chỉ cần nghỉ ngơi một tháng là có thể khôi phục.”

Mạnh Xuyên khẽ gật đầu.

“A Xuyên, ta, ta...... " Liễu Thất Nguyệt hơi không nỡ thấp giọng nói, "Hôm nay có thể ta phải rời khỏi Đông Ninh phủ.”

“Hôm nay muội rời khỏi Đông Ninh phủ sao?" Mạnh Xuyên kinh ngạc, hắn nhớ lại, Liễu Thất Nguyệt từng bắn ra mũi tên mang theo hỏa diễm.

“Sao con lại rời đi đột ngột như vậy?” Mạnh Đại Giang cũng không khỏi nói, từ khi còn rất nhỏ Thất Nguyệt đã đi tới Kính Hồ Mạnh phủ, nhiều năm như vậy, Thất Nguyệt đã giống như là hài tử bình thường nhà mình, Mạnh Đại Giang cũng rất không nỡ.

Liễu Dạ Bạch thì nói: "Thất Nguyệt đã thức tỉnh huyết mạch Phượng Hoàng Thần Thể, Nguyên Sơ Sơn phải lập tức đón con bé đi, sau này con bé sẽ tu luyện ở Nguyên Sơ Sơn.”

“Thức tỉnh huyết mạch Phượng Hoàng, tiến vào Nguyên Sơ Sơn?" Mạnh Đại Giang khá kinh ngạc.

Ông ta đương nhiên biết về huyết mạch Phượng Hoàng.

Thần thể có rất nhiều loại, giống như “Lôi Đình Nhất Loại Thần Thể” nhìn chung đều rất lợi hại, tu luyện cũng rất khó, trong đó đứng đầu là Lôi Đình Thần Thể, tu hành có thể nói là hà khắc. Nhưng Phượng Hoàng Thần Thể lại còn hà khắc hơn, người ngoài hoàn toàn không thể nào tu luyện được, chỉ có những người thức tỉnh huyết mạch Phượng Hoàng mới có thể tu luyện. Điều này dẫn đến chuyện Thần Tôn tu luyện Phượng Hoàng Thần Thể cực kỳ hiếm thấy, “Công Tôn gia” được gọi là gia tộc Phượng Hoàng cũng đã không có hậu bối thức tỉnh huyết mạch trong năm trăm năm.

Trong thiên hạ, hiện giờ chỉ có một vị Thần Tôn Phượng Hoàng Thần Thể, Liễu Thất Nguyệt sẽ là người thứ hai.

“Có thể vào Nguyên Sơ Sơn, đều là mộng tưởng của tất cả chúng ta." Mạnh Đại Giang lập tức phản ứng lại, mỉm cười nhìn Liễu Thất Nguyệt, "Chúng ta phải cảm thấy vui mừng cho Thất Nguyệt.”

“A Xuyên." Liễu Thất Nguyệt rất không nỡ rời khỏi Mạnh Xuyên.

“Tháng chạp năm nay ta cũng sẽ vào Nguyên Sơ Sơn." Mạnh Xuyên cười nói, "Đến lúc đó chúng ta có thể gặp lại.”

“Ừm." Liễu Thất Nguyệt gật đầu, chỉ là trong lòng nàng ta vẫn có quá nhiều lưu luyến.

……

Trong lúc Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt đang trò chuyện, Nam Vân Hầu đang nói chuyện với Yến Tẫn.

“Lần này, An Hải Vương phong ấn kiếm ấn trên người ngươi, cứu vớt toàn bộ Đông Ninh phủ." Nam Vân Hầu cảm khái nói, "Đây là duyên phận, nếu ngươi không ở Đông Ninh phủ, chỉ sợ Đông Ninh phủ sẽ thật sự bị Yêu tộc tàn sát.”

Yến Tẫn đứng đó, ngoan ngoãn lắng nghe.

“Nhưng lần này Yêu tộc xâm lấn thất bại, chắc chắn sẽ cẩn thận điều tra nguyên nhân.” Nam Vân Hầu nói, "An Hải Vương vẫn trấn thủ An Hải Quan, hơn nữa uy thế của Thiên Kiếp Kiếm chỉ có một hai phần so với An Hải Vương tự mình thi triển. Cho nên bên Yêu tộc rất dễ suy đoán...... Đây chỉ là một kiếm ấn của An Hải Vương. Mà phong ấn kiếm ấn rất khó khăn, cần phải trả một cái giá rất lớn. An Hải Vương cũng chỉ phong ấn kiếm ấn trên người mấy nhi tử.”

“An Hải Vương có bảy nhi tử, năm người đều đã trở thành Thần Tôn. Chỉ còn hai người nhỏ tuổi nhất vẫn là phàm nhân. Lão Lục tu hành trong An Hải Quan, chỉ có ngươi tới Đông Ninh phủ." Nam Vân Hầu nói, "Tuy rằng thân phận của ngươi được giữ bí mật, nhưng với sức mạnh của Yêu tộc vẫn có thể tra ra. Một khi tra ra ngươi là con trai của An Hải Vương, phái Thiên Yêu môn tới ám sát ngươi là chuyện rất bình thường. Cho nên ngươi phải rời khỏi Đông Ninh phủ.”

“Rời khỏi đây?" Yến Tẫn sửng sốt.

“Ở đây ngươi có thể sẽ chết." Nam Vân Hầu nói, "Ngươi có thể theo ta đến Châu thành, ở chỗ của ta, tất nhiên có thể bảo vệ ngươi an toàn. Ngươi cũng có thể trở về An Hải quan! Ở An Hải quan thì càng không cần phải lo lắng.”

"Không."

Yến Tẫn lắc đầu, "Ta không đến An Hải quan, cũng không muốn đến Châu thành.”

Nam Vân Hầu nhíu mày: "Sao ngươi lại không hiểu chuyện như vậy?”

“Hầu gia yên tâm, ta sẽ rời khỏi Đông Ninh phủ. Yêu tộc không dễ tìm được ta như vậy." Yến Tẫn nói.

“Ngươi…” Nam Vân Hầu lắc đầu, nhớ tới những ghi chép trong thư, tính tình vị Thất công tử nhà An Hải Vương này quái gở cực đoan, thật đúng là như thế.

"Như vậy đi, năm nay chắc là ngươi muốn tham gia khảo hạch nhập môn của Nguyên Sơ Sơn đúng không?" Nam Vân Hầu hỏi.

“Vâng." Yến Tẫn gật đầu.

Nguyên Sơ Sơn có quy tắc nghiêm ngặt, trừ phi thật sự là kỳ tài tuyệt thế, mới có thể được mời tiến vào. Những người khác đều phải tham gia khảo hạch nhập môn. Không cần biết là con của An Hải Vương, hay là hoàng tử của vương triều Đại Chu, tất cả đều như thế. Nếu thực lực không đủ đều sẽ bị đào thải.

"Huyết mạch Phượng Hoàng" của Liễu Thất Nguyệt là người thứ hai trong thiên hạ có được huyết mạch Phượng Hoàng, đương nhiên không cần khảo hạch, Nguyên Sơ Sơn lập tức thu nhận.

Mà Yến Tẫn, vẫn phải tham gia khảo hạch.

“Vậy thì ngươi trực tiếp đến Nguyên Sơ thành, đợi đến tháng chạp có thể trực tiếp tham gia khảo hạch của Nguyên Sơ sơn.” Nam Vân Hầu nói.

Yến Tẫn suy nghĩ một chút, gật đầu nói: "Được.”

Hắn ta không thích An Hải Quan, lại càng không thích Châu thành.

Bởi vì hai nơi này...... đều có một số lượng lớn tộc nhân của An Hải Vương gia.

“Hôm nay sẽ có người của Nguyên Sơ Sơn tới đón Liễu Thất Nguyệt, đến lúc đó ngươi có thể thuận đường cùng đi đến Nguyên Sơ Thành." Nam Vân Hầu mỉm cười nói.

“Vâng." Yến Tẫn gật đầu.

……

Một lát sau.

Hai cha con Mạnh Đại Giang, Mạnh Xuyên đến bái kiến Nam Vân Hầu.

“Nam Vân Hầu." Mạnh Xuyên vừa nhìn thấy Nam Vân Hầu, trong lòng liền thầm kinh hãi.

Cảm ứng của hắn rất toàn diện, nhưng trong cảm ứng của hắn, “Nam Vân Hầu” lại hoàn toàn không tồn tại! Thậm chí bọn họ đang cùng ở trong một phòng khách (sảnh nội), trong phạm vi mười trượng, lĩnh vực phạm vi mười trượng cũng hoàn toàn không thể “cảm ứng” được Nam Vân Hầu.

Chỉ có mắt thường mới có thể nhìn thấy.

Tình huống quỷ dị như thế, khiến Mạnh Xuyên kinh hãi, cũng hiểu được một điều: "Nhân ngoại hữu nhân thiên ngoại hữu thiên (núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi ắt có người giỏi hơn), tuy rằng cảm ứng của ta đặc biệt và thần bí, nhưng hiển nhiên trước mặt Nam Vân Hầu đã không dùng được." Dù sao đối phương cũng là Thần Tôn đáng sợ số một số hai Ngô Châu, thủ đoạn "cảm ứng" của mình hoàn toàn mất đi hiệu lực cũng có thể lý giải được.

“Bái kiến Hầu gia." Mạnh Đại Giang, Mạnh Xuyên đều hành lễ.

“Ngồi cả đi." Nam Vân Hầu phân phó, đồng thời tò mò nhìn Mạnh Xuyên, đợi sau khi Mạnh Xuyên ngồi xuống, hắn ta mới hỏi, "Mạnh Xuyên, ta nghe nói ngươi ở Liệt Dương đạo viện, liên tiếp chém chết hai đại thống lĩnh yêu tộc?”

“Vâng." Mạnh Xuyên lập tức đáp.

“Ngươi đã đạt tới cảnh giới Đao Ý?" Nam Vân Hầu truy hỏi.

Thể xác và tinh thần hợp nhất, là tầng đầu tiên cảnh giới “Hợp Nhất”.

Đao kiếm và các loại tài nghệ hình thành nên “Thế” độc nhất, uy lực tăng lên rất nhiều, còn có thể dẫn dắt sức mạnh của thiên địa, cảnh giới “Thế” cũng là tầng thứ hai của đại cảnh giới.

Mà nếu như tiến thêm một bước nữa, đao thế hợp thành một thể, sinh ra “Đao Y” thuộc về bản thân, đao ý huyền diệu khó hiểu, thần bí khó lường, rất nhiều Thần Tôn đã dùng cả đời để truy cầu sức mạnh của cảnh giới “Ý”. Mà Đao Ý cũng là cảnh giới quan trọng thứ ba của đao pháp.

“Vẫn chưa, ta vẫn chưa ngộ ra đao ý." Mạnh Xuyên nói.

“Ồ." Nam Vân Hầu hơi thất vọng.

Nghe nói Đông Ninh phủ có một người trẻ tuổi Mạnh Xuyên, một đao đã chém chết đại thống lĩnh Yêu tộc, còn liên tiếp chém chết hai người.

Suy nghĩ đầu tiên của Nam Vân Hầu, chính là Mạnh Xuyên chắc là đã ngộ ra “Đao ý”, đạt tới cảnh giới quan trọng thứ ba của đao pháp. Mười tám tuổi đã ngộ ra “Đao Ý”, đó thật sự là kỳ tài tuyệt thế kinh động Nguyên Sơ Sơn, có thể lập tức triệu nhập, không cần tham gia khảo hạch nhập môn.

Đáng tiếc......

Hắn ta đã suy nghĩ quá nhiều.

“Vậy ngươi giết chết đại thống lĩnh Yêu tộc bằng cách nào?" Nam Vân Hầu nghi hoặc hỏi.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...