Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
-
Chapter 91: Tối Chung Tiến Hóa 91
Chỉ mười phút trước, trong đầu Sắn Bưu vẫn còn mải mê tính toán cách chia chác năm trăm vạn tiền thưởng sau khi giải quyết xong Phương Sâm Nham. Nhưng mười phút sau, hiện tại, trong đầu gã chỉ còn sót lại duy nhất một ý nghĩ:
Đó là phải sống sót.
Đối diện với ánh mắt chẳng mang ý tốt đẹp gì của Phương Sâm Nham, Sắn Bưu chỉ thấy đắng ngắt trong miệng, cõi lòng càng thêm buốt giá. Gã cảm thấy mình như một con chuột nhắt đứng trước một con mèo, tràn ngập sự hoảng loạn và bất an. Gã bất thình lình hét to một tiếng, ném mạnh thanh mã tấu trên tay về phía Phương Sâm Nham, rồi quay người vắt chân lên cổ mà chạy! Trong lúc hoảng loạn tột độ, Sắn Bưu chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Chạy xuống lầu để hội quân với ba tên đang canh chừng đã rồi tính tiếp!
Trước thanh mã tấu đang xé gió bay tới, Phương Sâm Nham đưa tay chụp gọn nó ngay giữa không trung! Máu tươi đỏ rực rỉ ra từ kẽ ngón tay đang nắm lấy lưỡi dao, nhỏ từng giọt từng giọt xuống đất. Thế nhưng trong mắt y không hề gợn một chút đau đớn nào, chỉ có sự lạnh lùng và tàn nhẫn. Sắn Bưu đang cuống cuồng tháo chạy xuống cầu thang, vừa đặt chân đến tầng ba, gã đã cảm nhận được một bóng đen khổng lồ lao vút tới mang theo tiếng gió rít gào. Gã kinh hãi hét lên, theo bản năng lùi lại phía sau, lập tức cảm thấy có thứ gì đó âm ấm bắn lên mặt. Gã đưa tay sờ thử, mới phát hiện ra đó là những giọt máu tươi! Và thứ vừa bị ném xuống, lại chính là thi thể vặn vẹo của Khải "Bám Váy"!
Chỉ chậm trễ một giây lát đó, Phương Sâm Nham đã phá vỡ rào chắn cầu thang lao xuống, chặn đường Sắn Bưu, rồi từ từ đứng thẳng dậy. Chuyển động của y rất chậm rãi, vững chãi, nhưng lại tạo cho người ta cảm giác tuyệt đối không thể phạm sai lầm. Toàn thân Sắn Bưu run lẩy bẩy, cuối cùng ngã quỵ xuống đất, khóc lóc thảm thiết:
"Anh Nham! Tất cả đều do Hoa Sam Phi bắt ép chúng em làm, không liên quan gì đến em đâu!"
Phương Sâm Nham bước tới không một tiếng động, mang lại cảm giác như một ngọn núi sừng sững, u ám dưới ánh chiều tà. Sắn Bưu nằm nhũn trên mặt đất, thấy Phương Sâm Nham dừng bước trước mặt mình, trong mắt gã chợt lóe lên một tia hung quang. Gã vươn tay phải ra định tóm lấy chân trái của Phương Sâm Nham, tay trái thì luồn vào túi quần định rút con dao bấm ra. Rõ ràng là gã định đánh lừa để Phương Sâm Nham mất thăng bằng ngã xuống, sau đó bồi thêm một nhát dao kết liễu. Nhưng Phương Sâm Nham đã nhanh chóng nhấc chân trái lên, và lấy một tốc độ nhanh như chớp giẫm mạnh xuống!
"A!!!" Tiếng hét thảm thiết xé ruột xé gan của Sắn Bưu vang lên. Phương Sâm Nham đã dồn toàn bộ sức lực vào cú giẫm này. Đúng như câu "Mười ngón tay liền với tim", những ngón tay phải của Sắn Bưu gần như bị nghiền nát bét, máu thịt nhầy nhụa, thậm chí lộ cả phần xương trắng hếu. Cũng chẳng trách gã lại đau đớn gào thét thê thảm đến vậy. Trong khi đó, Phương Sâm Nham đã vòng ra phía sau lưng gã, dẫm một chân lên lưng gã, khom người túm mạnh mớ tóc để giật ngược khuôn mặt gã lên, kề sát tai gã và gằn từng chữ lạnh lẽo:
"Chính mày là kẻ đã tự tay cắt từng ngón tay của Đại Tứ Thúc, đúng không?"
…
Đầu đầy mồ hôi vì đau đớn, tâm trí Sắn Bưu rối bời như mớ bòng bong, nhất thời cũng không biết phải trả lời thế nào. Mà Phương Sâm Nham dường như cũng chẳng có ý định đợi gã trả lời. Y hơi khuỵu gối, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đè chặt lên lưng gã, sau đó túm lấy nắm tóc, dập mạnh khuôn mặt Sắn Bưu xuống nền bê tông cứng ngắc!
...
Ba tên tay sai bị phân công canh gác dưới lầu thực chất chỉ là những kẻ râu ria dưới trướng Hoa Sam Phi. Nói trắng ra thì bọn chúng thuộc loại vô dụng, chỉ có tác dụng đứng ngoài hò reo cổ vũ, nên chẳng được lòng Sắn Bưu, mà cũng chẳng lọt vào mắt xanh của Hổ Ca. Trước việc Sắn Bưu định nuốt trọn món tiền thưởng, bọn chúng chỉ biết ngậm bồ hòn làm ngọt, oán hận mà không dám hé răng. Chờ chực dưới lầu mãi cũng sinh ra chán nản, trong lòng bứt rứt như có hàng trăm con kiến đang bò. Duy chỉ có Tứ "Phấn Trường" - kẻ hay phàn nàn và nói những lời kỳ quái nhất đám - bĩu môi nói:
"Không lên đó biết đâu lại là chuyện tốt. Thằng nhóc Nham đó tà môn lắm. Bọn mày xem, Hổ Ca theo anh Hoa Sam cũng mười năm rồi, từng vào sinh ra tử không biết bao nhiêu lần phải không? Hừ! Vậy mà bị đâm một nhát từ bụng thấu lên tận họng, chọc thủng cả lưỡi. Bưu ca dẫn ba đứa lên đó, có khi lại... chậc chậc."
Nói đến đây, Tứ "Phấn Trường" cũng tự động ngậm miệng, vì chính gã cũng cảm thấy giả thuyết này quá đỗi hoang đường. Đúng lúc đó, từ trên lầu vọng xuống một tiếng hét thảm thiết! Ba tên bên dưới nhìn nhau đầy nghi hoặc. Một lúc lâu sau, Hỏa Tử - kẻ nhát gan nhất đám - mới run rẩy cất lời:
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook