Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
Chapter 3: Tối Chung Tiến Hóa 3

Sẵn sàng

Sở dĩ người thật thà chất phác như chú Tư chọn nơi này để cắm dùi, là vì con tàu Phúc Viễn cũ nát kia cũng là đồ ăn trộm, và chú Tư hoàn toàn không gánh nổi các khoản thuế phí nặng nề. Phương Sâm Nham từng xem qua danh sách phí dài dằng dặc kia, các bộ phận liên quan nhiều vô kể: Tài chính, Thuế vụ, Công thương, Biên phòng công an, Y tế, Chính quyền xã, Hội nghề cá hoặc Thôn ủy, Công ty quản lý tàu cá, v.v... Còn ở đây, chỉ cần nộp một khoản phí bảo kê đúng hạn cho "đại ca" địa phương là Hoa Sam Phi là xong.

Chính vì không biết lúc nào sẽ bị cấp trên "quét dọn", nên kiến trúc ở Tứ Kiều đa phần đều được dựng tạm bợ bằng ván ép rẻ tiền, lốp xe, ngói sợi thủy tinh... đích thị là loại công trình vi phạm trong mắt đám quản lý đô thị, như cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt.

Phương Sâm Nham năm nay gần 19 tuổi, lớn hơn Tam Tử vài tháng, nhưng từ năm mười bốn tuổi đã được chú Tư nhờ người quen đưa lên tàu làm việc. Vì y làm việc trầm ổn, chắc chắn nên rất được chủ thuê đánh giá cao, liên tục được giao trọng trách. Tuy tuổi còn trẻ nhưng y đã bôn ba qua khắp các cảng biển trên thế giới, dù là kiến thức hay cách đối nhân xử thế đều thuộc hàng thượng thừa.

Một năm trước, sau khi chú Tư mua lại tàu Phúc Viễn, Phương Sâm Nham đã không chút do dự vứt bỏ công việc trong tay để trở về. Khi đó, y đã là thuyền phó hai trên một con tàu chở hàng 5.000 tấn của Panama, hơn nữa thuyền phó nhất sắp về hưu vào năm sau. Mặc dù thuyền trưởng nhiều lần níu kéo, nhưng Phương Sâm Nham vẫn kiên quyết từ chối, quay về chiếc tàu Phúc Viễn rách nát làm một thuyền viên bình thường, còn dốc hết tiền tích cóp ra trả nợ cho chú Tư. Căn lều mà Phương Sâm Nham và Tam Tử đang ở hiện tại, chính là được dựng lên từ tháng lương cuối cùng trước khi y nghỉ việc.

Dù chưa đi được bao xa, nhưng đôi giày dưới chân đã ngập đầy nước bùn, cái lạnh thấu xương dường như muốn thấm vào tận da thịt, mỗi bước đi đều phát ra tiếng "bì bõm" "bì bõm" trầm đục, khiến việc di chuyển trở nên khó khăn. Một lát sau, lều của Tam Tử đã hiện ra trước mắt. Y không quay đầu lại, vỗ "bộp bộp" hai cái vào tấm vải dầu ướt sũng coi như chào tạm biệt, rồi cúi người rẽ trái, khó nhọc mở cánh cửa rào của túp lều bên cạnh chui vào.

Phương Sâm Nham vừa định quay người đi, thì cửa rào lều phía sau bỗng mở ra, cái đầu ướt như chuột lột của Tam Tử lại thò ra, tóc đen dính bết vào trán, vẻ mặt vừa hâm mộ vừa khâm phục:

"Anh Nham, lúc đó sóng đánh cao phải hơn một trượng, ngay cả chú Tư và chú Phát đều bó tay, sao anh ngắm trúng được con Quái Đầu Bự đó hay vậy?"

Tam Tử tuy chỉ kém Phương Sâm Nham hai tuổi, nhưng bất luận là đầu óc hay khả năng ứng biến đều kém xa. Nếu bàn về kiến thức lại càng không thể so sánh với một Phương Sâm Nham đã lăn lộn bên ngoài bảy năm, bởi vậy hắn luôn dùng thái độ sùng bái để đối đãi với người anh không cùng huyết thống này. Phương Sâm Nham nghe câu hỏi của hắn xong thì cười khẽ, hai mắt hơi híp lại:

"Anh chỉ ăn may thôi."

Thuận tay bật ngọn đèn điện bên cạnh, Phương Sâm Nham cởi bỏ lớp áo ngoài ướt sũng, lấy một chiếc khăn khô lau nước trên đầu. Chiều cao của y khoảng một mét tám mươi, vóc dáng tráng kiện, lông mày rậm đen. Bên dưới chiếc áo ba lỗ bó sát, cơ ngực nổi lên cuồn cuộn, những năm tháng lênh đênh trên biển đã hun đúc làn da y thành màu đồng hun khỏe mạnh. Mái tóc húi cua gọn gàng, đôi lông mày thẳng tắp như dao, khiến người ta vô thức liên tưởng đến những huấn luyện viên thể hình tố chất cao, song đôi môi hơi mỏng và ánh mắt lạnh lùng lại tạo cho y vẻ lãnh khốc, xa cách ngàn dặm.

Công bằng mà nói, đây là một túp lều cực kỳ tồi tàn, rộng chừng bảy tám mét vuông, được dựng qua loa từ những vật liệu thừa thãi và tấm lợp amiang rẻ tiền, đồ đạc bên trong cũng đơn sơ hết mức. Một chiếc giường đơn lò xo, một cái chậu rửa mặt, một tủ quần áo nhựa treo tường đơn giản. Nhưng bước vào đây lại có một cảm giác ấm áp đặc biệt, đó là cảm giác của "nhà", thứ mà dù khách sạn sang trọng đến đâu cũng không thể thay thế.

Vật trang trí duy nhất trong này là một khung ảnh nhỏ đặt ở đầu giường. Trong khung là bức ảnh màu đã hơi ố vàng, chụp chung ba người: Phương Sâm Nham, chú Tư và Tam Tử. Đó là bức ảnh chụp trước khi Phương Sâm Nham đi xa lần đầu tiên. Nhìn chú Tư trong ảnh, ánh mắt Phương Sâm Nham ánh lên vẻ kính yêu và tôn trọng. Chính người đàn ông thật thà chất phác này đã một tay bón cơm bón cháo nuôi lớn y và Tam Tử. Quan trọng hơn, ông chưa bao giờ giấu giếm thân thế của hai người, ngay cả tiếng "Bố" cũng không cho gọi. Bởi chú Tư rất tin vào phong thủy, nghe thầy bói phán mình cả đời cô độc phiêu bạt, bèn không muốn để hai đứa trẻ dính phải vận xui của mình, thà rằng cô độc sống hết kiếp này.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...