Thương Nguyên Đồ (Dịch)
Chapter 95 Bái Sư

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 1 – Bái Sư

 

Sáng sớm ngày 25 tháng 12 âm lịch.

Cơn gió lạnh thấu xương gào thét, Mạnh Xuyên đang ở luyện võ trường trong động phủ của mình tu luyện ‘Bạt đao thức’, hắn ta vẫn chưa đi chọn đao pháp của Nguyên Sơ Sơn ! Bởi vì hôm nay chính là ngày bái sư chính thức, sau khi nghe sư tôn chỉ điểm rồi sau đó đi chọn đao pháp cũng không muộn.

 ”A Xuyên, A Xuyên.” Một giọng nói quen thuộc từ bên ngoài truyền đến.

“Thất Nguyệt.” Mạnh Xuyên thu đao vào vỏ rồi đi ra khỏi luyện võ trường, Liền nhìn thấy Liễu Thất Nguyệt đang chạy vào trong động phủ, bởi vì đã được Mạnh Xuyên phân phó qua, đám người hầu kia tự nhiên sẽ không ngăn cản.

“A Xuyên, đi thôi. Hôm nay chính là ngày bái sư của các huynh đó.” Liễu Thất Nguyệt nói.

“Ta đã luyện đao được một canh giờ, chỉ đợi muội nữa thôi.” Mạnh Xuyên đối với Liễu Thất Nguyệt mỉm cười sau đó cùng nhau đi ra ngoài.

Hai người sóng vai nhau đang trên đường đi đến Cảnh Minh Phong, chưa đi bao xa đã nhìn thấy công chúa Lý Anh một thân bạch sắc áo bào vừa mới ra khỏi động phủ.

Lý Anh cũng cười đi tới nói : “Mạnh sư huynh, Liễu sư tỷ, thật trùng hợp.”

Nhìn thấy Mạnh Xuyên, Liễu Thất Nguyệt thân thiết như vậy, Lý như cũ vẫn giữ lấy nụ cười. Nàng ta rất rõ ràng Mạnh Xuyên ,  Liễu Thất Nguyệt hai người là thanh mai trúc mã , cũng không có bất kì quan hệ huyết thống nào, nhưng như cũ Lý Anh vẫn cảm thấy bản thân vẫn có cơ hội! Tự thân Lý Anh được chủ định là là một vị Thần Tôn lợi hại, không quản là từ góc độ nội tâm, hay là từ cạnh tranh nội bộ hoàng tộc, nàng ta đều muốn tim một phu quân Thần Tôn so với bản thần còn càng mạnh hơn.

Mạnh Xuyên, rất phù hợp với lí tưởng của Lý Anh.

Vốn dĩ Lý Anh muốn tiếp xúc nhiều hơn với Mạnh Xuyên, xem tính tình có hợp nhau không. Ai mà ngờ rằng Mạnh Xuyên ngày ngày tu luyện, nàng đi bái phỏng Mạnh Xuyên, cũng đều thường nhìn thấy Liễu Thất Nguyệt đang ở động phủ của Mạnh Xuyên.

Đúng là mới bắt đầu đã không thuận lợi.

“Lý sư muội.” Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt cũng đều mỉm cười chào hỏi.

“Hôm nay chúng ta chính thức bái sư.” Lý Anh cũng cùng đi chung với bọn họ, “Hai người có biết lai lịch sư tôn của chúng ta lớn đến như nào không?”

Liễu Thất Nguyệt cười nói: “Ta lên núi cũng hơn nửa năm, cũng có chút hiểu biết, “Sư tôn lão nhân gia trong 300 năm qua ở Nguyên Sơ Sơn chính là sư tôn chung của tất cả đệ tử được thu nhận “

Mạnh Xuyên nghe vậy liền kinh ngạc một phen nói: “Mỗi năm cho dù thu nhận 20 đệ tử, qua 300 năm , 6000 người đệ tử đều là cũng một vị sư tôn?”

“Đúng .” Liễu Thất Nguyệt gật đầu.

Mạnh Xuyên biết rất rõ.

Các Thần Tôn dựa theo thọ mệnh.

Thần Tôn Đan Vân Cảnh, Bất Diệt Cảnh, Đại Nhật Cảnh thọ mệnh cực hạn đều là 200 tuổi. Chính là gấp 2 lần tuổi thọ của phàm nhân. Giống như phàm nhân có thể sống tới 100 tuổi đều rất ít, 70 80 tuổi chết vì già đều rất nhiều. Mạnh Tiên Cô cũng chỉ là sống tới hơn một trăm nười mấy tuổi ...... Thần Tôn thường phải đi chinh chiến, thân thể tổn thương qua năm tháng dài đằng đẵng có thể sống tới 200 tuổi là rất ít.

Âm Tinh Cảnh Thần Tôn, thọ mệnh cực hạn đã là 300 tuổi. Từ thọ mệnh đều có thể nhìn ra, từ Đại Nhật Cảnh tới Âm Tinh Cảnh, đích thật là đột phá về chất.

Phong Vương Thần Tôn, thọ mệnh cực hạn là 500 tuổi.

“Sư Tôn lão nhân gia người địa vị cực cao, đến cả sơn chủ, Dịch trưởng lão khi thấy ông ấy, cũng đều phải cung kính gọi một tiếng ‘Tôn giả’.” Liễu Thất Nguyệt nói.

“Đúng vậy.”

Công chúa Lý Anh mỉm cười đáp: “Sư Tôn đã vượt qua tồn tại của Phong Vương Thần Tôn.”

Mạnh Xuyên âm thầm kinh hãi.

Vượt qua Phong Vương Thần Tôn? Bản thân ở tàng thư động xem qua không ít thư tịch, trong thư tịch cũng đều không viết rõ ràng, cũng chỉ mờ nhạt khiến Mạnh Xuyên đoán ra có tồn tại vượt qua Phong Vương Thần Tôn.

“Thọ mệnh của Sư tôn rất dài, có ông ấy, Nguyên Sơ Sơn liền kiên cố như kim cang.” Lý Anh công chúa cười đáp, “ Vả lại hai người biết không, ‘Lạc Đường Quan’ một trong Thất Đại Thành Quan của Vương Triều Đại Chu chúng ta, chính là được một vị tôn giả trấn thủ.”

“Oh?” Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt cũng được hiểu biết thêm.

Bọn họ cũng biết rằng trong Vương triều Đại Chu có rất nhiều hùng quan, giống ‘Thấm Dương Quan’ cách rất gần Đông Ninh Phủ thuộc về loại tường thành tương đối bình thường! Chỉ là ở trong lãnh thổ Ngô Châu thôi đã có đến 9 cổng thành như vậy, đúng là làm cho thiên hạ thêm kinh sợ rồi.

Nhưng hùng quan chân chính danh truyền thiên hạ lại rất ít, trong lãnh thổ của Vương Triều Đại Chu tổng cộng có Thất Đại Thành Quan, An Hải Quan, Lạc Đường Quan đều được liệt vào trong số đó, tuy rằng đều nói Lạc Đường Quan là một trong Thất Đại Thành Quan, cứ địa cũng lớn nhất, đều gần như có thể so sánh ngang với Nguyên Sơ thành rồi. Nhưng Mạnh Xuyên mãi vẫn không biết sự tồn tạ vượt qua Phong Vương Thần Tôn trấn thủ.

........

Trò chuyện trên đường đi.

Ba người bọn họ đã nhanh chóng đến ‘Động Thiên Các’ của Sùng Hoàng Phong.

Động Thiên Các rất mộc mạc, bày rất nhiều bồ đoàn trên mặt đất, rất nhiều đệ tử đều đã tới ngồi xuống.

“Mạnh Xuyên đại nhân, người ngồi ở bên này.” Động Thiên Các có người quản sự, sắp xếp vị trí ngồi cho đệ tử mới. Vị trí ngồi cũng có khảo cứu, dựa theo đánh giá của nội bộ Nguyên Sơ Sơn, càng là được đánh giá cao thì sẽ càng được ngồi về phía trước.

Mạnh Xuyên cũng ngồi xuống bồ đoàn.

“A Xuyên.” Liễu Thất Nguyệt cũng ngồi xuống vịt trí của mình, nàng ngồi ở ngay phía bên trái Mạnh Xuyên, hiển nhiên là được sắp xếp rất gần về phía trước, ngược lại Công chúa Lý Anh chỉ có thể ngồi ở phía sau.

“Vù.”

Đột nhiên một thanh niên mặc áo bào trắng như trăng thắt lưng đeo kiếm bước vào, trong lầu các đều liền trở nên yên lặng.

“A Xuyên, huynh nhìn xem, đó chính là An Hải Vương Gia ngũ công tử Tiết Phong.” Liễu Thất Nguyệt liền truyền âm.

“Là hắn ta.” Mạnh Xuyên cẩn thận nhìn lại, cảm ứng được thanh niên áo trắng đó khí tức rất cường đại, còn ở trên cả Ngọc Dương cung chủ của Đông Ninh phủ. Ngọc Dương cung chủ hắn sớm đã vượt qua Cửu Huyền Động để xuống núi rồi, vị ngũ công tử này còn chưa xuống núi mà đã mạnh hơn hắn rồi. Chẳng qua Mạnh Xuyên cũng biết rằng ..... Nguyên Sơ Sơn đối với các đệ tử có thiên tư khác nhau, yêu cầu cần để xuống núi cũng không giống nhau.

Giống như luyện thành Siêu phàm Thần Tôn Thể, và Thượng Phẩm Thần Tôn Thể, yêu cầu tương nhiên không giống nhau.

“Mười ba tuổi đã ngộ  xuất thế.” Liễu Thất Nguyệt truyền âm nói, “ Cùng năm tiến vào Nguyên Sơ Sơn, 15 tuổi đã trở thành Thần Tôn, lại là tu luyện Siêu phẩm Thần Tôn pháp môn ‘Hắc Sa Ma’, hai năm đã luyện thành Siêu phẩm Thần Tôn pháp môn, đúng thật là yêu nghiệt. Nghe nói còn luyện thành chiêu thức trên Hắc Thiết Thiên Thư rồi. Đến cả sư tôn mỗi lần giảng pháp, cơ hồ đều đều sẽ hỏi vị ngũ công tử này vài câu. “

Mạnh Xuyên gật đầu.

Hắn đã đạt được  pháp môn <Lôi Đình Diệt Thế Ma Thể>, nên rất hiểu rõ tu luyện khó khăn đến mức nào.

Hắc Thiết Thiên Thư, không ngưng luyện nguyên thần là không có cách nào tiếp nhận ý cảnh truyền thừa, chỉ có thể từ bí bịch đi đọc văn tự xem hình ảnh được ghi lại, không có ‘Ý cảnh truyền thừa’ muốn học được chiêu thức của Hắc Thiết Thiên Thư, độ khó quá cao .

“Hiện nay đếm được có 21 vị đệ tử, đệ tử chưa xuống núi của Nguyên Sơ Sơn có 273 người.”  Liễu Thất Nguyệt liền truyền âm, “đã luyện thành siêu phẩm Thần Tôn thể có 19 người”

Mạnh Xuyên nghe vậy khẽ gật đầu: “ Tu luyện thành siêu phẩm Thần Tôn Thể đích thực rất khó, đúng rồi, ngoại trừ yêu nghiệt nhất trong 10 năm nay vị ngũ công tử của An Hải Vương gia, không còn người khác nữa ư?”

“Cũng còn một người khác khá gần gũi với ngũ công tử.” Liễu Thất Nguyệt liếc nhìn nữ tử mặc áo bào màu xanh nhạt phía trước bên phải, “chính là người mặc áo bảo màu xanh nhạt ở phía trước bên phải của huynh, nàng ta là ‘Tiêu Vân Nguyệt’ của Giang Châu Tiêu Gia. Chỉ là nàng ta 15 tuổi ngộ xuất thế, 23 tuổi thành Thần Tôn. Tương đối mà nói thì tốc độ tu hành so với vị ngũ công tử kia chậm hơn một chút. Nàng ta luyện thành chính là Bất Diệt Thần Thể, chiều nào của Hắc Thiết Thiên Thư thì không biết.”

“Bất Diệt Thần Thể?” Mạnh Xuyên khẽ gật đầu.

Trong số các Siêu phẩm Thần Tôn pháp môn, lĩnh vực sở trường khá nhiều, nhưng mà ‘Bất Diệt Thần Thể ’ về phương diện lĩnh vực chính là mạnh nhất, tự thân sinh cơ cũng là mạnh nhất.

Giống Thương Hải Ma Thể, dứt tay đứt chân có thể cần 1 ngày mới có thể hồi phục.

Bất Diệt Thần Thể, lại là có thể trong thời gian một tách trà liền có thể hồi phục. Lực vực mạnh nhất, sinh mệnh lực mạnh nhất! Chỉ là cận chiến chiến đấu và các phương diện khác tương đối yếu hơn nhiều.

“Hắc Thiết Thư.” Mạnh Xuyên đương nhiên biết,  <Lôi Đình Diệt THế Đao> mà bản thân học chính là Hắc Thiết Thiên Thư, bất quá bản thân học được chỉ là vọn vẹn 1 tàn chiêu trong ‘NGũ Lôi Trận Thế’.

Hoàn chỉnh một chiêu.

Mạnh Xuyên trong ý cảnh truyền thừa nhìn thấy qua diễn luyện hoàn chỉnh, càng về sau càng đáng sợ. Đương nhiên đột khó của tu luyện cũng tăng vọt, bản thân hiện nay không thể nào tiếp nhận tuyền thừa của 1 chiêu hoàn chỉnh.

“Hả?” Mạnh Xuyên quay người nhìn, Yến Tẫn từ bên ngoài đi vào, dưới sự dẫn dắt của quản sự Động Thiên Các, vị trí bồ đoàn của hắn nằm ở phía sau bên trái Mạnh Xuyên.

“Yến Tẫn.” Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt đều chào hỏi.

Yến Tẫn cũng mỉm cười, khẽ gật đầu, vừa định nói gì đó, sắc mặt của hắn liền thay đổi.

Chỉ thấy nguyên lai đang ngồi xếp bằng vị ngũ công tử Tiết Phong bỗng đứng đứng lên, đi về phía Yến Tẫn, mặt mang theo nụ cười, nụ cười giống như gió xuân, hắn ta cười nói : “Thất đệ, muốn gặp mặt thật không dễ dàng, đến động phủ của đệ, đệ đều đóng cửa không gặp.” Có một trường lĩnh vực vô hình ở xung quanh, cách biệt tránh người xung quanh nghe lén.

“Không có chuyện gì gặp cả.” Yến Tẫn bình tĩnh nói.

“Nghe bảo đệ bên triều đình cũng đã đổi tên rồi ư? Hiện tại gọi là Yến

Tẫn?” Ngũ công tử Tiết Phong hỏi.

“Đúng vậy “ Yến Tẫn gật đầu.

Ngũ công tử Tiết Phong nhẹ nhàng lắc đầu: “Sao lại phải như vậy? Đệ cũng

biết, phụ thân ông ấy 1 lòng tu hành, trấn thủ An Hải Quan. Làm gì có thời gian

quản những chuyện nhỏ nhặt đó. Chuyện ban đầu phát sinh, cũng không thể hoàn

toàn trách Phụ ----”

“Không cần nói nhiều.” Yến Tẫn lạnh lùng đáp.

Tiết Phong bất đắc dĩ nói : “Được thôi, đệ không nhận gia đình này, vẫn còn

nhận người huynh trưởng này đi.”

Yến Tẫn nhìn hắn ta, cũng coi như đồng ý một tiếng .

Huynh trưởng vừa hay lớn hơn hắn ta 5 tuổi, lúc nhỏ cũng đối đãi với hắn

khá tốt, chỉ là 13 huynh trưởng đã lên Nguyên Sơ Sơn, 2 người bọn họ cũng đã 10

năm không gặp nhau.

“Hôm nay sau khi giảng pháp, 2 huynh đệ chúng ta từ từ nói chuyện, 10 năm

không gặp, đứa trẻ sổ mũi năm đó cũng lớn rồi.” Tiết Phong cười nói, cũng quay

đầu trờ về vị trí bồ đoàn của mình.

Yến Tẫn ánh nhìn phức tạp.

Tuổi tác gần nhau, người thân gần gũi với hắn ta cũng chỉ có vị ngũ ca này.

Cuộc đối thoại của 2 huynh đệ, nhưng người xung quanh đều không nghe thấy.

Nhưng đều có thể nhìn ra quan hệ của 2 người này không bình thường.

“Người đó tên là Yến Tẫn, là Thất công tử của An Hải Vương Gia, nghe bảo

khảo hạch nhập môn năm nay đứng hạng thứ 4.”

“Chỉ là thứ 4? So với vị ngũ công tử đó vẫn là kém xa.”

“Ai lại có thể so với ngũ công tử? Các con của An Hải Vương đều rất tuyệt,

nhưng trong số đó ngũ công tử lại là lợi hại nhất, nguyên cả Nguyên Sơ Sơn

trong 10 năm nay, ngũ công tử là yêu nghiệt nhất “ các đệ tử khác tán dóc với

nhau, sớm đã công nhận ngũ công tử là yêu nghiệt.

Rất nhiều đệ tử đang tán gẫu.

Bỗng nhiên---------

Mạnh Xuyên cảm ứng được 1 làn sóng ba động lan truyền đến, bao trùm lấy mỗi

một người đệ tử bọn họ.

Loại ba động này rất yếu, phảng phất như ánh trăng trên trời soi sáng mỗi

một người bọn họ, không có bất kì cảm giác áp bá nào, chỉ có cảm giác dễ chịu.

Tất cả đệ tử đều trở nên yên lặng, ở đây có gần 200 vị thần tôn, gần 100 vị đệ

tử bình thường liền đứng lên, Mạnh Xuyện bọn hắn cùng các đệ tử mới cũng liền

đứng lên.

Một vị nam tử tóc dài bước vào, tất cả các đệ tử đều kính trọng hành lễ : “Bái

kiến sư tôn”

Nam tử tóc dài cũng với làm da trắng như ngọc, hắn ta đi vào ánh mắt đã đảo

qua hơn 200 vị đệ tử, nhưng sau khi nhìn thấy Mạnh Xuyên, lại ngừng lại một

chốc, khóe miệng hơi nhếch lên, cười nói : “Đều ngồi xuống hết đi”

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...