Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
Chapter 156: Tối Chung Tiến Hóa 156

Sẵn sàng

Đối với lũ hải tặc vốn bản tính tham lam và tàn nhẫn, hiếm có kẻ nào thấu hiểu được những toan tính sâu xa của Amand. Nhưng trong số đó, tuyệt nhiên không bao gồm hai Khế ước giả là Phương Sâm Nham và Creed. Trong lòng Creed lúc này đang dâng lên một linh cảm bất an khó tả: Phương Sâm Nham nếu muốn chứng minh với Amand rằng mình không có dã tâm, thì thiếu gì cách tinh vi và khéo léo hơn, cớ sao cứ phải chọn cách ra mặt bảo vệ gã? Nhưng tình thế hiện tại không cho phép gã suy nghĩ sâu xa hơn. Phương Sâm Nham đã kéo tuột gã ra phía trước, dưới ánh đuốc bập bùng, giọng điệu hờ hững vang lên:

"Nãy anh chơi trò gì với chúng nó?"

Bị một đám hải tặc hung dữ trừng mắt nhìn, hơn nửa trong số đó lại mang ánh mắt đầy phẫn nộ và ác ý, Creed tự nhiên cảm thấy hoảng sợ và bất an tột độ. Gã chỉ biết lúng túng đáp:

"Là... là trò xì dách (Blackjack)."

Luật chơi xì dách thì khỏi bàn, rút bài tùy ý, 21 điểm là cao nhất. Vượt quá 21 điểm coi như quắc (bù), lúc đó chỉ tính số điểm vượt quá. Chuột Sant tay chân cực kỳ nhanh nhẹn, trong lúc xào bài, hắn ta đã dùng những mánh khóe riêng để giở trò. Đầu tiên, hắn để Creed dễ dàng rút được 20 điểm, rồi tự tay rút một lá bài 21 điểm để hạ gục gã. Phương Sâm Nham lăn lộn trên tàu thuyền đã lâu, mấy cái trò bịp bợm này y còn lạ gì nữa. Huống hồ, mấy bộ phim thần bài của Hong Kong y đã xem đi xem lại đến mức thuộc nằm lòng. Vậy nên, trước khi bắt đầu ván bài, y đã yêu cầu được tự tay xào bài.

Yêu cầu vô lý như vậy, tất nhiên bọn Chuột Sant không chịu. Nhưng Phương Sâm Nham chỉ tranh luận vài câu rồi không khăng khăng đòi nữa, thay vào đó lùi lại một bước, đề nghị để Henry Sẹo xào bài! Lúc này, không ai có thể phàn nàn gì nữa. Đến lúc này, Chuột Sant và đồng bọn mới nhận ra chúng đã sập bẫy "lùi một bước để tiến hai bước" của Phương Sâm Nham. Sau khi Henry Sẹo chia bài, hai bên chỉ còn biết dựa vào kinh nghiệm mà sát phạt. Nhưng Phương Sâm Nham với chỉ số Cảm tri áp đảo đã giành chiến thắng một cách không hề bất ngờ, thu lại hai đồng Bảng vàng cổ. Ba tên nhóm Chuột Sant nhìn nhau, nhưng cũng hiểu rằng chuyện hôm nay có lẽ chỉ dừng lại ở đây. Nếu chúng còn giở trò, hậu quả sẽ không chỉ đơn giản là mất một ngón tay như tên chột nữa.

Trời đã về chiều, xa xa vẫn còn vọng lại tiếng đại bác ì ùng. Ở phía chân trời, ánh lửa bập bùng đã lờ mờ hiện ra, báo hiệu hòn đảo Hope - nơi tụ tập chia chác chiến lợi phẩm của hải tặc - đã gần kề. Amand lại lên giọng nghiêm nghị răn đe đám hải tặc phải tuân thủ kỷ luật, sau đó trở về phòng thuyền trưởng của mình. Đêm nay là lần đầu tiên hắn được ngồi ngang hàng với thuyền trưởng của ba con tàu hải tặc huyền thoại. Bảo không hồi hộp thì là nói dối, nhưng kiểu gì hắn cũng phải điều chỉnh lại tâm lý. Phương Sâm Nham dẫn Creed lên boong tàu. Đứng nhìn mặt biển cuộn sóng một lúc lâu, y mới lạnh nhạt lên tiếng:

"Có phải anh đang thắc mắc tại sao tôi lại ra mặt vì anh?"

Đó đúng là một trong những câu hỏi cứ luẩn quẩn trong đầu Creed. Nhưng trong tình cảnh tính mạng hoàn toàn phụ thuộc vào Phương Sâm Nham như hiện tại, gã tuyệt đối không dám chủ động hỏi. Phương Sâm Nham cũng chẳng đợi gã trả lời, cứ thế thủng thẳng nói tiếp:

"Là vì chúng không dám đối đầu trực tiếp với tôi, nên mới dùng cách trừng trị anh để dò xét thái độ của tôi."

Trong lòng Creed chợt động, đang định mở lời thì Phương Sâm Nham đã tiếp tục:

"Anh đã bao giờ chứng kiến cảnh tranh giành quyền thủ lĩnh trong một bầy sói chưa? Khi những con sói đực trẻ tuổi cho rằng Sói vương đã già yếu, chúng sẽ tìm trăm phương ngàn kế để khiêu khích. Lúc đầu, chúng không thách đấu trực diện, mà sẽ cướp thức ăn, giao phối với bạn tình của Sói vương... Một khi Sói vương tỏ ra yếu thế, cả bầy sói sẽ ùa lên cắn xé nó ngay lập tức!"

"Thế nên," Phương Sâm Nham chốt lại, "đừng đánh giá cao sức hút của bản thân quá. Tôi chỉ đang tự bảo vệ mình thôi. Nếu anh dám cậy danh tiếng của tôi mà làm càn trên tàu hải tặc này, tôi sẽ là người đầu tiên băm vằm anh."

Creed vội vã gật đầu lia lịa, cười gượng:

"Làm sao có chuyện đó chứ? À mà... hai đồng Bảng vàng cổ của tôi...?"

Phương Sâm Nham ngạc nhiên hỏi lại:

"Chẳng phải anh đã thua sạch chúng cho đám Chuột Sant rồi sao?"

Nụ cười trên mặt Creed cứng đờ, trông còn khó coi hơn cả khóc.

"Nhưng mà..."

Nhưng lúc này Phương Sâm Nham đã quay lưng bước xuống khoang dưới... Những thớ cơ trên mặt Creed co giật liên hồi, mãi một lúc lâu gã mới nhắm mắt lại, thở hắt ra một hơi, tự an ủi bản thân:

"Ít nhất cũng không để lũ cặn bã các người được hời!"

Dù việc bị mất trắng hai đồng Bảng vàng cổ khiến Creed xót đứt ruột, nhưng ít ra gã cũng tìm được lý do vì sao Phương Sâm Nham lại quyết liệt ra mặt vì mình —— Không còn nghi ngờ gì nữa, đó chính là sự cám dỗ từ hai đồng Bảng vàng kia! Điều này đã hoàn toàn xóa tan những hoài nghi trong lòng gã. Thế nhưng, Creed lại bỏ qua một điểm then chốt: Nếu Phương Sâm Nham thực sự chỉ vì hai đồng Bảng vàng mà ra mặt, thì tại sao y lại phải tốn công giải thích nhiều như vậy với gã? Suy cho cùng, đối với y lúc này, Creed cũng chỉ là một tên Khế ước giả vô danh tiểu tốt, chẳng có chút giá trị lợi dụng nào!

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...