Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
-
Chapter 279: Tối Chung Tiến Hóa 279
Lễ khai mạc triển lãm sẽ được tổ chức vào ngày mai. Hiển nhiên, Phương Sâm Nham không thể nào lọt vào đó ngay lập tức được. Bởi vì trong lễ khai mạc, những vị khách mời VIP đều là những nhân vật có "máu mặt", từ Thủ tướng Singapore cho đến đại sứ các nước đều có thể góp mặt. Hơn nữa, nếu chọn thời điểm đó để ra tay, đồng nghĩa với việc y sẽ phải đối đầu với hàng rào an ninh dày đặc và cực kỳ nghiêm ngặt của những nhân vật cộm cán kia. Đó tuyệt đối không phải là việc làm của một kẻ có đầu óc.
Kế hoạch của Phương Sâm Nham rất đơn giản: Đợi lễ khai mạc kết thúc, y sẽ trà trộn vào "Hội Đấu giá Từ thiện Trung Hoa" diễn ra vào ngày hôm sau, xem mặt mũi vị đại gia nào sẽ vung tiền mua chai rượu mà y đang nhắm tới. Sau đó, đợi "con cừu béo" này rời đi, y sẽ xuất hiện và dàn dựng một vụ cướp táo tợn nhưng không gây nguy hiểm tính mạng (bởi vì y chỉ cướp để uống một ngụm rượu mà thôi). Làm xong, y có thể ung dung, an toàn "lặn không sủi tăm".
Vấn đề duy nhất hiện tại là: Phương Sâm Nham bắt buộc phải lọt được vào hiện trường buổi đấu giá để xác định người mua ngay từ đầu.
Bởi vì cứ thử dùng đầu ngón chân để suy nghĩ cũng biết: Chai rượu Mao Đài kia tuyệt đối sẽ không được đem ra làm tiết mục "đinh" cuối cùng của buổi đấu giá. Và người mua hoàn toàn có khả năng rời đi ngay sau khi trúng thầu chai rượu đó mà không cần đợi đến khi buổi đấu giá kết thúc. Vậy nên, nếu Phương Sâm Nham không vào hội trường mà cứ "ôm cây đợi thỏ" ở bên ngoài, mười phần chắc chín y sẽ để vuột mất mục tiêu.
Tất nhiên, y cũng có thể đợi bên ngoài và xem truyền hình trực tiếp. Nhưng những gì gọi là "trực tiếp" thường bị hoãn lại khoảng mười phút so với thực tế, nhằm mục đích dự phòng cho những tình huống ngoài ý muốn (chẳng hạn như có kẻ đột ngột nhảy ra hô khẩu hiệu phản động, hay cởi đồ làm trò đồi bại...). Phương Sâm Nham không chắc chắn hình thức phát sóng trực tiếp lần này là gì, nên y không muốn mạo hiểm.
Thông thường, các buổi đấu giá không cho phép người ngoài tùy tiện ra vào, trừ khi họ đã đóng một khoản tiền cọc nhất định. May thay, để tạo tiếng vang tốt, ban tổ chức đã thông báo sẽ quyên góp 50% số tiền thu được từ buổi đấu giá lần này cho các tổ chức từ thiện liên quan. Do đó, sự kiện này đương nhiên sẽ được tuyên truyền rầm rộ, kéo theo sự xuất hiện của rất nhiều phóng viên. Ban tổ chức mong muốn có sự góp mặt của các phương tiện truyền thông lớn từ khắp nơi trên thế giới. Một mặt là để quảng bá hình ảnh và danh tiếng của ban tổ chức, mặt khác là để khơi dậy tính hiếu thắng, thích thể hiện của giới nhà giàu khi tham gia đấu giá, từ đó đẩy giá món hàng lên cao hơn.
Phương Sâm Nham rất tự nhiên nảy ra ý định nhắm vào đám phóng viên đến từ "năm châu bốn bể" này. Chỉ cần tùy tiện giải quyết một gã phóng viên, rồi "đục nước béo cò" lẻn vào, y đương nhiên có thể dễ dàng khóa chặt mục tiêu số một của mình. Tất nhiên, Phương Sâm Nham không đủ can đảm để nhắm vào những phóng viên quá nổi bật như của Đài Truyền hình Trung ương Trung Quốc (CCTV). Sau khi nghiên cứu kỹ lưỡng, y đã khóa chặt mục tiêu: Một phóng viên của đài truyền hình bang Sabah, thuộc nước láng giềng Malaysia.
Singapore và Malaysia là hai quốc gia láng giềng có mối quan hệ khá hòa hảo trong những năm gần đây. Còn đài truyền hình bang Sabah thì tương đương với một đài truyền hình cấp tỉnh ở Malaysia, có vị thế tương tự như đài truyền hình Hồ Nam hay Giang Tô ở Trung Quốc. Hơn nữa, người Malaysia và người Hoa có ngoại hình khá tương đồng. Phương Sâm Nham chỉ cần bôi đen da một chút, nhai thêm miếng trầu, là có thể hóa trang giống đến tám, chín phần mười. Mục đích của y chỉ là vào được hội trường. Đến khi những người của đài truyền hình Sabah phát hiện ra sự vắng mặt của đồng nghiệp và cuống cuồng đi tìm hiểu sự thật, thì Phương Sâm Nham tin chắc mình đã đạt được mục đích rồi.
Singapore nằm ở vị trí yết hầu của eo biển Malacca, là một cửa ngõ vô cùng quan trọng kết nối Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương. Trước đây, trong mười chuyến đi biển thì ít nhất Phương Sâm Nham cũng phải đi ngang qua đây năm, sáu lần. Vì vậy, dù không thể xưng là "thổ địa", nhưng y cũng có thể coi là người thuộc đường, quen mặt ở khu vực này.
Bất kỳ ai làm nghề đi biển cũng đều giấu giếm hàng lậu, tàu lớn thì giấu nhiều, tàu nhỏ thì giấu ít. Trong những năm sau này, nhờ chiếm được lòng tin của Thuyền trưởng con tàu chở hàng 5.000 tấn mang cờ Panama, Phương Sâm Nham đã từng đứng ra chủ trì "nghiệp vụ" tiêu thụ hàng lậu. Đương nhiên, những kẻ dám đứng ra ôm mối hàng lậu chắc chắn cũng phải có chút "máu mặt" trong giới giang hồ. Dựa vào những mối quan hệ "hương hỏa" từ hai năm trước, Phương Sâm Nham đã chi 5.000 Đô la Singapore (khoảng 25.000 Nhân dân tệ), dễ dàng mua được thông tin về nhóm phóng viên đài truyền hình Sabah kia, từ lịch trình cho đến địa điểm lưu trú...
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook