Thương Nguyên Đồ (Dịch)
Chapter 94 Số phận của mỗi người (Phần cuối)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 94: Số phận của mỗi người (Phần cuối)

“Thư từ nhà sao” Mạnh Xuyên nhận lấy phong thư nhìn thử, "Cha gửi tới? Hai ngày trước cha vừa rời đi, tại sao đã lập tức gửi thư đến?"

Trong lòng hắn đã có suy đoán mơ hồ.

Hắn không lập tức mở ra xem, mà đầu tiên nhận lấy đan dược và bảo vật, cũng cầm theo quyển thư tịch màu đen kia, lập tức trở về động phủ của mình.

Trở thành đệ tử Nguyên Sơ Sơn lâu như vậy, hắn vẫn luôn kiểm tra thư tịch pháp môn Thần Tôn ở Tàng Thư Động, còn chưa trở về động phủ một chuyến.

……

Đỉnh núi Cảnh Minh Phong, một nơi hẻo lánh, một mình Mạnh Xuyên ngồi trên một tảng đá lớn nhìn về phía biển mây mênh mông, xa xa trong biển mây có rất nhiều ngọn núi xuyên qua tầng mây, đỉnh núi cũng có tuyết đọng quanh năm.

“Cô tổ mẫu đã qua đời." Mạnh Xuyên cất phong thư nhà của phụ thân đi, trong thư phụ thân nói rất đơn giản.

Sáng sớm ngày hai mươi ba tháng chạp, phụ thân chạy về Đông Ninh phủ, nói tin vui cho các tộc nhân, cũng nói cho cô tổ mẫu.

Cô tổ mẫu vốn đã trọng thương, khi Yêu tộc xâm lấn càng liều hết tất cả, khi đó thân thể cũng đã rất tồi tệ, nhưng bà vẫn cố gắng kiên trì hoàn toàn chỉ vì chấp niệm, muốn đợi tin tức Mạnh Xuyên gia nhập Nguyên Sơ Sơn. Mà sau khi thật sự biết được tin tức này, trong lòng bà thoải mái vui sướng, chấp niệm biến mất, thân thể của bà cuối cùng cũng không thể chống đỡ được, nhanh chóng tan vỡ.

Đêm đó, sau khi cô tổ mẫu dặn dò các tộc nhân, sau đó mỉm cười rồi mất.

Trong thư có hai phong thư, một phong là của phụ thân, một phong khác là của cô tổ mẫu.

Nhẹ nhàng mở tờ giấy ra, Mạnh Xuyên nhìn phong thư cô tổ mẫu gửi cho mình.

“Mạnh Xuyên, biết được con đạt được hạng nhất khảo hạch tiến vào Nguyên Sơ Sơn, ta rất vui.”

“Ta không thể nào gặp lại con, ngày về ngay đêm nay, những điều ta muốn nói sẽ viết ở trong thư. Tiền đồ của con vượt xa ta, ta chỉ có thể dùng kiếp sống Thần Tôn gần tám mươi năm, cho con một vài lời khuyên.”

"Ra chiến trường, một, nhớ dựa vào bạn đồng hành của con, vào thời điểm chiến đấu sinh tử quan trọng, một chiêu của bạn đồng hành có thể sẽ giúp con thoát khỏi tuyệt cảnh. Ngàn vạn lần đừng dựa vào thực lực cường đại, hành động liều lĩnh một mình. Hai, vĩnh viễn phải che giấu sát chiêu, cho dù khi giết chết kẻ địch, chiêu thức của con cũng phải hết sức bí mật. Yêu tộc cũng đang thu thập thông tin về Thần Tôn chúng ta, một khi lai lịch của con bị thăm dò, con sẽ gặp nguy hiểm. Chiêu thức mà con am hiểu, không thể nói cho người thứ hai. Bởi vì khi nói cho người thứ hai, sẽ nhanh chóng có người thứ ba, người thứ mười, thậm chí càng nhiều người biết được hơn. Tuy rằng tuyệt đại đa số Thần Tôn Nhân tộc đều chiến đấu hăng hái vì Nhân tộc, nhưng vẫn sẽ có phản đồ. Vì đủ loại lợi ích, cũng có người cấu kết với Yêu tộc. Đừng để lộ chiêu thức của bản thân, giữ bí mật, phải giữ bí mật. Ba, thực lực của con càng mạnh, lại càng tự tin khi đối mặt với nhiều loại tình huống nguy hiểm trên chiến trường. Cho nên bình thường không thể buông lỏng, nắm bắt cơ hội ở Nguyên Sơ Sơn, làm cho mình trở nên cường đại. Càng mạnh càng tốt! Cô tổ mẫu đã chứng kiến quá nhiều Thần Tôn chết đi. Nhớ kỹ, càng mạnh càng tốt."

“Con không cần vì ta mà cảm thấy thương tâm, cả đời này của ta, xuất phát từ một khởi đầu khiêm tốn, hai mươi hai tuổi ngộ ra thế nên cũng không tư cách tham gia khảo hạch nhập môn của Nguyên Sơ Sơn, chỉ là một đệ tử ngoại môn. Trải qua cửu tử nhất sinh, cũng có vận khí trong người, cuối cùng mới may mắn trở thành Thần Tôn. Trở thành Thần Tôn tám mươi năm, những người bạn đồng hành cũng thường xuyên chắn trước mặt ta, để cho ta có thể sống tới hôm nay."

“Ta đưa Mạnh gia đã xuống dốc lần nữa quật khởi, trở thành một trong ngũ đại gia tộc Thần Tôn của Đông Ninh phủ, trước khi chết, có thể thấy con tiến vào Nguyên Sơ sơn. Ta thật sự không còn nuối tiếc.”

“Con đường Thần Tôn rất khó đi. Con phải đi thật cẩn thận.”

“Nếu có thể...... giết chết nhiều Yêu Vương một chút! Cô tổ mẫu ớ dưới đất, cũng có thể khoe khoang khoác lác với đám bạn cũ.”

Mạnh Xuyên đọc xong.

Trong lòng lại rất chua xót, hắn biết rõ cô tổ mẫu qua đời một cách vui vẻ, nhưng hắn vẫn rất khó chịu.

Dốc hết bảo vật của gia tộc để đổi lấy một giọt Thần Tôn Ngọc Tủy Dịch, đưa công lao của tám mươi năm kiếp sống Thần Tôn cho mình, để mình tu hành nhanh hơn ở Nguyên Sơ Sơn.

Bà ấy đã đặt tất cả vào tay mình.

“Cô tổ mẫu, con sẽ dẫn dắt gia tộc thật tốt." Đôi mắt của Mạnh Xuyên hơi phiếm hồng, hắn nhìn về biển mây mênh mông, nhẹ giọng nói, "Ba lời khuyên của người, con cũng sẽ nhớ kỹ. Còn nữa...... con sẽ giết Yêu Vương nhiều hơn.”

“Cô tổ mẫu, lên đường vui vẻ.”

Mạnh Xuyên nhìn về phía đông xa xa, giống như nhìn thấy quê hương, nhìn thấy cô tổ mẫu rời đi.

Cô tổ mẫu của hắn, đi rồi!

Thần Tôn Mạnh Yên dùng cả đời bảo vệ cho Nhân tộc, đi rồi!

Bà may mắn hơn nhiều so với đồng bạn, bởi vì bà có thể trở về quê hương, có thể nhìn thấy hậu bối có người kinh tài tuyệt diễm, trước khi chết còn có tộc nhân làm bạn ở bên cạnh.

……

Những ngày sau đó Mạnh Xuyên lại tiếp tục xem thư tịch ở Tàng Thư Động, tuy rằng đã quyết định lựa chọn tu luyện “Lôi Đình Diệt Thế Thần Thể”, nhưng vẫn là xem qua một chút về những thư tịch khác về pháp môn “Thương Hải Thần Thể”, “Phong Lôi Thần Thể”, “Huyết Thần Thể”.

Sau khi xem xong, hắn mới đi tới Truyền Pháp Các.

“Ngươi đã quyết định xong rồi?" Dịch trưởng lão nhìn Mạnh Xuyên, "Chọn đi, trong vòng ba năm ngươi không thể chọn pháp môn Thần Tôn khác.”

“Ta đã quyết định rồi.”

Mạnh Xuyên gật đầu, "Lôi Đình Diệt Thế Thần Thể.”

Cho dù mình tu luyện thất bại, cũng sẽ lựa chọn pháp môn thượng phẩm là “Phong Lôi Thần Thể”, về phần thử gọi là Thương Hải Thần Thể, hoàn toàn không chung một con đường với mình.

“Được." Dịch trưởng lão khẽ gật đầu, vẫy tay khiến một quyển thư tịch màu đen trên giá sách bên cạnh bay xuống, bên ngoài thư tịch dường như có tia chớp lưu động, cũng có hắc khí quay cuồng, "Đây là pháp môn tu hành Lôi Đình Diệt Thế Thần Thể, ngươi học ở đây đi, học xong thì đưa cho ta.”

Mạnh Xuyên nhận lấy thư tịch dày cộp rồi khoanh chân ngồi xuống, lập tức bắt đầu mở ra.

Mỗi một trang trên thư tịch có văn tự và hình ảnh, còn có sấm sét, sát khí, sau khi Mạnh Xuyên xem liền đắm chìm vào, ý thức được đưa vào trong sách.

Cảnh tượng trước mắt chợt trở nên hư ảo.

Hắn nhìn thấy một vị nam tử vĩ ngạn tóc rối tung đang khoanh chân ngồi, dung mạo lại giống vị nam tử vĩ ngạn trong tàn phiến Lôi Đình Diệt Thế Đao hắn đã từng học như đúc.

Giờ phút này nam tử vĩ ngạn đang khoanh chân ngồi, bên ngoài thân thể tản ra sát khí nồng đậm, phảng phất sương đen cuồn cuộn tràn ngập tứ phương, còn có sấm sét lóe lên bên ngoài thân thể.

Ông ta bỗng nhiên mở mắt.

Ánh mắt chạm vào ý thức của Mạnh Xuyên, một lượng lớn tin tức tràn vào trong ý thức của hắn.

Chính là nội dung tu luyện tỉ mỉ của Lôi Đình Diệt Thế Thần Thể, giống như những văn tự và hình ảnh miêu tả trong sách vở, chỉ có thêm rất nhiều cảnh tượng tu luyện, đều được nam tử tự mình diễn luyện, hơn nữa còn khắc sâu trong trí nhớ của Mạnh Xuyên.

Sau mồi lâu......

Mạnh Xuyên tỉnh táo lại.

“Được rồi." Dịch trưởng lão phất tay cất quyển thư tịch dày cộp đi.

Mạnh Xuyên không nhịn được nói: "Đây chỉ là nhập môn của Lôi Đình Diệt Thế Thần Thể, tu luyện Đan Vân Cảnh, Bất Diệt Cảnh cùng với Đại Nhật Cảnh.”

“Đây là quyển đầu tiên của Lôi Đình Diệt Thế Thần Thể, quyển thứ hai chính là Ám Tinh Cảnh." Dịch trưởng lão mỉm cười nói.

“Quyển thứ hai đâu?" Mạnh Xuyên hỏi.

“Đặt sách trước mặt ngươi, ngươi cũng không học được.” Dịch trưởng lão mỉm cười nói: “Phải chờ đến khi ngươi cô đọng nguyên thần mới có thể tiếp nhận truyền thừa của quyển thứ hai.”

"Trưởng lão, nguyên thần là cái gì?" Mạnh Xuyên truy vấn, bản thân hắn đã đọc nhiều thư tịch ở tàng thư lâu như vậy, chỉ biết cô đọng nguyên thần sẽ đột phá đến một trong những cánh cửa của “Ám tinh cảnh”.

Dịch trưởng lão mỉm cười nói: "Người có hồn phách, trong thức hải giữa mi tâm. Chỉ là tất cả mọi người đều không nhìn thấy được, cũng không cảm giác được. Nếu hồn phách tu luyện thành công, ngưng tụ thành Nguyên Thần, sẽ có thể nhìn thấy được khi nhìn vào bên trong. Đệ tử Nguyên Sơ Sơn, khi trở thành Thần Tôn Đại Nhật Cảnh, mới có thể học được biện pháp tu luyện Nguyên Thần. Bây giờ đưa cho ngươi, ngươi cũng không thể nào tu luyện.”

Trong lòng Mạnh Xuyên run lên.

Người có hồn phách, trong thức hải giữa mi tâm sao?

Không nhìn thấy được? Cũng không cảm giác được?

Ngưng luyện thành nguyên thần, sẽ có thể nhìn thấy khi nhìn vào bên trong?

“Tiểu nhân ở mi tâm của ta, chính là Nguyên Thần sao?” Mạnh Xuyên không khỏi suy đoán, "Theo ý của Dịch trưởng lão, pháp môn của Nguyên Sơ Sơn, chính là trở thành Đại Nhật Cảnh Thần Tôn, mới có thể tu luyện Nguyên Thần?"

"Yêu tộc cũng đang tìm kiếm bí mật Nguyên Thần, cho nên tương lai ngươi học bí pháp Nguyên Thần, cũng nhất định phải giữ bí mật." Dịch trưởng lão nói, "Một khi phát hiện và truyền ra ngoài, sẽ bị coi là phản đồ Nhân tộc."

“Vâng." Mạnh Xuyên gật đầu, "Phải đến Đại Nhật Cảnh Thần Tôn mới có thể tu luyện Nguyên Thần sao?”

"Hồn phách trời sinh." Dịch trưởng lão nói, "Có người trời sinh hồn phách yếu, có người trời sinh hồn phách mạnh. Thậm chí trong lịch sử cũng có người trời sinh đã có nguyên thần, đương nhiên nếu như kỳ tài này xuất hiện, bị Yêu tộc biết được, Yêu tộc chắc chắn sẽ không tiếc trả giá để ám sát. Ít nhất ba ngàn năm gần đây, Nhân tộc ta chưa từng nghe nói có nguyên thần trời sinh. Đều là sau khi đạt tới Đại Nhật cảnh Thần Tôn, sau đó tu luyện hồn phách, cố gắng ngưng luyện nên nguyên thần."

“Rất nhiều Đại Nhật Cảnh Thần Tôn mắc kẹt ở cửa ải ngưng luyện Nguyên Thần, không thể đột phá tới Ám Tinh Cảnh.”

“Bây giờ ngươi hỏi nhiều như vậy, cũng vô dụng. Vẫn còn quá sớm đối với ngươi.”

Dịch trưởng lão lại vẫy tay, một chồng ước chừng mười quyển thư tịch xếp thành bay tới.

“Mười quyển thư tịch này, là kinh nghiệm tu luyện Lôi Đình Diệt Thế Ma Thể trong lịch sử Nguyên Sơ Sơn, đều vô cùng chi tiết, gần như có thể giải đáp tất cả nghi hoặc ngươi gặp phải khi tu hành." Dịch trưởng lão đưa cho Mạnh Xuyên một chồng mười quyển thư tịch này," Mười quyển thư tịch này ngươi mang về, thế nhưng, không được mang xuống núi." Nói xong liền nhắm mắt tĩnh tu.

“Vâng." Mạnh Xuyên cung kính tiếp nhận, "Đệ tử cáo lui.”

Hắn lập tức rời khỏi Truyền Pháp Các.

Đợi sau khi Mạnh Xuyên rời đi, Dịch trưởng lão mới mở mắt ea, nhìn hắn từ xa, nhẹ giọng thì thầm: "Linh giác cao, mấy trăm năm mới xuất hiện, có thể hắn trời sinh đã có Nguyên Thần hay không? Có lẽ là ta suy nghĩ nhiều, nhưng cho dù như thế nào, những điều nên nói cho hắn ta đều đã nói.” Dịch trưởng lão nhắm mắt lại.

……

"Ba ngàn năm gần đây, nhân tộc ta chưa từng nghe nói có nguyên thần trời sinh, đều phải sau khi đạt đến Đại Nhật Cảnh Thần Tôn mới tu luyện hồn phách sao?" Sau khi Mạnh Xuyên rời khỏi Truyền Pháp Các không khỏi run rẩy, "Nếu như Yêu tộc biết được, Yêu tộc sẽ không tiếc bất cứ giá nào ám sát?”

“Nhưng mà, Dịch trưởng lão nói với ta những lời này, là cố ý? Hay là vô tình?”

"Dịch trưởng lão là Phong Vương Thần Tôn, là trụ cột của Nhân tộc, chinh chiến cả đời vì Nhân tộc, hiện giờ đã đến tuổi xế chiều. Sự trung thành là không cần nghi ngờ. Vậy thì mặc kệ ngài ấy hữu ý hay vô ý, đều là có ý tốt." Mạnh Xuyên thầm nghĩ.

……

Mạnh Xuyên là người chọn pháp môn Thần Tôn khá sớm trong hai mươi mốt tân đệ tử, sau đó những thiên tài khác cũng liên tục đến chọn.

“Ta chọn Đại Lực Thần Thể." Cơ Nguyên Thông cung kính nói.

“Cơ Nguyên Thông, ngươi xuất thân từ Cơ gia, chắc là đã biết dừng lại ở tầng thứ mười bảy ở Tế đàn Hắc Ám có ý nghĩa gì.” Dịch trưởng lão nói.

Cơ Nguyên Thông cúi đầu: "Đệ tử hiểu.”

"Ý chí nội tâm của ngươi bạc nhược, nhưng những phương diện khác đều vô cùng ưu tú, cho nên Nguyên Sơ Sơn mới cho ngươi cơ hội." Dịch trưởng lão nói, "Nhưng nếu như ý chí nội tâm của ngươi không được bù đắp, cả đời sẽ không có cơ hội đạt đến Đại Nhật Cảnh."

Cơ Nguyên Thông trầm mặc.

Ngay cả Đại Nhật Cảnh Thần Tôn cũng không thành, đó là sỉ nhục.

"Cho nên Nguyên Sơ Sơn quyết định, sau khi để ngươi tiếp nhận truyền thừa, sẽ lập tức xuống núi đi đến “Đồng Dương Quan” khá gần chỗ này, gia nhập cảm tử quân, phục quân một năm." Dịch trưởng lão nói ra, "Hi vọng ngươi có thể ở trên chiến trường, lúc khó khăn sinh tử, tu luyện ý chí nội tâm của ngươi. Một năm sau, ngươi có thể trở về Nguyên Sơ sơn."

“Vâng." Cơ Nguyên Thông không chút do dự, hắn ta rất muốn bù đắp khuyết điểm này.

Ngày hôm đó.

Sau khi Cơ Nguyên Thông tiếp nhận truyền thừa Đại Lực Thần Thể thượng phẩm, liền lập tức xuống núi, đi tới Đồng Dương quan. Cảm tử quân là một nhánh quân đội nguy hiểm nhất trong thành quan, tỷ lệ tử vong cũng cao nhất. Cơ Nguyên Thông cũng ở trong đó đợi một năm. Mà đây chỉ là vòng thứ nhất trong kế hoạch Nguyên Sơ Sơn định ra cho Cơ Nguyên Thông, trừ phi ý chí trong lòng hắn ta đạt tới đủ độ cao, nếu không vẫn còn một vòng đang chờ hắn ta...

Là thiên tài được Nguyên Sơ Sơn coi trọng, Nguyên Sơ Sơn tất nhiên sẽ dụng tâm bồi dưỡng, để nó trưởng thành.

……

“Ta chọn Thanh Liên Thần Thể." Yến Tẫn cũng tới Truyền Pháp các.

……

“Ta chọn Lưỡng Giới Thần Thể." Diêm Xích Đồng mười ba tuổi cũng đưa ra lựa chọn.

……

“Ta chọn Hắc Sa Thần Thể." Tả Hao cũng đưa ra lựa chọn.

……

“Ta chọn Nguyên Sơ thần thể." Công chúa Lý Anh cuối cùng cũng đưa ra lựa chọn.

……

Mỗi thiên tài đều đã có sự lựa chọn.

Nhưng mà dựa theo kinh nghiệm trong quá khứ, tuyệt đại đa số bọn họ khi tu luyện pháp môn Thần Tôn siêu phẩm đều sẽ thất bại, ba năm sau phần lớn đều phải chuyển sang tu luyện pháp môn thượng phẩm. Bởi vì pháp môn Thần Tôn siêu phẩm gần như đều có chung một ngưỡng cửa -- đạt tới “Ý Chi Cảnh”, muốn trong vòng ba năm đạt tới “Ý Chi Cảnh” cũng đủ để ngăn cản đại bộ phận tân đệ tử.

Mỗi người đều có số phận của riêng mình.

Ai cũng nói trước được, bây giờ những tân đệ tử vẫn còn là phàm nhân này, tương lai sẽ trưởng thành đến bước nào.

(Kết thúc tập này)

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...