Thương Nguyên Đồ (Dịch)
-
Chapter 71 Hướng về phía mặt trời (Thượng)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 71: Hướng về phía mặt trời (Thượng)
Vù vù vù, bốn người Mạnh Xuyên, Mạnh Đại Giang, Liễu Dạ Bạch, Yến Tẫn đều nhảy xuống.
“Sắp xếp chỗ ở cho bọn họ thật tốt." Lão giả lông mày dài ngồi trên lưng phi cầm lạnh nhạt phân phó.
“Vâng." Nhóm người của hội quán Ngô Châu cung kính đáp.
“Liễu Dạ Bạch." Lão giả lông mày dài lại nhìn về phía Liễu Dạ Bạch, lạnh nhạt nói, "Sau khi nữ nhi của ngươi lên núi, trước khi trở thành Thần Tôn, không có nguyên nhân đặc biệt thì không thể xuống núi. Các ngươi có thể gửi thư qua lại, có việc gấp ngươi cũng có thể lên núi tìm nữ nhi của ngươi.”
“Ta hiểu rồi." Liễu Dạ Bạch mỉm cười nhìn nữ nhi Liễu Thất Nguyệt trên lưng phi cầm, nhắc nhở, "Thất Nguyệt, tới Nguyên Sơ Sơn tu luyện cho thật tốt, có việc gì thì viết thư cho phụ thân. Trong khoảng thời gian này ta sẽ ở lại hội quán Ngô Châu.”
“Vâng, con sẽ viết thư cho cha." Liễu Thất Nguyệt cũng rất lưu luyến phụ thân, nàng ta lại nhìn về phía Mạnh Xuyên, "A Xuyên, ta cũng sẽ viết thư cho huynh.”
Mạnh Xuyên mỉm cười gật đầu.
“Nha đầu này." Liễu Dạ Bạch mỉm cười lắc đầu.
“Đi thôi.”
Lão giả lông mày dài vỗ nhẹ phi cầm, phi cầm màu đen khổng lồ lại xé gió bay lên, đưa theo lão giả lông mày dài, Liễu Thất Nguyệt bay tới Nguyên Sơ Sơn trong truyền thuyết.
“Nguyên Sơ Sơn." Nhóm người Mạnh Xuyên cũng nhìn về phía xa, đứng trong Nguyên Sơ Thành có thể nhìn được dãy núi khổng lồ cao ngất xuyên qua tầng mây, đó là nơi Thần Tôn Nguyên Sơ Sơn tu hành.
“Các vị." Một quản sự của hội quán Ngô Châu cười nói, "Hiện tại hội quán đang khá trống, mấy vị muốn mỗi người một chỗ ở, hay cần ở chung?”
Mạnh Đại Giang lên tiếng nói: "Ta và Mạnh Xuyên con ta sẽ ở cùng nhau, Yến Tẫn công tử và Liễu huynh thì ở hai nơi khác nhau.”
“Ba chỗ sao? Được, hội quán rất lớn, chư vị cứ việc chọn lựa." Lão giả quản sự cười nói, "Nếu đợi đến cuối năm, bên phía Ngô Châu đưa rất nhiều thiên tài tham gia khảo hạch nhập môn tới, khi đó người sẽ đông hơn.”
Hội quán Ngô Châu, không phải ai cũng có thể ở.
Những thiên tài tham gia khảo hạch nhập môn ở Nguyên Sơ Sơn, do quan lớn Ngô Châu phái tới mới có tư cách vào ở. Những người không liên quan đều không thể vào.
Mấy người Mạnh Xuyên cũng chỉ đơn giản chọn ba tòa tiểu viện gần hội quán.
Trong một tiểu viện.
“Bắt đầu từ hôm nay, chúng ta sẽ ở lại đây." Mạnh Đại Giang cất đi một vài bộ quần áo tùy thân, mỉm cười nhìn gian phòng, "Nơi này cũng rất tốt, đã quét dọn sạch sẽ.”
“Cha, ta sẽ ở phòng bên cạnh." Mạnh Xuyên nói.
“Con mau đi ngủ một lát đi, còn khá lâu nữa mới đến hừng đông." Mạnh Đại Giang cũng cười, hôm nay tuy rằng ông ta vẫn duy trì dáng vẻ mập mạp, nhưng sắc mặt cũng hơi tái nhợt. Dù sao huyết khí của hắn tiêu hao rất lớn, bây giờ chỉ có thể dựa vào bí thuật để duy trì hình thể, cũng cần phải ăn nhiều nghỉ ngơi nhiều.
Mạnh Xuyên gật đầu đi tới phòng bên cạnh.
Gian phòng được bố trí rất đơn giản, có giường, còn có một cái bàn dựa vào cửa sổ, bên cạnh cũng có giá sách và vài quyển sách.
Mạnh Xuyên nằm trên giường nhìn trăng xuyên qua cửa sổ, trong lòng lại hơi loạn. Ngày hôm nay thật sự trải qua quá nhiều chuyện, ảnh hưởng rất lớn đến hắn.
……
Đợi đến khi trời sáng.
“Tới đây, cùng ăn điểm tâm đi." Mạnh Đại Giang nhiệt tình gọi Liễu Dạ Bạch, Yến Tẫn sát vách tới.
“Cũng rất phong phú." Liễu Dạ Bạch nhìn một bàn điểm tâm trong sân, không khỏi tán thưởng.
“Ta bảo người của hội quán mang điểm tâm đến đây, mọi người cùng ăn đi." Mạnh Đại Giang nói, "Số lượng đủ rồi.”
Yến Tẫn cũng gật đầu, ngồi xuống bên cạnh Mạnh Xuyên, cũng bắt đầu cúi đầu ăn.
Mạnh Xuyên đang ăn cháo và bánh bao.
“Có bánh bao thịt, bánh bao mì trắng, cũng có bánh lớn." Mạnh Đại Giang nhiệt tình nói, ông ta cũng đang ăn cháo và bánh lớn ở bên cạnh, ông ta ăn một cách chậm rãi, không hề vội càng.
"Hôm nay hai người các con định làm gì?" Tâm trạng Liễu Dạ Bạch rất tốt, cười nói, "Có muốn ra ngoài xem thử, ngắm nhìn Nguyên Sơ thành này không?"
Mạnh Xuyên nói: "Sau khi rời giường, ta đã lật xem bản đồ của Nguyên Sơ Thành trên giá sách, Nguyên Sơ Thành quá lớn, có rất nhiều nơi có thể đi dạo và vui chơi, thậm chí ba đến năm tháng sau cũng không đi hết. Ta vẫn sẽ tu luyện ở trong hội quán vậy."
“Ta cũng tu luyện trong hội quán." Yến Tẫn cũng nói.
“Được được được, các con tu luyện, hai lão gia hỏa chúng ta đi ra ngoài một chút." Liễu Dạ Bạch cười nói.
Rất nhanh sau đó, Mạnh Xuyên, Yến Tẫn đều đã ăn no.
Lúc này Mạnh Đại Giang mới bắt đầu tăng tốc độ ăn, những cái bánh bao kia, bánh bao chỉ cần cắn một ngụm, bánh lớn cũng cắn hai ngụm đã ăn hết, một nồi cháo nóng ở bên cạnh cũng bị ăn sạch.
Khiến Yến Tẫn ở bên cạnh nhìn mí mắt giật giật, hắn ta không khỏi liếc mắt nhìn Mạnh Xuyên bên cạnh, Mạnh Xuyên này ăn không tính là nhiều, nhưng cha hắn...... thật sự có thể ăn!
“Ta không thích lãng phí." Mạnh Đại Giang cười ha hả đứng lên, "Hai người tu luyện cho tốt, chúng ta ra ngoài đi dạo.”
Liễu Dạ Bạch cũng ra khỏi viện.
Hai người nhàn rỗi đi lại trong hội quán Ngô Châu, hội quán rất lớn, cảnh sắc cũng rất đẹp.
“Chưa ăn no." Liễu Dạ Bạch trêu ghẹo nhìn Mạnh Đại Giang.
"Ngày hôm qua đánh một trận với Yêu tộc, tiêu hao quá nhiều huyết khí, vẫn phải mau chóng ăn bù lại." Mạnh Đại Giang nói, "Đi ra ngoài tìm một chỗ, kiếm vài con heo và dê để ăn thôi."
“Được." Liễu Dạ Bạch gật đầu.
“Đúng rồi, chuyện Thất Nguyệt thức tỉnh huyết mạch Phượng Hoàng, chỉ sợ Liễu gia sẽ biết việc này." Mạnh Đại Giang nói.
"Hừ hừ, những năm này ta trốn tránh bọn họ, nhưng mà bây giờ đã khác, nữ nhi của ta đã thức tỉnh huyết mạch Phượng Hoàng, còn vào Nguyên Sơ sơn, bây giờ ta còn sợ cái gì?"
“Huynh định trở về sao?" Mạnh Đại Giang truy hỏi.
“Trừ phi bọn họ trả Tượng Dương Sơn lại cho ta, nếu không ta chết cũng sẽ không trở về.” Liễu Dạ Bạch hơi khinh thường, "Bọn họ sẽ nói lời dễ nghe, sẽ tới cầu xin ta. Nhưng muốn bọn họ trả lại Tượng Dương Sơn? Đây là chuyện không thể nào. Trừ phi tương lai nữ nhi của ta phong hầu, Liễu gia mới có thể thật sự cúi đầu, Tượng Dương Sơn cũng sẽ ngoan ngoãn dâng lên.”
“Phong hầu?" Mạnh Đại Giang khẽ gật đầu, "Rất khó.”
Đúng là rất khó.
Người được phong hầu, đều là nhân vật số một số hai ở toàn bộ Ngô Châu. Cường giả Phượng Hoàng Thần Thể được phong hầu...... Lực uy hiếp còn mạnh hơn nhiều! Chỉ sợ Liễu gia sẽ cam tâm tình nguyện mời Liễu Thất Nguyệt làm chủ sự gia tộc.
“Đừng nhắc tới những chuyện phiền lòng này nữa, đi ra ngoài, chuẩn bị đồ ăn cho huynh." Liễu Dạ Bạch nói.
……
Trong hội quán Ngô Châu, Mạnh Xuyên cũng tu luyện như trước.
Chỉ là không có hộ vệ nô bộc hỗ trợ bên cạnh, chỉ một người là hắn thi triển rút đao thức một mình.
“Vút.” “Vút.” “Vút.”
Ánh đao như nước lần lượt cắt ngang bầu trời, lại không gây ra bất kỳ sóng khí nào. Hiển nhiên đến cảnh giới nhú hiện tại, ảnh hưởng của sức mạnh thiên địa, không khí cũng không còn là lực cản.
Sau khi thi triển một đao.
Trước đây Mạnh Xuyên cần hộ vệ bắn nỏ tiễn, bản thân hắn thì chém, một là vì tính chuẩn xác, hai là vì xác định được mỗi một đao của mình có thể nhanh hơn hay không.
Nhưng bây giờ Mạnh Xuyên phát hiện, không có hộ vệ hỗ trợ thì ảnh hưởng cũng không lớn.
Lĩnh vực mười trượng của hắn, có thể tùy ý khóa chặt một hạt bụi trôi nổi trong không khí! Sau đó chém xuống một đao, như thế, có thể luyện chuẩn xác. Đáng tiếc tuy rằng hạt bụi rất nhỏ, nhưng tốc độ quá chậm, độ khó khá thấp.
Còn về tốc độ của đao pháp?
Dựa vào cảm ứng của hắn, tốc độ của mỗi một đao đều được cảm ứng rất chính xác, có thể tự mình phán đoán tốc độ rõ ràng.
Cho nên việc không có hộ vệ... hiệu suất cũng chỉ thoáng giảm một chút xuống thôi, luyện độ chuẩn xác, luyện khoái đao thì như nhau.
Bữa trưa, Yến Tẫn và Mạnh Xuyên ăn cùng nhau. Về phần hai người già Mạnh Đại Giang bọn họ, đi ra ngoài chơi hoàn toàn không trở lại.
Đợi đến khi tu luyện kết thúc.
Mạnh Xuyên trực tiếp dùng nước giếng trong sân tắm sạch toàn thân, sau đó thay quần áo, ngồi bên cạnh bàn trong phòng bắt đầu chuẩn bị vẽ tranh.
Vật liệu cần thiết để vẽ tranh, sáng sớm Mạnh Xuyên đã nhờ người của hội quán đi mua giúp, đương nhiên phải trả bạc.
“Đông Ninh phủ.”
Mạnh Xuyên nhìn bức tranh trắng như tuyết, trong lòng lại nghĩ tới quê nhà Đông Ninh phủ, cầm bút vẽ trong tay, lại đang do dự.
Trong lòng hắn có rất nhiều điều.
Bắt đầu từ cuộc xâm lấn của Yêu tộc vào sáng sớm hôm qua, cho đến bây giờ... tất cả những gì đã trải qua, Mạnh Xuyên đều có quá nhiều cảm xúc.
Năm sáu tuổi hắn đã trải qua một lần, chỉ là lần đó hắn vẫn là hài tử, chỉ là nhân vật chạy thoát thân. Năm nay mười tám tuổi đã thật sự tham gia vào một trận chiến ở Đông Ninh phủ, cảm xúc hoàn toàn không giống nhau.
Trong lòng ấp ủ, cảm xúc kia nồng đậm đến mức sắp bùng nổ, cuối cùng hắn mặc kệ, trực tiếp bắt đầu hạ bút vẽ.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook