Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
Chapter 107: Tối Chung Tiến Hóa 107

Sẵn sàng

"Chúa ơi! Anh dám để một tên lạ mặt bẩn thỉu đặt chân lên boong tàu của chúng ta khi chưa được sự cho phép của thuyền trưởng sao? Mad, đồ ngu ngốc, nếu anh không quỳ xuống xin lỗi và dâng chiếc rìu của mình cho tôi ngay lập tức, tôi sẽ coi như chuyện này chưa từng xảy ra."

Kẻ vừa lên tiếng đang bước ra từ khoang thuyền. Hắn đội một chiếc mũ phớt che nắng có cắm hai sợi lông vũ trắng muốt. Nếu không có nước da ngăm đen và những nếp nhăn hằn sâu trên mặt, thì hắn trông cũng ra dáng quý tộc phết. Phương Sâm Nham tinh ý nhận ra, khi gã này cất tiếng, ngay cả một kẻ thô lỗ như Mad cũng bất giác rụt rè lùi lại phía sau. Rõ ràng, gã này nắm giữ một quyền lực không hề nhỏ trên tàu.

Lúc này, Henry Sẹo mới đứng ra, cất giọng oang oang như chuông đồng:

"Thưa ngài Shire, với tư cách là thuyền phó thứ nhất của Chuông và Chén, tôi nghĩ mình có quyền điều chỉnh những vấn đề chưa ổn thỏa trên tàu. Trách nhiệm của ngài chỉ là đưa mọi người đến đúng nơi cần đến, chấm hết."

Bị Henry Sẹo phản bác thẳng mặt, Shire cứng họng mất một lúc, nhưng vẫn cố vớt vát bằng giọng điệu cứng rắn:

"Chỉ có thuyền trưởng Amand vĩ đại mới có quyền bổ nhiệm thủy thủ. Anh cũng chỉ có quyền tiến cử mà thôi. Trừ phi hắn vượt qua được bài kiểm tra theo luật lệ, nếu không tôi tuyệt đối không chấp nhận một kẻ lạ mặt lên tàu! Bằng không, Chuông và Chén sẽ phải gánh chịu một lời nguyền kinh khủng nào đó mất!"

Câu nói cuối cùng của gã đã làm dấy lên những tiếng xì xầm bàn tán kinh ngạc từ đám đông. Là một thủy thủ dạn dày kinh nghiệm, Phương Sâm Nham chỉ cần đứng ngoài quan sát cũng đủ hiểu rõ ngọn ngành. Y hiển nhiên đã bị cuốn vào một cuộc chiến tranh giành quyền lực. Nói đến đây, cũng cần phải điểm qua cơ cấu tổ chức chính trên các con tàu hải tặc thời bấy giờ:

Đứng đầu là Thuyền trưởng, người nắm quyền chỉ huy tối cao, cũng là người đưa ra các quyết định then chốt và đối mặt với rủi ro lớn nhất. Trong những tình huống khẩn cấp, thuyền trưởng có quyền can thiệp vào mọi việc, nhưng thường ngày thì lại hiếm khi đụng tay vào chuyện vặt vãnh.

Tiếp theo là Thuyền phó, có thể hiểu như người quản gia của con tàu: Phụ trách các vấn đề nội bộ, phân công công việc, lo liệu ăn uống, ngủ nghỉ cho mọi người. Thuyền phó còn chịu trách nhiệm quản lý hàng hóa: Phải tính toán trọng tâm hàng hóa để đảm bảo độ ổn định cho tàu, đồng thời phải biết cách sắp xếp hàng hóa sao cho hợp lý. Ví dụ đơn giản: Hàng dỡ xuống trước không thể xếp dưới cùng; các loại hàng hóa khác nhau phải được xếp riêng biệt (không thể xếp trà chung với trái cây, vì khi trái cây hô hấp tỏa ra hơi ẩm, trà sẽ hỏng bét; cao su cũng không thể để gần thùng dầu, lỡ dầu bị rò rỉ... Nếu một con tàu chở hàng bách hóa phải chở hàng chục, hàng trăm loại hàng cùng lúc mà không có một thuyền phó giỏi thì đúng là thảm họa).

Cuối cùng là một nhân vật đặc biệt của thời đại này: Hoa tiêu. Thời đó chưa có radar, việc xác định vị trí trên biển hoàn toàn dựa vào các vì sao, la bàn và việc quan sát thời tiết. Vẽ lộ trình, lập hải đồ đều đòi hỏi kinh nghiệm dày dặn và kiến thức chuyên môn uyên thâm. Hoa tiêu giống như đôi mắt của con tàu, dẫn đường chỉ lối đi đúng hướng. Do thường có trình độ học vấn cao hơn mặt bằng chung để có thể vẽ hải đồ, nên họ thường kiêm luôn cả vai trò mục sư, giáo sĩ... Họ tâm tình với những tên hải tặc đang cảm thấy cô đơn, sợ hãi để giải quyết các vấn đề tâm lý, và truyền bá tín ngưỡng cho những người dân bản địa. Nói một cách dễ hiểu và thẳng thắn, giữa đại dương bao la, hoa tiêu chính là sự kết hợp giữa radar, tạp chí Playboy và điện thoại di động.

Hoa tiêu luôn được bao phủ bởi một vầng hào quang bí ẩn, do đó họ thường có uy tín rất cao trong mắt các thủy thủ. Trên một số con tàu hải tặc, địa vị của hoa tiêu thậm chí còn ngang hàng, hoặc vượt mặt cả thuyền trưởng. Sẵn tiện nói thêm: Nhân vật chính của loạt phim Cướp biển vùng Caribbean, Jack Sparrow, ngoài thân phận là thuyền trưởng ra, còn là một hoa tiêu cực kỳ xuất sắc. Minh chứng rõ ràng nhất là việc hắn có thể tìm ra được Suối Nguồn Tươi Trẻ. Vì vậy, vị trí thuyền trưởng của hắn là bất khả xâm phạm. Trong phần 4, dù bị ép lên tàu của Blackbeard, hắn vẫn có thể kích động một cuộc bạo loạn, một phần lớn cũng nhờ vào thân phận hoa tiêu của mình.

Rõ ràng trên con tàu Chuông và Chén này, hoa tiêu Shire là một kẻ tài năng nhưng lại không an phận. Ác nỗi, một con tàu hải tặc lại không thể thiếu hoa tiêu. Thế nên, thuyền trưởng đã khôn ngoan mượn tay tên tâm phúc Henry Sẹo để đối đầu với Shire, còn mình thì đứng ngoài xem kịch hay, sắm vai một kẻ bàng quan, thỉnh thoảng lại "kéo lệch cán cân" một cách khéo léo. Việc Henry Sẹo gọi Phương Sâm Nham lên tàu chắc hẳn cũng chẳng có ý tốt đẹp gì, phần lớn cũng là nhằm mượn dao giết người, làm suy yếu vây cánh của Shire —— Sống hay chết đều không quan trọng, nhưng nếu y còn sống thì quả là một sự bất ngờ.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...