Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
-
Chapter 92: Tối Chung Tiến Hóa 92
"Nghe... nghe như giọng của anh Khải ấy."
"Đánh rắm!"
"Đừng có nói bậy!"
Hai tên còn lại vừa sợ vừa tức, lớn tiếng quát:
"Rõ ràng là tiếng gào thét của thằng oắt con kia bị ăn đòn!"
Thế nhưng ngay sau đó, tiếng hét thảm thiết lại tiếp tục vang lên, và lần này, không thể nhầm lẫn được, đó chính là tiếng rên rỉ đau đớn đến biến dạng của Bưu ca. Tiếp nối là những âm thanh trầm đục "bụp... bụp... bụp" của da thịt va chạm vào vật cứng, nhịp nhàng và xuyên thấu đến rợn người. Tiếng động khiến cả ba tên không khỏi rùng mình khiếp vía. Chẳng rõ do trời lạnh hay do sợ hãi mà nổi hết cả da gà da vịt.
Đột nhiên, "Xoảng" một tiếng, một cửa sổ ở tầng ba bị đâm vỡ toang. Giữa những mảnh kính vỡ vụn văng tung tóe, một bóng đen bị ném xuống, "bịch" một tiếng rơi thẳng xuống vũng bùn nước bên dưới. Cái bóng đen này cách ba tên kia chỉ chừng năm, sáu mét, máu me đầm đìa khắp người, nhưng vẫn loáng thoáng nhận ra vóc dáng cao lớn quen thuộc. Mái tóc của gã dường như đã bị ai đó túm giật cực mạnh, da đầu sưng vù từng cục, tóc tai lơ thơ. Khuôn mặt gã thì đã hoàn toàn biến dạng, răng, mắt, tóc lẫn lộn với máu thịt be bét thành một đống bùng nhùng. Nửa cái lưỡi bị cắn nát dính chặt vào gò má. Trông gã hệt như vừa bị ai đó úp mặt xuống nền đường thô ráp mà kéo lê mấy trăm mét vậy!
Nhìn bộ dạng thê thảm đến mức này, khó ai có thể tưởng tượng được đây chính là Bưu ca oai phong lẫm liệt, hùng hổ xông vào tòa nhà lúc trước. Nếu không nhờ sở thích ăn mặc dị hợm: áo cổ tàu kiểu Trung Hoa đi kèm dép tông lào của Bưu ca, thì e rằng trong chốc lát chúng cũng chẳng thể nhận ra bản tôn. Ngay sau đó, lại có thêm hai cái xác bị ném xuống, chính là thi thể của Khải "Bám Váy" và Tiểu Ninh. Khuôn mặt của chúng vặn vẹo vì kinh hoàng, hai mắt trợn trừng, chết không nhắm mắt.
Nhìn ba bằng chứng đẫm máu ngay trước mắt, ba tên dưới lầu đồng loạt hoảng loạn, cảm giác như có một tảng đá ngàn cân đè nặng lên ngực, đến thở cũng không thông. Lúc này, Phương Sâm Nham mới hiện thân trên ban công tầng hai, hai tay khoanh trước ngực, dáng vẻ ung dung mà lạnh lùng. Y dùng một ánh mắt điềm tĩnh từ trên cao nhìn xuống, đột nhiên nhếch mép cười nhạt, tay phải đưa lên làm một động tác cứa cổ vô cùng ngang ngược!
Hành động này lập tức khiến ba tên tay sai đang đứng chết trân dưới lầu nhảy cẫng lên, tựa như lòng bàn chân vừa bị mũi dao đâm phải. Bọn chúng không hẹn mà cùng thét lên một tiếng quái dị, rồi chia nhau ra cắm đầu cắm cổ bỏ chạy. Điều này lại trúng ngay ý đồ của Phương Sâm Nham. Y phóng người nhảy vọt từ ban công tầng hai xuống, nhắm thẳng hướng Tứ "Phấn Trường" đuổi theo! Ý đồ của ba gã tay sai này rất khôn ngoan, ba người chia ba ngả, cùng lắm thì Phương Sâm Nham cũng chỉ đuổi kịp một kẻ mà thôi. Nhưng chúng đã quên mất một điều: Đó là thể lực của chính bản thân mình!
Ba gã này trước đó đã lặn lội đuổi theo Phương Sâm Nham suốt mấy kilomet dưới cơn mưa tầm tã và bùn lầy, sau đó lại hổn hển leo lên leo xuống mấy tầng lầu. Trong suốt quá trình đó, chúng thậm chí chưa được uống một ngụm nước nào. Dù có được nghỉ ngơi dưới lầu chừng chục phút, nhưng lại phải chịu đựng cái lạnh thấu xương và cơn đói cồn cào, thử hỏi thể lực hồi phục được bao nhiêu? Phương Sâm Nham đuổi theo chưa đầy ba mươi mét đã tung người lên, dùng đòn siết cổ kết liễu gọn nhẹ tên chạy nhanh nhất là Trịnh Toàn. Sau đó y chuyển hướng sang phía Tây, chạy thêm một trăm mét nữa, dễ như bỡn đánh ngất Tứ "Phấn Trường" - kẻ đã hoàn toàn đánh mất ý chí chiến đấu. Cuối cùng, y mới quay sang xử lý Hỏa Tử. Tên này còn thảm hại hơn, thấy Phương Sâm Nham đến gần thì hoảng loạn đến mức hai chân bủn rủn, quỳ sụp xuống đất, khóc lóc van xin thảm thiết.
Đến đây, toàn bộ toán tay sai do Hoa Sam Phi cử đi truy sát Phương Sâm Nham đã bị tiêu diệt hoàn toàn. Hai kẻ duy nhất còn sống sót là Tứ "Phấn Trường" đang bất tỉnh nhân sự và Hỏa Tử đã bị dọa cho sợ vỡ mật.
Phương Sâm Nham hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi thở ra, cảm giác sảng khoái và trút bỏ gánh nặng lan tỏa khắp tâm can. Y siết chặt nắm đấm, cảm nhận nguồn sức mạnh cuồn cuộn cuộn trào trong cơ thể, một ngọn lửa dã tâm hừng hực bùng cháy. Ngay sau đó, y nhận được hàng loạt thông báo từ Mộng Yểm Ấn Ký:
Ngươi đã tham gia vào một cuộc chiến khốc liệt trong thế giới thực: Lực lượng +1.
Ngươi đã tham gia vào một cuộc chiến khốc liệt trong thế giới thực: Mẫn tiệp +1.
Ngươi vẫn tiếp tục chiến đấu sau khi bị kẻ địch tấn công trong thế giới thực: Thể lực +1.
Nhìn những thông báo này, Phương Sâm Nham vẫn tỏ ra khá bình thản. Bởi lẽ y đã được biết thông tin từ trước: Trong giai đoạn đầu, các thuộc tính cá nhân của Khế ước giả sẽ tăng trưởng nhanh chóng thông qua chiến đấu. Tuy nhiên, sau khi trải qua thêm vài ba Thế giới Ác Mộng nữa, sự tăng trưởng tự nhiên này sẽ hoàn toàn chững lại. Lúc đó, Khế ước giả chỉ có thể dựa vào những điểm thuộc tính nhận được từ các nhiệm vụ trong Không gian để cường hóa bản thân.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook