Thương Nguyên Đồ (Dịch)
-
Chapter 74 Ngày khảo hạch
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 74: Ngày khảo hạch
Sáng sớm ngày 21 tháng chạp.
Mạnh Xuyên ngồi trên giường, nhẹ nhàng vuốt ve lưỡi đao lạnh buốt sắc bén.
“Mười hai năm tu hành, cuối cùng cũng đến ngày này.” Mạnh Xuyên nhẹ giọng nói, rốt cuộc cũng tới ngày khảo hạch ở Nguyên Sơ Sơn. Vì ngày này mà bản thân hắn đợi đã lâu.
Vào giờ khắc này đột nhiên Mạnh Xuyên nhớ tới rất nhiều người.
Phụ thân, mẫu thân, cô tổ mẫu, tộc trưởng, Tam trường lão và nhiều trưởng bối trong tộc. Mỗi người đều mong mỏi bản thân hắn có thể tiến vào Nguyên Sơ sơn.
…
Ở trong phòng bên cạnh.
Mạnh Đại Giang nhìn bức tranh được treo trên tường, người trong tranh chính là vợ của ông ta.
“Cuối cùng cũng đến ngày này.” Mạnh Đại Giang nhìn bức tranh: “Việc ta có thể làm ta đều đã làm hết rồi. Ta dạy cho Xuyên nhi đao pháp, ta còn luyện tập cùng nó, ta tìm một lão sư thích hợp ở đạo viện… Mấy năm công lao của ta cũng góp nhặt lại đổi Băng Tâm Qủa cho Xuyên nhi. Cái gì ta có thể bỏ ra đều đã bỏ ra!”
"Mặc dù Mạnh Đại Giang ta tầm thường nhưng lại có thể bồi dưỡng ra đứa con trai như thế. Nó chính là kiêu ngạo lớn nhất của ta trong mấy năm này!”
“Niệm Vân, con của chúng ta nhất định sẽ vào được Nguyên Sơ Sơn.”
Tới giờ phút này Mạnh Đại Giang giống như đang khẩn trương.
Chợt nghe bên ngoài truyền đến âm thanh: “Mạnh công tử, Yến công tử, Hầu gia cho gọi mọi người chuẩn bị xuất phát.”
“Muốn đi rồi sao?” Mạnh Đại Giang lau khóe mắt rồi rời khỏi phòng, hô lên: “Xuyên nhi, Xuyên nhi, phải đi rồi.”
Kẽo kẹt.
Mạnh Xuyên đi ra từ phòng của mình, bên hông đeo bội đao, cười cười nhìn về phía phụ thân: “Chúng ta đi thôi.”
Mạnh Xuyên, Mạnh Đại Giang cùng Yến Tẫn đi tới đại sảnh Ngô Châu Đại Hội tụ hợp.
Mặc dù hôm qua có một trận tuyết lớn rơi xuống, nhưng tuyết đọng bên trên đường đi hội quán đã được quét dọn sạch sẽ, chỉ có trên cây, trên nóc nhà còn vương lại chút tuyết.
"Mạnh công tử."
"Yến công tử."
Đến đại sảnh mọi người cũng đã quen thuộc chào hỏi lẫn nhau.
Trong mười hai người trẻ tuổi, chỉ có Yến Tẫn lẻ loi một mình. Những người khác đều có trưởng bối trong gia tộc đi cùng.
“Người đã đông đủ rồi, bây giờ chúng ta lập tức xuất phát.” Nam Vân Hầu tiến vào đại sảnh liếc nhìn một chốc, liền trực tiếp đi ra ngoài. Đám người tự nhiên lập tức đi theo.
Trong khuôn viên rộng rãi ở hội quán, loài phi cầm màu lửa đỏ ở ngay đằng kia. Từng người lần lượt nhảy lên lưng phi cầm.
Mạnh Xuyên, Yến Tẫn, Mạnh Đại Giang cũng ngồi trên lưng phi cầm.
“Đi.”
Nam Vân Hầu mở miệng nói.
Phi cầm màu lửa đỏ lập tức bay lên, ở trên không trong thành Nguyên Sơ. Trên không trung quan sát từng nẻo đường trong thành Nguyên Sơ, từng tòa kiến trúc hoa mỹ, được cảm nhận một phen tư vị đặc biệt
…
Giờ phút này, ở phủ Đông Ninh, Mạnh gia.
Bên trong từ đường.
Mạnh Tiên Cô đang quỳ gối bên trên bồ đoàn, chắp tay trước ngực yên lặng chờ đợi.
“Liệt tổ liệt tông phù hộ, phù hộ tử tôn 'Mạnh Xuyên' của Mạnh gia ta có thể thông qua khảo hạch nhập môn của Nguyên Sơ Sơn, có thể tiến vào Nguyên Sơ Sơn.” Sắc mặt Mạnh Tiên Cô hơi xám trắng thậm chí có chút tử khí. Lần đó Yêu tộc xâm lấn khiến cho thân thể của bà bị tổn thương nghiêm trọng. Đến nay cơ thể của bà bắt đầu không còn chịu được nữa, nếu không có chấp niệm mãnh liệt thì bà khó mà sống được đến hôm nay.
Mạnh Xuyên là hy vọng của Mạnh gia. Nếu như nàng chết rồi, Mạnh Xuyên sẽ là trụ cột tương lai của Mạnh gia.
Cho nên bà đang chờ đợi, đợi đến khi biết được tin Mạnh Xuyên đã tiến vào Nguyên Sơ Sơn, khi đó bà mới có thể an tâm nhắm mắt.
"A Xuyên." Trên đỉnh của Nguyên Sơ Sơn, Liễu Thất Nguyệt đang xem thư tịch nhưng lại lơ đãng. Ánh mắt xuyên qua cửa sổ nhìn biển mây mênh mang, có chút khẩn trương: "Hôm nay A Xuyên muốn tham gia khảo hạch nhập môn của Nguyên Sơ Sơn sao? Nhất định hắn có thể thông qua!"
…
"Ngày khảo hạch nhập môn của Nguyên Sơ Sơn là ngày hai mươi mốt tháng chạp. Chính là hôm nay hắn sẽ tiến vào Nguyên Sơ Sơn sao?" Vân Thanh Bình dậy sớm luyện kiếm, tâm tư vẫn không khỏi suy nghĩ vẩn vơ, lập tức lắc đầu: "Ta nghĩ những việc này làm gì chứ?" Sau đó nàng ta tiếp tục luyện kiếm.
…
Mạnh Xuyên ngồi trên lưng phi cầm màu lửa đỏ. Phi cầm ở thành Nguyên Sơ bay lên không trung ước chừng cao hơn trăm trượng, tốc độ không tính nhanh, cũng để cho nhóm người Mạnh Xuyên có thể ngắm nhìn cảnh sắc thành Nguyên Sơ. Một lát sau, con phi cầm này bay được mấy chục dặm rốt cuộc từ từ bay xuống, đáp trên một tòa cung điện chiếm diện tích vô cùng lớn, tại cửa chính phía trên cung điện đề ba chữ to - Cung Liệt Dương.
"Đi." Sau khi Nam Vân Hầu đưa mấy người Mạnh Xuyên bọn hắn đến nơi, nhẹ giọng phân phó tọa kỵ. Con phi cầm lửa đỏ lập tức phóng lên trời, bay về phía Nguyên Sơ Sơn.
"Chư vị đi theo ta." Một tên quản sự của Ngô Châu hội quán theo tới cười nói: "Hầu gia có việc của mình rồi, mọi người đi theo ta là được."
Tên quản sự đó lại tiếp tục lên tiếng: "Liệt Dương Cung này là một biệt viện trên núi Nguyên Sơ, hằng năm khảo hạch vào Nguyên Sơ Sơn đều báo danh ở đây. Đương nhiên mười hai vị thiên tài của Ngô Châu chúng ta đã được hội quán đã giúp báo danh từ sớm. Chư vị chỉ cần theo ta vào bên trong chờ, khoảng sau nửa canh giờ, Nguyên Sơ bọn hắn sẽ tới. Đến lúc đó khảo hạch mới chính thức bắt đầu."
"Làm phiền Vương quản sự rồi." Có vài vị trưởng bối gia tộc lập tức tiến đến bắt chuyện.
Đám người Mạnh Xuyên cũng theo sau vào cung Liệt Dương. Xuyên qua cửa cung, chính là quảng trường rộng rãi. Hiện tại trên quảng trường đã tụ tập không ít nam nữ trẻ tuổi, phần lớn bên cạnh đều có trưởng bối hoặc người hầu đi theo.
"Hửm?"
Có không ít người nhìn qua.
"Là người Ngô Châu, cái tên mặc áo màu xanh đậm bên hông đeo bội đao, tên là Mạnh Xuyên. Nghe nói một đao của hắn có thể giết chết đại thống lĩnh của Yêu tộc, còn liên tiếp chém giết hai tên đại thống lĩnh Yêu tộc, thực lực cực kì mạnh mẽ." Một vị nữ tử áo tím nhìn thoáng qua nói. "Hai mươi suất đi của Nguyên Sơ Sơn, sợ rằng hắn sẽ chiếm đi một cái. Còn có thanh niên áo trắng bên cạnh hắn, cũng lợi hại hơn so với các cao thủ Ngưng Đan bình thường, mà hắn còn là Thất công tử của An Hải vương gia."
"Thất công tử An Hải vương gia sao? Ngươi không nói nhầm chứ?" Nam tử cao lớn bên cạnh nàng kinh ngạc nói.
"Tin tức của công chúa sao có thể sai chứ?" Thanh niên áo vàng kế bên cười nói.
"Chuyện này vốn là bí mật, nhưng là sau khi kiếm ấn của An Hải Vương cứu toàn bộ Đông Ninh Phủ, hoàng tộc ta lại tra ra vị Thất công tử thần bí kia của An Hải Vương, là dùng tên giả 'Yến Tẫn' đến Đông Ninh Phủ."
Nữ tử áo tím nói: "Các ngươi không cần để ý nhiều trong khảo hạch nhập môn của Nguyên Sơ Sơn. Mặc kệ ngươi có thân phận gì, chủ yếu là thực lực của ngươi có đủ mạnh hay không, có tiềm lực như thế nào. Lần này rất có sức uy hiếp vì thiên tài rất nhiều, Ngô Châu Mạnh Xuyên, Giang Châu Ninh Nhất Bặc... Có gần mười vị danh khí cực lớn, nói không chừng còn có người ẩn giấu thực lực. Lại nói không chừng có người có thực lực đột phá. Đến ta cũng khó mà lấy được một suất."
"Trong đám người trẻ tuổi ở vương đô, thuật bắn cung của công chúa cũng là có một không hai. Nhất định có thể vào được Nguyên Sơ Sơn." Thanh niên áo vàng thổi phồng nói.
…
Đám người Mạnh Xuyên là người Ngô Châu tự nhiên tập trung ở cạnh nhau chờ đợi. Bên ngoài cửa cung bỗng nhiên có động tĩnh lớn.
Một thiếu niên mặc áo đỏ chân trần bước vào, sau lưng có một đám người đi theo. Trong đó có năm vị khí tức khủng bố, hẳn đều là Thần Tôn.
"Đừng có đi theo ta, có gì vui mà cứ theo ta." Thiếu niên áo đỏ thiếu kiên nhẫn lên tiếng.
"Ha ha, Đồng nhi, hôm nay là ngày ngươi tham gia khảo hạch của Nguyên Sơ Sơn. Chúng ta đều rất quan tâm, đương nhiên muốn theo ngươi đến xem."
"Thúc công muốn thấy ngươi vào Nguyên Sơ Sơn." Một đám người trưởng bối trong gia tộc đều cười nói.
Thiếu niên áo bào đỏ không biết phải làm sao.
Người theo phía sau, có phụ thân mẫu thân hắn, có tổ phụ tổ mẫu, còn có mấy người địa vị cực cao trong gia tộc.
"Là đệ nhất thiên tài của Nguyên Sơ Thành 'Diêm Xích Đồng', là con trai duy nhất của Tây Hải Hầu, thiên phú trác tuyệt*. Năm nay mới có mười ba tuổi, vừa mới ngộ ra thế! Bởi vì tuổi tác còn rất nhỏ, ngay cả khi xếp hạng ngoài hai mươi... nói không chừng Nguyên Sơ Sơn sẽ để lại cho hắn một suất."
*Thiên phú trác tuyệt: Cao vượt hẳn lên, không có gì sánh kịp.
"Hy vọng hắn có thể xếp hạng ngoài hai mươi. Mới mười ba tuổi thì tranh suất gì với chúng ta."
"Diêm gia, một vương một hầu, trong gia tộc Thần Tôn gần hai mươi vị, bây giờ lại xuất hiện thiên tài, quả là đủ hưng thịnh..."
Mấy vị nguyên lão Thần Tôn trong gia tộc của các đệ tử đều lên tiếng cảm thán. Những người ở vương đô, đại gia tộc ở Nguyên Sơ Thành đối mặt với Diêm gia đều ngưỡng mộ.
Mạnh Xuyên, Mạnh Đại Giang vểnh tai lên nghe.
Tình báo của bọn hắn quá ít, rất nhiều thiên tài đều chưa từng nghe qua. Dù sao Mạnh gia chỉ là một gia tộc Thần Tôn bình thường ở phủ Đông Ninh. Lão tổ 'Mạnh Tiên Cô' của gia tộc còn không thể vào được Nguyên Sơ Sơn. Cô lậu quả văn* cũng là bình thường. *Cô lậu quả văn: kiến thức hạn hẹp.
Theo thời gian, ngày càng nhiều người tụ tập trên quảng trường.
Đặc biệt là người bản địa thành Nguyên Sơ, rất nhiều người được trưởng bối dắt theo.
"Ầm ầm~~~." Rốt cuộc cửa cung Liệt Dương cũng đóng lại, đến lúc này, cấm người tiến vào.
"Muốn bắt đầu." Trong lòng Mạnh Xuyên cùng với hơn ba trăm người tuổi trẻ đều vô cùng căng thẳng.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook