Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
Chapter 8: Tối Chung Tiến Hóa 8

Sẵn sàng

Thanh Ba bước ra ngoài với cõi lòng đầy uất ức. Từ trong căn phòng sáng choang bước ra màn đêm đen kịt, mắt gã tất nhiên cần một quá trình thích ứng. Rồi gã nhìn thấy Bách Phấn Minh nằm vật vờ trong vũng bùn, sống chết không rõ. Tim gã thót lên kinh hãi, bộ não chậm chạp lúc này bỗng nhiên chết máy, xuất hiện một khoảng trống tạm thời.

Ngay lúc đó, một bóng đen như quỷ mị hiện lên sau lưng gã, một tay bịt chặt miệng Thanh Ba, tay kia nhanh như cắt cứa ngang cổ họng gã! Ánh dao loáng lên, Thanh Ba lập tức phát ra tiếng hét thảm thiết vô cùng. Có thể thấy rõ máu tươi phun xối xả từ cổ gã, hòa vào màn mưa xối xả trông càng thêm thê lương.

Nhưng Thanh Ba dù bị cắt cổ trọng thương, lại không chết lặng lẽ như trong phim ảnh mô tả, mà gào thét khản cả giọng, trong cơn hấp hối bùng phát bản năng cầu sinh, điên cuồng khua khoắng tay chân, vô tình một cùi chỏ đập trúng mặt Phương Sâm Nham!

"Chết tiệt..." Cơn đau điếng người từ mũi khiến nước mắt nước mũi Phương Sâm Nham trào ra, y không kìm được phải đưa tay ôm mặt để giảm đau. Trước đây, Phương Sâm Nham cùng lắm cũng chỉ trải qua vài trận ẩu đả bình thường khi đi tàu, còn chuyện giết người thì hoàn toàn chưa từng làm. Vì thế y chỉ có thể bắt chước thủ đoạn một kích giết địch không tiếng động trong phim. Nhưng sự việc diễn ra quá gấp gáp, y thiếu sự cân nhắc cần thiết --- thử hỏi bình thường cắt tiết gà, con gà còn giãy giụa điên cuồng bảy tám phút mới chết, huống chi là người?

Hơn nữa nhát dao cắt cổ này của Phương Sâm Nham dù là lực đạo hay vị trí đều có chút sai lệch, nói đúng ra chỉ gây trọng thương cho Thanh Ba. Nếu Thanh Ba là một lính đặc chủng được huấn luyện bài bản, rất có khả năng gã sẽ nhân cơ hội phản kích giết chết Phương Sâm Nham ngay lập tức. May thay gã cũng chỉ là một tên côn đồ tàn nhẫn mà thôi, vết thương chí mạng khiến toàn thân gã chìm trong nỗi sợ hãi, nên gã vừa thảm thiết kêu cứu, vừa cố sức lăn lộn trong bùn nước hòng thoát khỏi nơi khủng khiếp này.

Phương Sâm Nham ôm mũi chật vật bò dậy từ dưới đất. Y hoàn toàn mặc kệ tên Thanh Ba đang bỏ chạy, trở tay nắm chặt con dao lao thẳng vào phòng trong. Y thở hổn hển, trái tim như bị ai bóp nghẹt treo lơ lửng giữa không trung. Đối với y, tất cả nỗ lực trước đó đều nhằm mục đích khống chế Tây Đệ. Chỉ khi nắm được cái mạng nhỏ của hắn trong tay, y mới có vốn để mặc cả với Hoa Sam Phi cứu mạng chú Tư!

Chào đón Phương Sâm Nham là ánh lửa chói mắt và tiếng nổ vang trời!

Tiếng kêu thảm thiết của Thanh Ba rõ ràng đã kinh động đến Tây Đệ ở bên trong. Tên này tuy kiêu ngạo hống hách, nhưng cũng không hổ danh là con trai trùm xã hội đen. Dù trong nước kiểm soát súng đạn rất nghiêm ngặt, nhưng đây là vùng biên giới Trung - Việt, việc quản lý tương đối lỏng lẻo hỗn loạn. Vì thế Tây Đệ vừa phát hiện có biến, liền lập tức rút khẩu súng ngắn K54 (Ngũ Tứ) giắt lưng ra thủ thế, đợi Phương Sâm Nham vừa lao vào là nhắm bắn ngay!

Khoảnh khắc nhìn thấy họng súng đen ngòm, toàn thân Phương Sâm Nham cũng không tránh khỏi cứng đờ, đầu óc trống rỗng. Dù y có trải đời, nhanh trí quyết đoán đến đâu, thì suy cho cùng cũng chỉ là một thủy thủ chứ không phải lính đặc chủng trăm trận trăm thắng. Nhưng ngay khi trúng đạn vào bụng, Phương Sâm Nham không hề cảm thấy đau đớn, chỉ thấy bụng như bị ai đấm mạnh một cái. Sau đó nỗi sợ hãi rút đi như thủy triều, đôi mắt Phương Sâm Nham đỏ ngầu, gầm lên một tiếng man dại. Trong khoảnh khắc sinh tử này, adrenaline điên cuồng tiết ra, y quên đi đau đớn, quên đi sợ hãi, quên đi tất cả. Ý niệm duy nhất trong đầu là không thể để tên khốn trước mặt bóp cò lần nữa!

Vì thế Phương Sâm Nham dùng tay trái bịt vết thương ở bụng, tay phải lập tức dùng hết sức ném mạnh con dao về phía trước! Tây Đệ thờ ơ với mạng sống người khác, nhưng lại vô cùng quý trọng mạng sống của mình. Thấy con dao sáng loáng bay tới, hắn không màng bắn tiếp, vội vàng chật vật né người sang một bên. Đợi đến lúc hắn muốn bắn tiếp, thì Phương Sâm Nham toàn thân đẫm máu đã dang rộng hai tay, lao vào như một con thú điên, trong mắt y như có ngọn lửa đang cuồn cuộn thiêu đốt. Y lập tức ôm chặt lấy eo Tây Đệ rồi húc ngã hắn xuống đất!

Hai người vật lộn ở cự ly gần, tiếng thở dốc và hơi thở nặng nhọc của nhau đều nghe rõ mồn một. Tây Đệ có thể ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc trộn lẫn mùi cá trên người Phương Sâm Nham. Hắn chưa bao giờ bị dồn vào đường cùng phải cắn xé nhau như dã thú thế này, trong lòng không khỏi hoảng loạn tột độ. Vì thế hắn phạm phải sai lầm dễ gặp nhất của gà mờ: Đó là trong tình thế vật lộn tay đôi không chiếm thượng phong, lại còn cố gắng nhắm bắn chết đối phương.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...