Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
-
Chapter 13: Tối Chung Tiến Hóa 13
"Thằng chết tiệt kia, đứng lại! Tao chém chết mày!"
"Tiểu lạt loa (từ lóng tiếng Quảng Đông, chửi thề), chạy nữa tao giết cả nhà mày!"
"..."
Phương Sâm Nham dù sao cũng bị thương ở bụng, vừa chạy vừa ôm bụng tốc độ chắc chắn bị ảnh hưởng. Mắt thấy đám tay chân chuyên nghiệp hung hãn phía sau đã gào thét đạp bùn đuổi sát nút. Phương Sâm Nham bèn dừng bước quay người, rút khẩu K54 cướp được từ Tây Đệ ra, ngắm bắn!
Nói thật, kỹ năng bắn súng của Phương Sâm Nham cực tệ. Dù làm thủy thủ bôn ba nam bắc sáu bảy năm, hiểu biết về súng của y cũng chỉ dừng lại ở mức biết mở chốt an toàn, bóp cò bắn đạn ra mà không tự bắn vào chân mình. Còn về độ chính xác... thì quả thực không dám khen tặng. Nhưng lúc này đám côn đồ hung ác kia chỉ cách y chừng bảy tám mét, lại còn ba bốn tên vai kề vai xông lên, đừng nói là bắn súng, dù có nhổ bãi nước bọt cũng chắc chắn trúng một gã to con nào đó.
"Đoàng đoàng", tiếng súng vang lên, khói súng nhạt màu xanh lam nhanh chóng tan biến trong màn mưa xối xả, kéo theo đó là tiếng kêu thảm thiết. Hai tên côn đồ ngày thường quen thói hống hách lập tức lăn ra bùn nước gào khóc thảm thiết. Thương thế hai tên này không nặng, một tên bị bắn thủng đùi, tên kia xui xẻo hơn bị bắn xuyên má, cũng chỉ là vết thương phần mềm thôi, nhưng nhìn qua thì khá nghiêm trọng.
Đặc biệt là tên xui xẻo bị bắn vào má, máu me đầy mặt, răng cũng bị bắn rụng mấy cái, máu tươi theo khóe miệng tuôn ra. Đau đớn quá độ khiến gã kêu còn thảm hơn tiếng lợn bị chọc tiết. Người bên cạnh đừng nói nhìn, chỉ nghe thôi cũng đã thấy chùn bước.
Hai phát súng này không nghi ngờ gì đã khiến đám truy binh phía sau thêm nhiều e ngại, không dám đuổi quá sát. Tiền thưởng Hoa Sam Phi đưa ra rất hấp dẫn, nhưng cũng phải có mạng mà tiêu chứ? Thằng nhãi trước mặt cũng là kẻ liều mạng tàn độc, ngay cả con trai Hắc Quỷ Đông là Tây Đệ nó cũng dám giết, bị nó kéo theo đệm lưng thì lỗ to? Dù sao nó cũng đang bị thương, cứ chạy mãi thế này máu chảy hết cũng chết thôi!
Kẻ truy đuổi đã nảy sinh ý nghĩ này, Phương Sâm Nham cũng có được cơ hội thở dốc. Y nhìn khẩu K54 chỉ còn lại hai viên đạn, cười khổ bất lực, rồi giắt lại vào thắt lưng tiếp tục lảo đảo chạy. Từ đầu y đã suy tính rất rõ ràng, trong thời tiết khắc nghiệt thế này, dù có một mình lái chiếc xe van kia chạy trốn cũng là tìm chết. Con đường đất độc đạo lầy lội của thị trấn Tứ Kiều đủ khiến xe chết máy bảy tám lần dọc đường. Chỉ có chiếc xe máy sau lều của Tam Tử mới là con đường sống duy nhất! Con đường cát chắn ngang bãi biển tuy ô tô không đi được, nhưng xe máy thì dư sức qua. Chỉ cần chạy được năm cây số là có thể lên quốc lộ 703 đi Cảng Phòng Thành, lúc đó tự nhiên trời cao mặc chim bay!
"Chìa khóa, chìa khóa đâu?" Phương Sâm Nham tông cửa xông vào lều của Tam Tử, chỉ thấy trước mắt tối sầm từng cơn, thở hồng hộc vài hơi, mò được chìa khóa dưới gối của Tam Tử, rồi đẩy chiếc xe máy từ dưới mái che mưa cửa sau ra, lăn lê bò toài trèo lên xe.
Đám côn đồ đuổi theo phía sau lập tức ngơ ngác nhìn nhau. Có hai tên tay chân thân tín của Hoa Sam Phi định xông lên chặn lại, Phương Sâm Nham không nói hai lời "đoàng đoàng" bắn luôn hai phát. Hai gã này tuy không trúng đạn nhưng cũng hoảng hồn rụt cổ nấp vào góc nhà.
Kể ra ông trời cũng giúp Phương Sâm Nham một ân huệ lớn. Mấy khẩu súng trong tay đám Hoa Sam Phi đều là súng tự chế, đương nhiên không có chức năng chống nước như súng chính quy, nếu không đã sớm "pằng pằng" bắn trả khói lửa mù mịt rồi. Lúc này thấy Phương Sâm Nham lên xe máy sắp chạy thoát, trong lòng bọn chúng chưa chắc không có ý định buông xuôi. Nhưng đúng lúc này, một người lảo đảo chạy tới, gào lên khản cả giọng, trong tiếng gào còn lẫn tiếng khóc:
"Anh Tây Đệ thế mà bị thằng khốn nạn này giết chết rồi! Đại ca ra lệnh, ai bắt được nó thưởng năm mươi vạn! Nếu để nó chạy thoát khiến không giao nộp được với ông trùm Đông, cả lũ chuẩn bị nhặt xác cho cả nhà đi!"
Hung danh của Hắc Quỷ Đông ở vùng này có thể dọa trẻ con nín khóc. Tên này năm ngoái đi buôn lậu còn dám đấu súng với bộ đội biên phòng Việt Nam, tuy đàn em chết hơn ba mươi người, nhưng một chiếc ca nô tuần tra của biên phòng cũng bị bắn chìm. Tây Đệ chết ở đây đã là chuyện kinh thiên động địa, nếu không giao nộp được hung thủ, không khéo Hắc Quỷ Đông sẽ trút hết oán khí lên đầu gia đình vợ con của tất cả bọn chúng thật, chưa kể còn năm mươi vạn tiền thưởng của Hoa Sam Phi treo làm mồi nhử.
Nghe thấy tiếng hô, sắc mặt đám côn đồ đều biến đổi. Dù Phương Sâm Nham đã nổ máy phóng xe ra khỏi thị trấn Tứ Kiều, đám côn đồ này như được tiêm thuốc kích thích, bắt đầu liều mạng đuổi theo. Không ít kẻ vớ ngay lấy xe đạp bên cạnh, có kẻ dứt khoát xách dao vừa chửi vừa chạy bộ đuổi theo, ra chiều không đuổi đến chân trời góc biển quyết không bỏ qua.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook