Thương Nguyên Đồ (Dịch)
Chapter 72 Hướng về mặt trời (Hạ)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 72: Hướng về mặt trời (Hạ)

Mạnh Xuyên đặt bút, ngay ở trung tâm của cả bức tranh dùng mực đậm vẽ ra “cửa vào thế giới”, một đám yêu quái dày đặc đi ra từ cửa vào thế giới này, hơn nữa còn lan rộng ra bốn phương tám hướng.

Hắn vẽ một cách chậm rãi, chỉ vẽ ra một đường nét hư ảnh đại khái.

Rồi sau đó tập trung vẽ một con yêu quái lan tràn khắp bốn phương tám hướng, đó là một con Đường Lang đại yêu, con Đường Lang đại yêu kia được vẽ vô cùng cẩn thận, bởi vì đó là con yêu quái hắn có ấn tượng sâu sắc nhất vào năm sáu tuổi bị yêu quái đuổi giết.

……

Lúc Mạnh Xuyên vẽ tranh, trong không gian mi tâm, tiểu nhân nửa trong suốt kia lại bắt đầu tỏa ra hào quang linh tính. Nhiều năm như vậy, từ sau “Chúng sinh tướng”, đây là lần thứ hai khiến tiểu nhân nửa trong suốt giữa mi tâm xảy ra thay đổi.

……

Mạnh Xuyên đắm chìm trong hội họa, chủ yếu hắn vẽ yêu quái Đường lang kia, cùng với cảnh yêu quái Đường Lang đuổi giết một nhà ba người.

Phụ thân cõng hài tử chạy như bay, mẫu thân cầm kiếm lại xông về phía yêu quái Đường Lang.

Chỉ một hình ảnh này, Mạnh Xuyên đã vô cùng nghiêm túc vẽ khoảng chừng hơn hai canh giờ. Đây cũng chỉ là một góc của bức tranh khổng lồ này mà thôi.

Lúc dừng bút, Mạnh Xuyên mới phát hiện không gian mi tâm thay đổi.

"Tiểu nhân trong không gian mi tâm của ta, lại có thể hơi phát sáng?" Mạnh Xuyên kinh ngạc, nhưng hào quang linh tính kia đang dần yếu đi.

"Không gian mi tâm này xuất hiện, thực sự có liên quan với việc ta vẽ tranh." Mạnh Xuyên vô cùng giật mình, năm mười sáu tuổi ấy hắn vẽ ra bức họa “chúng sinh tướng” này, cũng là bức họa đỉnh cao nhất trong nhiều năm vẽ tranh của hắn, sau khi vẽ xong, một đêm nọ hắn đã phát hiện ra không gian mi tâm, có được sức mạnh nguyên thần. Nhưng lúc ấy hắn vẫn chưa dám hoàn toàn xác định chuyện đó có liên quan đến vẽ tranh.

Sợ chỉ là trùng hợp.

Nhưng lần vẽ tranh này, cảm xúc nồng đậm kia không thua gì khi vẽ “Chúng sinh tướng”, thấy tiểu nhân ở không gian mi tâm tỏa ra ánh sáng, khiến hắn hoàn toàn chắc chắn.

Liên quan đến chuyện vẽ tranh!

“Cho tới bây giờ ta chưa từng nghe nói, vẽ tranh sẽ sinh ra sức mạnh nguyên thần thần bí?" Mạnh Xuyên nghi hoặc suy nghĩ hồi lâu, cũng không nghĩ ra, "Thôi, chờ đến khi tiến vào Nguyên Sơ Sơn, nhất định phải điều tra rõ ràng.”

Ít nhất bây giờ thì xem ra, sức mạnh nguyên thần đã giúp đỡ mình rất nhiều.

……

Bắt đầu từ ngày hôm nay, Mạnh Xuyên hoàn toàn dung nhập cảm xúc mãnh liệt trong lòng vào trong tranh, bức họa này cũng hao phí rất nhiều thời gian, mỗi ngày ít thì một canh giờ, lâu thì hai đến ba canh giờ.

Phải mất hơn sáu tháng, Mạnh Xuyên mới vẽ xong.

Đây là một bộ tranh tổ hợp, chia làm ba bức tranh.

Bức thứ nhất, dài một trượng sáu thước.

Ở giữa bức tranh, là cửa vào thế giới có một đàn yêu quái dày đặc đi ra, lan tràn ra bốn phía.

Quái vật đuổi theo khắp nơi.

Có phụ mẫu muốn bảo vệ hài tử, nhưng tất cả đều bị cái đuôi sắc bén của yêu quái đâm thủng.

Có cảnh thi thể đầy đất.

Có cảnh tượng hài tử đứng khóc, lão giả nghênh chiến với yêu quái.

Cũng có cảnh tượng phụ thân cõng hài tử chạy như bay, mẫu thân cầm kiếm ngăn cản yêu quái......

Mạnh Xuyên vẽ trọn vẹn ba mươi tám cảnh tượng, mỗi một cảnh tượng đều vẽ rất rõ dáng vẻ của yêu quái và mọi người, đó đều là những cảnh tượng hoặc là hắn tự mình trải qua, hoặc là tận mắt nhìn thấy. Mỗi một lần vẽ...... đều khiến cho ngọn lửa trong lòng hắn càng thêm nóng bỏng.

……

Sau đó là phía ngoài.

Khoảng cách với nhóm yêu quái xa hơn một chút, những đệ tử đạo viện ở trên đường, những tiểu thương ở đầu đường, người đi đường bình thường, mỗi người đều đang thất kinh.

……

Ngoài cùng.

Có Ngọc Dương cung, ba Thần Tôn sẵn sàng đón địch.

Còn có một nơi khác.

Trong đạo viện, toàn bộ các đệ tử nhỏ yếu đi vào địa đạo, mà các đệ tử có thực lực mạnh hơn một chút hoặc là kiên nghị, hoặc là thấp thỏm nhìn những yêu quái ở phía xa. Những thiếu niên này dưới sự dẫn dắt của nhóm người viện trưởng giáo dụ, dưới sự dẫn dắt của một số người trưởng thành xuất ngũ cùng nhau chuẩn bị nghênh chiến.

Người dân bình thường, tửu lâu và những nơi phồn hoa, gia tộc Thần Tôn... không có ngoại lệ, phụ nữ, trẻ em, người già và những người nhỏ yếu đều đang xếp hàng tiến vào địa đạo.

Mà một nhóm có thực lực mạnh mẽ, chẳng phân biệt nam nữ, chẳng phân biệt lão nhân hay thiếu niên, tất cả đều sóng vai nhau nghênh chiến.

……

Mặt trời trong bức tranh cũng vừa mới ló ra, hiển nhiên cho thấy Yêu tộc xâm lấn vào lúc sáng sớm.

Đây chỉ là bức tranh đầu tiên.

Bức tranh thứ hai, dài một trượng tám thước.

Cảnh tượng tàn khốc máu tanh hơn nhiều.

Ở trung tâm bức tranh, khu vực trung tâm bị yêu quái xâm lấn là một vùng thi thể, nam nữ già trẻ đều có, còn có vài thiếu niên mặc y bào của đạo viện.

Mà ở bốn phương tám hướng, những cuộc chiến đang diễn ra khắp nơi.

Một chiến sĩ Nhân tộc cầm khiên chống lại yêu quái, một chiến sĩ Nhân tộc khác bắn tên ở đằng xa.

Bụng của một Nhân tộc bị đâm xuyên qua, nhưng vẫn ôm chặt lấy yêu quái. Một đồng bạn khác một đao chém vỡ đầu yêu quái.

Có nhân tộc bố trí cạm bẫy, thành công đánh chết yêu quái. Bên cạnh lại có yêu quái khác lao tới.

Có phụ tử hợp sức đối phó yêu quái.

Các cựu chiến binh tàn tật đang đối phó với yêu quái.

……

Đủ loại cảnh tượng thảm thiết, Mạnh Xuyên đều tận mắt nhìn thấy, đều là cảnh tượng thường thấy khi Đông Ninh phủ bị Yêu tộc xâm lấn. Hắn chỉ vẽ ra những gì có trong trí nhớ. Quyết tuyệt trong mắt những người đồng quy vu tận cùng yêu quái, đồng bạn đau khổ nhưng vẫn tiếp tục chiến đấu......

“Bọn họ liều mạng như vậy, là vì điều gì?" Mạnh Xuyên đã từng hoang mang.

Trong quá trình vẽ.

Khi vẽ ra những người sống sờ sờ, hắn đã hiểu được.

Bọn họ làm vì hy vọng.

Vì những người thân mà họ quan tâm nhất, vẫn còn hy vọng. Còn có thể nhìn thấy mặt trời mọc.

Bọn họ phải liều mạng, liều mạng cho gia đình mình một con đường sống.

……

Phía đạo viện cũng đang liều mạng, Yêu tộc giết vào Liệt Dương bảo, các lão binh, các binh sĩ cùng các thiếu niên còn rất non nớt đang điên cuồng ngăn cản. Dùng sinh mệnh xây thành một bức tường, bảo vệ những sư đệ sư muội nhỏ yếu trốn ở địa đạo.

……

Thần Tôn trong gia tộc cũng đang liều mạng, mỗi vị trưởng lão đều lao lên đầu tiên ngăn cản yêu quái, hậu bối trẻ tuổi, những thiếu niên cũng đang liều mạng. Một lão giả đầu trọc xông lên trước nhất, chỉ là ngực đã bị xúc tu xuyên qua, nhưng ông ta vẫn chém xuống một đao giết chết một con yêu quái.

……

Ngọc Dương Cung cũng đang liều mạng, một vị Thần Tôn đã ngã xuống, một vị Nữ Thần Tôn khó khăn chống đỡ, chỉ có một Nam Thần Tôn vẫn đang nghênh chiến, nghênh chiến với bốn gã Yêu Vương.

Bọn họ chỉ còn lại có một Thần Tôn còn có đầy đủ chiến lực, nhưng vẫn đang liều mạng.

Cũng bởi vì hy vọng.

……

Mặt trời trong bức tranh này lại mọc lên một chút, cao hơn một chút.

Khắp nơi trên bức tranh đều đang chiến đấu, Mạnh Xuyên vẽ bức tranh này mất ba tháng.

……

Bức tranh thứ ba, dài một trượng sáu thước.

Thế cục của toàn bộ chiến trường nghịch chuyển, mọi người bắt đầu tấn công đám yêu quái wor bốn phương tám hướng, đám yêu quái bắt đầu hốt hoảng chạy trốn.

Tất cả quái vật đều chạy trốn.

Bọn nó cũng sẽ sợ hãi, cũng sẽ chật vật, cũng sẽ bị chém chết từng người một.

Chúng nó điên cuồng lao về “cửa vào thế giới” ở trung tâm, đó là nơi chúng nó đến, bây giờ cũng là nơi chúng nó chạy thoát thân.

Mà ở bên ngoài.

Ngọc Dương cung, một ánh kiếm từ trên trời giáng xuống giết chết Yêu Vương, những Yêu Vương khác cũng chật vật chạy trốn.

Trong đạo viện, mọi người đang chữa trị cho những đồng bạn trọng thương kia, những người trọng thương có người trưởng thành, cũng có cả thiếu niên.

Đồng thời còn có những người chết trận, nam nữ già trẻ đều có người chết trận, hoặc còn rất trẻ tuổi, hoặc rất xinh đẹp, hoặc rất già nua. Bên cạnh những người chết trận cũng có rất nhiều người đang khóc lóc bi thương.

Khắp nơi.

Nhà dân bình thường, tửu lâu, trà lâu, gia tộc Thần Tôn, đều bắt đầu chữa trị cho những người bị thương, thu nhặt thi thể của những người chết trận.

Còn có rất nhiều thi thể yêu quái tản ra khắp nơi, nhưng mọi người đều lười liếc mắt đến, đa số là bọn họ chiếu cố đến người bị thương, bi thương vì những người chết trận.

Mặc dù giành chiến thắng, nhưng mà cả bức tranh không cảm thấy được sự vui sướng, điều người khác cảm nhận được chính là “chiến ý”, chiến ý mạnh mẽ hơn! Anh hùng đã chết, nhưng những người còn sống sẽ tiếp tục tiến lên và tiếp tục chiến đấu, không bao giờ dừng lại.

Thành trì phía đông, mặt trời mọc càng thêm cao.

Màu sắc của bức tranh này cũng sáng nhất trong ba bức tranh.

……

Mạnh Xuyên sau khi vẽ xong đã trầm mặc hồi lâu, mới viết lên bốn chữ cuối cùng ở trên bức họa – "Hướng về mặt trời". Cả bức thứ nhất và bức thứ hai đều không có tên.

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...