Thương Nguyên Đồ (Dịch)
-
Chapter 75 Vương đô Sở Ung
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 75: Vương đô Sở Ung
"Thần Tôn tới rồi!" Có người kinh ngạc hô lên.
Mạnh Xuyên, Mạnh Đại Giang, Yến Tẫn bọn hắn đồng loạt ngẩng đầu lên nhìn. Trên trời có ba bóng sáng đang bay tới, có thể mơ hồ nhìn thấy là ba người. Dẫn đầu là một nam tử áo vải, đi theo phía sau là một người nữ tử áo xanh và một tên nam tử lôi thôi lếch thếch.
"Hử?" Bọn Mạnh Xuyên, Yến Tẫn chỉ thấy hai mắt đau đớn, tim đập rộn ràng, khí huyết toàn thân bắt đầu bất ổn, nhanh chóng cúi đầu không dám tiếp tục nhìn thẳng.
Những người còn lại cũng không dám nhìn vào. Mạnh Đại Giang giống như thuận theo hơi cúi đầu xuống.
"Nhục thân phi hành sao?"
"Ba vị này vậy mà có thể nhục thân phi hành. Thần Tôn Phong Hầu mới có thể phi hành đúng không?"
"Hằng năm khảo hạch nhập môn ở Nguyên Sơ Sơn đều có một vị Thần Tôn Phong Vương tọa trấn. Hai vị Thần Tôn Phong Hầu chủ trì. Người dẫn đầu kia chính là Đông Hà Vương!" Trong lúc đám người sôi nổi cúi đầu cũng đang thi nhau truyền âm trò chuyện. Chỉ cần ngộ ra thế thì có thể truyền âm phóng ra ngoài bằng chân khí. Hiển nhiên đại đa số mọi người ở đây đều có thể truyền âm.
Vèo vèo vèo!!!
Ba vị Thần Ma ở Nguyên Sơ Sơn từ trên trời giáng xuống, đáp xuống một góc khác của cung Liệt Dương.
"Chư vị, ba vị Thần Tôn mà Đông Hải Vương đã đến." Ở Liệt Dương Cung cũng có vài người quản sự. Một vị nam tử có chòm râu dê trong đó cao giọng lên tiếng: "Tất cả người tham gia khảo hạch nhập môn của Nguyên Sơ Sơn, dựa theo ta đọc tên, theo thứ tự tiến lên. Vị thứ nhất Ngô Xương Long Vân Châu, vị thứ hai Trương Bình Giang Châu, vị thứ ba...."
Từng cái tên được đọc lên.
Một đám người trẻ tuổi sắp xếp theo thứ tự.
"Vị thứ tám mươi bảy, Mạnh Xuyên Ngô Châu."
Sau khi Mạnh Đại Giang nghe được liền quay sang Mạnh Xuyên nói: "Đến ngươi rồi, mau đi thôi."
"Dạ."
Mạnh Xuyên lập tức chạy tới, xếp ở cuối cùng đội ngũ.
"Vị thứ tám mươi tám, Tề Cừu thành Nguyên Sơ." Lại có một người thanh niên xếp phía sau lưng Mạnh Xuyên.
....
Lần này tham gia nhập môn khảo hạch ở Nguyên Sơ Sơn tổng cộng có ba trăm mười hai người.
"Đi hết theo ta." Nam tử có chòm râu dê cao giọng hô. Hắn đi ở phía trước, đội ngũ hơn ba trăm thiên tài ngoan ngoãn đi theo sau, không quan tâm là hoàng tử công chúa, hay là dòng dõi Thần Tôn Phong Vương, hoặc là yêu nghiệt thiên tư trác tuyệt... Giờ khắc này vẫn phải làm theo quy cũ. Vừa rồi mắt thường có thể thấy Thần Tôn Phong Vương và hai tên Thần Tôn Phong Hầu xuất ra khí tức để cho bọn hắn cảm giác được sự chênh lệch kinh người kia.
Chỉ vẻn vẹn nhìn ở cự ly xa, khí huyết trong thân thể đã bắt đầu rối loạn.
Việc này làm cho bọn hắn càng mong mỏi bản thân có thể trở thành Thần Tôn hơn.
Rời khỏi quảng trường, xuyên qua cửa cung.
Đi vào một cung viện nho nhỏ, ở nơi xa có một đám Thần Tôn đang ngồi. Lần này hai mươi ba châu của vương triều Đại Chu hộ tống thiên tài từ khắp nơi. Mọi người cũng giống Nam Vân Hầu đều ngồi ở đằng kia trò chuyện vui vẻ. 'Đông Hà Vương' phụ trách việc khảo hạch lần này ngồi ở chủ vị. Hai gã Thần Tôn Phong Hầu khác thì ngồi ở hai bên hắn.
Đông Hà Vương xuyên áo vải, lúc này đây lại thu liễm khí tức tựa như người bình thường, lại toát ra một phen khí độ đặc biệt.
"Nhi tử Tây Hải Hầu ngươi vừa mười ba tuổi đã ngộ ra thế, thiên phú cực kỳ cao! Có thể phá lệ cho một suất, trực tiếp tiến vào Nguyên Sơ Sơn. Còn tới đây làm gì?" Đông Hà Vương cười nói.
Tây Hải Hầu ngồi bên cạnh nghe vậy cười lên tiếng: "Sư huynh, từ nhỏ thằng nhóc nhà ta đã có chủ kiến. Hai tháng trước vừa mới ngộ ra thế đã khăng khăng muốn tới khảo hạch nhập môn của Nguyên Sơ Sơn. Nói là muốn so thử với toàn bộ anh tài trong thiên hạ... Thằng nhóc này cũng không nghĩ hắn vừa mới ngộ xuất thế. Tới tham gia khảo hạch đa phần đều lớn tuổi hơn hắn, cảnh giới phần lớn cao hơn so với hắn, kinh nghiệm cũng phong phú hơn. Hắn tới không phải là đang tìm trái đắng để ăn sao? Nhưng hắn phải vẫn đến."
"Tới tìm hiểu một chút cũng là chuyện tốt." Đông Hà Vương cười khẽ, ánh mắt lướt qua nơi xa hơn ba trăm thiên tài đang đứng, sắc mặt hơi đổi.
"Hừ."
Bỗng nhiên Đông Hà Vương hừ lạnh một tiếng, phảng phất xuất hiện tiếng sấm vang rền vang vọng khắp cung điện.
Mạnh Xuyên cùng hơn ba trăm người đều sợ hãi, đám Thần Ma đều hơi kinh ngạc.
"Nguyên Sơ Sơn quy củ,
hai mươi tuổi là giới hạn tham gia nhập môn khảo hạch." Đông Hà Vương mở miệng nói: "Mà trong số ba trăm mười hai người các ngươi, có một người đã qua hai mươi tuổi. Tự mình ngoan ngoãn đi tới nhận tội sẽ được giảm nhẹ hình phạt. Nếu bị ta bắt được thì chắc chắn ngươi sẽ phải hối hận cả đời."
"Qua hai mươi tuổi?"
Nhóm người trong đội Mạnh Xuyên có hơi xao động.
Bỗng nhiên có hai tên thanh niên đi ra đội ngũ, hai người bọn hắn cũng sững sốt nhìn nhau.
Trong đó một người cung kính hành lễ về phía các vị Thần Tôn: "Vãn bối Dư Vạn Phong ở Xương Châu, vốn là cô nhi nhưng được Dư gia mang về nuôi dưỡng. Tuổi thật của vãn bối thật sự cũng không rõ."
Một thanh niên khác cũng cung kính nói: "Vãn bối Điền Cốc ở An Châu, quê quán của vãn bối bị yêu tộc xâm lấn, vãn bối không nơi nương tựa lang thang đó đây. Lúc ấy vãn bối tuổi còn nhỏ, cũng không biết chuẩn xác tuổi tác. Lúc Điền gia thu dưỡng ta đã định ta năm tuổi."
"An Châu Điền Cốc năm nay hai mươi mốt tuổi." Đông Hà Vương mở miệng nói: "Vượt qua giới hạn, vi phạm quy củ của Nguyên Sơ Sơn, đã chủ động thừa nhận vậy liền đi tòng quân mười năm đi."
"Vâng." Tên kia cung kính hành lễ. Bình thường tòng quân là năm năm.
Nhưng cũng có vài người chủ động kéo dài thời gian đi tòng quân. Ví dụ như Mạnh Đại Giang đi tòng quân mười năm, hay như viện trưởng Kính Hồ đạo viện Cát Ngọc ở Thấm Dương Quan mười hai năm mới sáng chế ra đao pháp. Cho nên tòng quân 10 năm hoàn toàn xem như là trừng phạt nho nhỏ mà thôi. Cũng do xét thấy đối phương chủ động đứng ra nhận, tuổi lại còn nhỏ đã từng lang thang phiêu bạt.
"Thần Tôn Phong Vương có thể nhìn ra tuổi của hơn ba trăm người chúng ta sao?" Mạnh Xuyên âm thầm kinh ngạc, hắn biết được Nguyên Sơ Sơn có biện pháp giám định tuổi tác, lại không nghĩ rằng chỉ cần Thần Tôn phong Vương nhìn một lát.
Vị An Châu Điền Cốc kia ngoan ngoãn rời đi, không có tư cách tham gia khảo hạch nhập môn.
Mà cái tên Dư Vạn Phong kia cũng may mắn. Hiển nhiên số tuổi thật còn không vượt qua giới hạn.
...
Ba trăm mười một người gồm Mạnh Xuyên đứng ở bên kia, mà gia quyến thân thuộc của bọn hắn cũng tiến vào trong nội điện. Chẳng qua có lan can ngăn cản, không cho bọn hắn tiến lại gần.
"Chư vị."
Tên nam tử lôi thôi ngồi kế bên Đông Hà Vương đứng dậy, tiến lên vài bước, nhìn về phía bọn hắn, cười nói: "Khảo hạch nhập môn của Nguyên Sơ Sơn, tiến hành chia làm hai ngày. Hôm nay sơ tuyển, ngày mai kết thúc tuyển chọn.
"Sơ tuyển chia làm ba hạng mục."
"Mỗi hạng mục yêu cầu đạt tới giới hạn thấp nhất, người không vượt qua được trực tiếp đào thải."
"Thi xong ba loại sẽ tính toán được thành tích. Một trăm người đầu tiên sẽ thông qua sơ tuyển, những người khác sẽ bị đào thải."
"Hạng thứ nhất sơ tuyển..."
Nam tử lôi thôi đứng đó, tay áo nhẹ phẩy, chỉ thấy từng lớp từng tầng ánh sáng xuất hiện trước mặt hắn. Những tầng ánh sáng đều dài khoảng 10 trượng, rộng 3 trượng, dày 1 tấc. Từng lớp ánh sáng dày đặc... Nhìn xuống tới có tổng cộng hai trăm tầng.
"Dựa theo trình tự, mỗi người dùng hết toàn lực đánh ra một chưởng công kích về phía ta. Nhớ kỹ, không được thi triển cấm thuật Thần Tôn. Các ngươi phá vỡ số tầng càng nhiều thì đại biểu càng ưu tú.
Giới hạn thấp nhất là hai mươi tầng, không phá nổi hai mươi tầng liền trực tiếp bị loại. Bắt đầu đi." Nam tử lôi thôi đứng đó, dễ dàng khống chế các tầng ánh sáng khổng lồ.
"Người thứ nhất châu Long Vân Ngô Xương." Nam nhân có chòm râu dê cất giọng thúc giục.
Một người thanh niên có làn da ngâm đen trịnh trọng tiến lên, rút đại khảm đao từ sau lưng ra. Hắn lập tức bước tới chém một cách hung hãn, trong lúc nhất thời ánh đao màu đen ẩn ẩn mang theo tiếng gào thét bổ vào trên lớp ánh sáng. Từng tầng ánh sáng liên tiếp bị xuyên thủng.
"Ba mươi bảy tầng, tiếp theo là Giang Châu Trương Bình." Nam nhân râu dê hô lớn.
....
Mỗi người chỉ có cơ hội một lần, chỉ có thể thi triển một chiêu.
Đừng nói tới việc phát huy không tốt, chiến đấu tới chết với yêu ma cũng không có cơ hội thứ hai.
"Hai mươi chín tầng, kế tiếp, vương đô Sở Ung." Tên người này vừa báo ra khiến cho rất nhiều người chú ý.
"Vương đô Sở Ung sao?" Mạnh Xuyên xem xét kỹ lưỡng người này, mặc dù hắn không hiểu biết nhiều về đám thiên tài trong thiên hạ, nhưng cái tên 'Sở Ung' này đã từng nghe nói qua. Hắn được công nhận là đệ nhất trong thế hệ trẻ ở vương đô. Bảy năm trước đã vinh danh thiên hạ. Năm nay cũng tới tham gia khảo hạch ở Nguyên Sơ Sơn.
Thân hình Sở Ung cao to vạm vỡ, xuyên áo bào màu đen, cõng một thanh đại đao đi đến.
Đao trực tiếp được rút ra, toàn thân bộc phát lực lượng đều có lôi đình lưu động, uy hiếp kinh khủng khiến các thiên tài ở đây đều giật mình, bọn hắn đều cảm nhận được sự áp bách nặng nề.
Mạnh Xuyên kinh hãi, người này mang đến cảm giác áp bách hơn so với tên đại thống lĩnh Yêu tộc.
"Mở!" Hắn hô lên một tiếng, rền vang như sấm.
Đao quang mang theo lôi đình màu đen, ầm vang bổ vào bên trên tầng ánh sáng, Oành-- Tầng ánh sáng trong nháy mắt bị phá hủy, chỉ dư lại một ít tầng còn nguyên vẹn.
"Một trăm chín mươi mốt tầng!" Nam tử râu dê cao giọng hô, mọi người lập tức xôn xao, trước đó đã có năm mươi ba người trong nhóm bọn hắn ra tay. Không có người nào phá vỡ được một trăm tầng. Vị Vương đô Sở Ung này lại có thể phá vỡ một trăm chín mươi mốt tầng! Quả thật là một sự chêch lệch kinh người. Hầu hết mọi người ở đây đều nhìn chằm chằm vào hắn.
Thật sự quá khủng khiếp.
Gia quyến thân thuộc của hắn cũng bàng hoàng khi chứng kiến cảnh này, chỉ có một vị lão giả độc nhãn đang mỉm cười: "Ha ha, đó là tôn tử của ta, tôn tử của ta. Thế nào? Thấy sao hả!"
"Một đao này thật là lợi hại!" Mạnh Đại Giang cũng kinh ngạc thán phục. Ông ta tự hào về con trai mình, nhưng sức mạnh của một đao này vẫn khiến ông ta phải choáng váng. Chiêu thức này đủ để địch lại một chiêu của nhiều Thần Tôn rồi, còn chưa thi triển cấm thuật Thần Tôn đã có uy lực đáng sợ như vậy!
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook