Thương Nguyên Đồ (Dịch)
Chapter 83 Kết thúc sơ tuyển

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 83: Kết thúc sơ tuyển

Mạnh Đại Giang nhìn nhi tử của mình từ xa.

Hiện giờ nhóm Thần Tôn cường đại ở Nguyên Sơ Sơn này đều đang chú ý đến nhi tử của mình, ba vị Thần Tôn phụ trách khảo hạch đều đang nhìn chằm chằm vào Mạnh Xuyên, có thể thấy được mức độ chú ý như thế nào.

Tài năng xuất chúng!

Giờ phút này nhi tử của mình giờ đã vượt qua tất cả các thiên tài, cho dù Cơ Nguyên Thông rất yêu nghiệt kia cũng chỉ mới vượt qua vòng thứ bảy, mà nhi tử của mình đã bắt đầu vòng thứ mười.

Mạnh Đại Giang có thể cảm nhận được một cách rõ ràng, ánh mắt của những thiên tài đang đứng ở đằng xa kia nhìn về phía Mạnh Xuyên, là sự hâm mộ ghen tị thán phục cỡ nào...

“Xuyên nhi." Mạnh Đại Giang càng thêm tự hào.

“Niệm Vân, nhi tử của chúng ta thật sự vô cùng ưu tú, nó nhất định sẽ vào Nguyên Sơ Sơn, hơn nữa còn sẽ được bồi dưỡng tốt nhất." Mạnh Đại Giang nhiệt huyết sôi trào quan sát ở một bên, còn kích động hơn so với nhi tử đã trải qua khảo hạch là Mạnh Xuyên.

……

Nhóm các Thần Tôn đang nhìn, những thiên tài kia cũng nhìn Mạnh Xuyên với một tâm tình phức tạp.

Vòng khảo hạch thứ mười vẫn đang tiếp tục, tốc độ của mỗi viên mưa đá nhanh đến đáng sợ, thân thể của Mạnh Xuyên đã hoàn toàn hóa thành một ảo ảnh mơ hồ, biên độ mỗi lần hắn di động vô cùng nhỏ, mỗi viên mưa đá dường như đều xuyên qua “thân thể” của hắn, nhưng trên thực tế không có viên nào có thể đánh trúng.

Đợi đến khi cơn mưa đá ngừng lại, Mạnh Xuyên vẫn đứng trong vòng tròn.

“Vòng thứ mười cũng vượt qua rồi sao?" Những thiên tài như Cơ Nguyên Thông, Tông Sa, Sở Ung, Yến Phượng, Kim Hoán, Diêm Xích Đồng, Lý Anh đều cảm thấy hơi hoang mang, khi sự chênh lệch ở phương diện nào đó lớn đến mức vô lý, lòng bọn họ chỉ còn khó có thể tin!

“Thì ra Mạnh Xuyên lợi hại như vậy." Yến Tẫn cẩn thận nhìn thân ảnh cô độc kia.

“Tiếp tục đi!”

Giọng nói của Đông Hà Vương tràn đầy chờ mong, trong mắt ông ta cũng có vài phần cuồng nhiệt, từng viên mưa đá lơ lửng giữa không trung lại vút vút vút bắn xuống một lần nữa, tốc độ tiếp tục tăng vọt, mỗi viên mưa đá dường như đều bắn trúng, nhưng lại đều “xuyên qua” thân thể hư ảo của Mạnh Xuyên, tất nhiên chỉ bắn trúng được hư ảnh của hắn.

Cảnh tượng này khiến cho những thiên tài khác đều có chút chết lặng, chênh lệch lớn đến mức vô lý.

Phụt!

Bỗng nhiên có một viên mưa đá đã thật sự dừng lại và hóa thành bột phấn khi “bắn trúng”, Mạnh Xuyên dừng lại, mưa đá cũng dừng lại.

“Thất bại rồi." Tất cả mọi người đều hiểu.

Sau khi Mạnh Xuyên né tránh rất nhiều viên mưa đá ở vòng thứ mười một, vẫn thất bại.

Nhưng kết quả này lại khiến cho những thiên tài kia không nói nên lời.

“Linh giác quả thật mạnh không thể tưởng tượng nổi." Đông Hà Vương nở nụ cười, nói với nam tử lôi thôi, thanh y nữ tử, "Linh Giác của Cơ Nguyên Thông rất mạnh, nhưng cứ ba đến năm năm vẫn có thể phát hiện một người. Nhưng linh giác này của Mạnh Xuyên...... sợ là mấy trăm năm mới có thể phát hiện một người, linh giác mạnh mẽ, ngưng luyện Nguyên Thần nhất định rất nhẹ nhàng. Tiềm lực của hắn vô cùng to lớn, điều quan trọng tiếp theo chính là bồi dưỡng hắn thật tốt.”

“Hắn còn phải ngộ ra đao ý, ngộ ra đao hồn...... phải tu luyện từng bước." Nam tử lôi thôi cũng gật đầu nói, "Phải học cách đi bộ trước khi chạy, cho dù có thiên tư cao hơn nữa, nếu không dốc lòng tu luyện, vẫn không có tác dụng gì.”

“Một khối ngọc thô tuyệt thế đã đến Nguyên Sơ sơn, tiếp theo phải xem chúng ta bồi dưỡng như thế nào." Thanh y nữ tử mỉm cười nói.

“Ừ." Đông Hà Vương gật đầu.

Ba người bọn họ phát ra những rung động, phàm nhân cũng không dám nhìn thẳng, thanh âm của bọn họ càng ngăn cách khỏi sự dò xét.

……

Giờ phút này Mạnh Xuyên đang hơi hoảng hốt đứng tại chỗ.

“Hạt mưa đá kia ta vẫn không tránh được, thân thể ta vẫn chậm một chút." Mạnh Xuyên thầm nghĩ.

Mạnh Xuyên lại không biết.

Khi những thiên tài bình thường tránh mưa đá, là nhìn thấy nó bằng mắt, hoặc dựa vào thế lĩnh vực để cảm nhận, sau khi cảm nhận được... tin tức sẽ truyền đến đại não, việc dẫn truyền này phải cần thời gian cực ngắn. Để đưa ra phản hồi, đầu óc cũng phải cần thời gian, phản hồi rồi truyền cho thân thể, điều này cũng phải cần thời gian.

Quá trình ba chiều.

Tiếp nhận, suy nghĩ, ra lệnh cho cơ thể. Đó là quá trình của phản ứng.

Còn Mạnh Xuyên......

Lĩnh vực mười trượng của hắn, trên thực tế là cảm nhận trực tiếp của “Nguyên Thần” bên trong không gian mi tâm, là Nguyên Thần trực tiếp “nhìn thấy” tất cả, sau khi nhìn thấy, Nguyên Thần sẽ suy nghĩ để phát âm.

Cho nên quá trình “tin tức truyền đến đại não” này, Mạnh Xuyên trực tiếp tránh được. Nguyên Thần của hắn có thể trực tiếp "nhìn thấy", mà khi Nguyên Thần suy nghĩ, cũng nhanh hơn so với các thiên tài khác!

Điều duy nhất hắn giống với những người khác là...

Nguyên Thần, điều khiển thân thể, truyền đến tay chân và các bộ phận khác của thân thể để né tránh. Quá trình điều khiển thân thể này, giống với những thiên tài khác.

Nếu như Mạnh Xuyên sử dụng “sức mạnh Nguyên Thần”, sức mạnh Nguyên Thần dung nhập vào mỗi một bộ phận trong thân thể, vậy khi Nguyên Thần ra lệnh cho thân thể... chính là xuyên qua sức mạnh Nguyên Thần trực tiếp thao túng toàn thân, vậy việc điều khiển thân thể còn có thể nhanh hơn! Vậy thì chỉ sợ còn có thể vượt qua mười bốn vòng mười lăm vòng.

Hiện giờ hắn sẽ không sử dụng sức mạnh Nguyên Thần.

Chỉ dựa vào “Nguyên Thần” đặc biệt của không gian mi tâm, Mạnh Xuyên đã vượt qua mười vòng, thất bại ở vòng thứ mười một.

“Mạnh Xuyên." Giọng nói của Đông Hà Vương vang lên, "Làm tốt lắm.”

Mạnh Xuyên nghe thấy lời khen ngợi, trong lòng không khỏi vui mừng.

Đông Hà Vương liền xoay người rời đi.

Nam tử lôi thôi mỉm cười cất cao giọng nói: "Ba vòng khảo hạch sơ tuyển đã kết thúc, các ngươi hãy sang một bên nghỉ ngơi, Nguyên Sơ Sơn sẽ căn cứ vào ba vòng khảo hạch để định ra thứ hạng sơ tuyển, một trăm vị trí đầu có thể tham gia vào cuộc chung tuyển ngày mai, nếu không nằm trong một trăm vị trí đầu, chính là bị đào thải.”

Nói xong ông ta và thanh y nữ tử cũng xoay người rời đi, chỉ là lúc rời đi đều nhìn Mạnh Xuyên.

“Ha ha." Một nhóm Thần Tôn đã phong hầu đến quan sát cũng đứng dậy rời đi.

“Mạnh Xuyên, làm tốt lắm." Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, Mạnh Xuyên ngẩng đầu nhìn lại, liền nhìn thấy Nam Vân Hầu mỉm cười nhìn về phía hắn từ phía xa, sau đó cùng các Thần Tôn khác rời đi.

Mạnh Xuyên lẻ loi một mình đứng trong vòng tròn.

“Mạnh công tử, mời đi theo ta." Lập tức có quản sự của Liệt Dương cung dẫn đường.

Mạnh Xuyên gật đầu.

Bọn họ nhanh chóng đi vào trong một đại sảnh, nơi này có mấy chục thiên tài cùng với gia đình, người thân và bằng hữu đang ở cùng nhau, Mạnh Xuyên vừa tới, lập tức khiến rất nhiều người chú ý đến.

“Xuyên nhi." Mạnh Đại Giang đi đến nghênh đón.

“Cha.” Mạnh Xuyên nở nụ cười.

“Làm tốt lắm." Mạnh Đại Giang vỗ vỗ bả vai Mạnh Xuyên, "Nếu cô tổ mẫu biết được, nhất định sẽ rất vui vẻ.”

Mạnh Xuyên nhẹ nhàng gật đầu, cô tổ mẫu vẫn đang chờ tin tức ở quê nhà.

“Chúng ta ở đây chờ một chút, bên Nguyên Sơ Sơn cần định ra một trăm người đứng đầu." Mạnh Đại Giang nói, "Thứ hạng liên quan đến rất nhiều chuyện, chắc là phải cần một lúc lâu.”

“Vâng, cũng không biết ta có thể xếp thứ mấy.” Mạnh Xuyên nói.

“Hai người đứng đầu đã chắc chắn.” Mạnh Đại Giang nói: “Người duy nhất có thể cạnh tranh với con là Cơ Nguyên Thông.”

Mạnh Xuyên cũng gật đầu: "Chủ yếu là vòng khảo hạch thứ nhất của ta hơi yếu.”

Ba vòng khảo hạch.

Vòng khảo hạch thứ nhất của Mạnh Xuyên xếp thứ hai mươi ba, vòng thứ hai và thứ ba đều xếp hạng nhất.

Mà vòng khảo hạch đầu tiên Cơ Nguyên Thông đã đạt hạng nhất, vòng khảo hạch thứ hai đứng thứ năm, vòng khảo hạch thứ ba đứng thứ hai. Phải biết rằng vòng khảo hạch thứ hai của Cơ Nguyên Thông là tốc độ vác trọng chùy mấy trăm cân xông qua thông đạo, thiên phú về phương diện thân thể thật sự quá yêu nghiệt.

“Mạnh Xuyên." Yến Tẫn đi tới, những người khác đều có người thân bằng hữu, chỉ có hắn ta đơn độc một mình, hắn ta nói," Chúc mừng, lần khảo hạch Nguyên Sơ Sơn này ngươi nhất định có thể có được danh ngạch, hơn nữa cuối cùng cũng sẽ nằm trong bảng xếp hạng ba người đứng đầu.”

“Hy vọng là vậy." Mạnh Xuyên mỉm cười.

“Mạnh Xuyên." Một giọng nữ trong trẻo vang lên.

Mạnh Xuyên quay đầu nhìn lại.

Một nữ tử mặc tử y đi tới, nàng ta đi đến đâu cũng là tiêu điểm, có sự cao quý trời sinh, nụ cười càng có thể hòa tan Nguyên Thần của người khác.

“Công chúa." Mạnh Xuyên khách khí nói.

“Ta đã từng nghe nói về đại danh của ngươi từ lâu." Công chúa Lý Anh mỉm cười nói, "Chỉ là ngươi còn lợi hại hơn so với những gì ta nghĩ, chờ khi vào Nguyên Sơ Sơn, chúng ta nhất định phải luận bàn một chút, xem ngươi có thể né tránh mũi tên của ta hay không.”

Sau ba hạng mục sơ tuyển, công chúa Lý Anh cũng rất tự tin, nàng ta là thần tiễn thủ xếp thứ hai trong những thiên tài lần này. Chỉ có Tông Sa mạnh hơn nàng ta một bậc. Nguyên Sơ Sơn cũng vô cùng coi trọng Thần Tiễn Thủ... Với thực lực của nàng ta, nàng ra tin rằng Nguyên Sơ Sơn sẽ triệu nàng ta vào trong đó.

“Đến lúc đó sẽ luận bàn." Mạnh Xuyên mỉm cười nói.

“Vậy thì tốt rồi." Công chúa Lý Anh nhìn sang bên cạnh, "Song kiếm thuật của Yến công tử vô cùng lợi hại, khi chúng ta vào Nguyên Sơ Sơn cũng phải luận bàn một chút.”

“Được." Yến Tẫn chỉ ứng phó một chữ, hắn ta vẫn rất sẵn lòng chấp nhận những cuộc chiến.

Mỗi một trận chiến đều là cơ hội để rèn luyện bản thân.

Công chúa Lý Anh đứng đây nói chuyện phiếm vài câu rồi mỉm cười rời đi, sinh ra trong hoàng tộc từ nhỏ, nàng ta đã quen kết giao với những người có thể giúp mình, tất nhiên Mạnh Xuyên, Yến Tẫn đều có giá trị để kết giao trong mắt nàng ta.

Thời gian trôi qua.

Thỉnh thoảng cũng có vài người tới tìm Mạnh Xuyên, Mạnh Đại Giang để bắt chuyện vài câu! Dù sao thì ai cũng nhìn ra, tuy rằng không thể khẳng định thứ hạng cuối cùng, nhưng Mạnh Xuyên chiếm được danh ngạch tiếp theo là chuyện rất chắc chắn.

Trời đã tối dần, tuyết rơi càng ngày càng lớn, những nhóm thiên tài và người thân bằng hữu hoặc là ở trong từng đại sảnh, hoặc ở bên ngoài hành lang, đều lo lắng bất an chờ đợi.

“Thứ hạng đã định!" Một giọng nói truyền đến từ phía xa.

Nam tử râu dê cầm một cuộn giấy màu vàng, sau lưng cũng có những quản sự khác, đang đi tới trong tuyết lớn bay tán loạn từ đằng xa.

“Thứ hạng sơ tuyển đã định." Mạnh Xuyên, Mạnh Đại Giang đều nhìn về phía xa, bọn họ chỉ nghĩ đến thứ hạng đầu tiên hay thứ hai? Chắc là sẽ không ở vị trí thứ ba! Còn những thiên tài khác và nhóm người thân bằng hữu lại căng thẳng hơn nhiều, rất nhiều thiên tài sợ rằng sẽ không nằm trong bảng một trăm người đứng đầu, không thể tham gia chung tuyển.

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...