Tôi Đã Rút Thanh Excalibur
-
Chapter 12: Chệch hướng (3)
Kẻ thống trị Bãi Rác, Tên Nghiện Hakan.
Najin không biết nhiều về kẻ này. Bởi lẽ, Hakan là một nhân vật bí ẩn mà giới tính, tuổi tác, danh tính hay ngoại hình đều chưa bao giờ được tiết lộ.
"Nhóc biết ta là ai sao?"
Những gì Najin biết chỉ là Hakan là một nhà giả kim, và là một kẻ mạnh có thể sánh ngang với Ivan.
‘Thông tin ít ỏi, nhưng...’
Bấy nhiêu đó là quá đủ để cậu liên kết người phụ nữ trước mặt với cái tên Hakan. Áp lực đè nặng lên vai và những giác quan đang nhạy bén cực độ đã cho cậu câu trả lời chính xác nhất.
"Tên Nghiện Hakan."
Najin gầm lên, vào tư thế chiến đấu. Người phụ nữ nhếch môi cười, đôi mắt nheo lại đầy vẻ thích thú:
"Cảm quan tốt, nhạy bén đấy. Nhưng kết luận nhóc đưa ra thì ta chẳng thích chút nào."
Cô ta không phủ nhận suy đoán của Najin.
Hakan chỉ tay vào lưỡi kiếm mà Najin đang chĩa về phía mình.
"Không chạy sao? Nhóc có vẻ chắc chắn ta là Hakan, vậy chẳng phải nhóc nên bỏ chạy ngay lập tức sao?"
Đối mặt với một kẻ mạnh tầm cỡ Ivan và Horace, bỏ chạy là lựa chọn khôn ngoan nhất. Thế nhưng, Najin chỉ siết chặt thanh kiếm mà Ivan đã giao phó.
"Quy tắc của Ivan là nếu thủ lĩnh tổ chức khác xâm nhập địa bàn, việc đầu tiên là phải xử lý."
"Ngay cả khi chính gã Ivan đó đang vắng mặt?"
Hakan biết Ivan không có ở đây.
Có lẽ cô ta chính là thế lực đứng sau chống lưng cho Horace. Dù mối quan hệ này trông chẳng giống đồng minh cho lắm, nhất là khi cô ta vừa cho nổ tung một tên cấp cao của Horace, nhưng điều đó không quan trọng.
Najin siết chặt thanh kiếm mà Ivan đã tin tưởng giao phó cho cậu.
"Quy tắc vẫn là quy tắc."
"Một thằng nhóc trung thành đến vô dụng."
Hakan nhún vai rồi búng tay.
Zzzzz….
Tiếng kêu đó lại vang lên. Những kẻ đứng sau cô ta, đầu rũ xuống như đang phê thuốc, lập tức phản ứng.
Bọn chúng nhìn thấy chủ nhân của mình, Hakan.
Và rồi bọn chúng nhìn về phía đầu ngón tay cô ta đang chỉ.
Nó đang chỉ về phía Najin.
Bọn chúng nhanh chóng lao về phía Najin như những thây ma, máu rỉ ra từ mắt và tai.
Najin nhìn cảnh tượng này rồi thở dài.
Cậu không di chuyển.
Najin không rời đi không chỉ vì quy tắc mà Ivan đã đặt ra. Mà cậu cảm nhận được rằng càng cách xa Hakan, tình hình sẽ càng trở nên nguy hiểm hơn.
Số lượng quá đông.
Najjn đảo mắt nhanh.
Đếm số lượng đang đứng quanh Tên Nghiện Hakan và dồn cậu về sau thì có đến hơn 20 tên đang bao vây con hẻm, và đó mới chỉ là đợt đầu tiên. Cậu cảm nhận được phía sau Hakan còn có nhiều hơn nữa. Không chỉ vậy, nghe những tiếng la hét vang vọng khắp thành phố và tiến nổ mà cậu đã nghe thấy trước đó, số lượng có thể lên đến hơn một trăm.
Ivan và Offen vắng mặt.
Najin biết mình không thể trông chờ vào sự chi viện.
Và thiếu thông tin về đối thủ.
Đây là tình huống tồi tệ nhất, một hoàn cảnh cận kề cái chết.
Thứ duy nhất cậu có là thanh kiếm trong tay.
‘Nhưng đây không phải một thanh kiếm bình thường.’
Thanh kiếm mà Ivan đã đưa cho cậu.
Đó là một kiệt tác, khác hoàn toàn so với những thanh kiếm thông thường mà Najin sử dụng.
Đây là minh chứng cho việc Ivan đã công nhận giá trị của cậu.
Ánh mắt đảo quanh của Najin dừng lại. Chúng nhìn chằm chằm vào Hakan, người đang đứng phía sau những kẻ nghiện.
Những kẻ nghiện đang hành động theo lệnh của Hakan, kẻ chủ mưu đứng sau tình huống này. Ivan luôn nói rằng, trong trận chiến, kẻ đầu tiên cần bị hạ gục chính là kẻ cầm đầu, kẻ chịu trách nhiệm. Đôi mắt của Najin, nhuốm màu hoàng hôn, thoáng lóe lên trong giây lát.
Rầm!
Najin đạp đất lao lên. Cậu chém đứt cổ một tên chắn đường.
Xoẹt!
Máu bắn ra dọc theo đường kiếm mượt mà.
Cơ thể tên đó lập tức co giật và phình to. Không do dự, Najin tung cú đá hất cái xác đang chuẩn bị nổ tung về phía đám đông phía sau.
BÙM!
Một vụ nổ kinh hoàng nuốt chửng vài tên khác. Dù mất tay chân, chúng vẫn lao tới như thể không biết đau đớn là gì. Najin nheo mắt.
‘Cứ như trong xác sống trong truyện huyền thoại vậy…’
Sống hay là chết.
Mùi hôi thối của xác chết đang phân hủy và thi thể người thối rữa. Một số chắc chắn là xác chết, nhưng liệu tất cả đều đã chết hay chưa thì chưa chắc chắn. Tình hình quá tồi tệ không hể nghĩ đến những điều không chắc chắn như vậy.
Thay vì suy nghĩ, Najin đã phán xét và hành động.
Phạm vi nổ khoảng 3 bước chân.
Thời điểm nổ? Trong vòng 2 giây sau khi co giật.
Điều kiện nổ? Chắc chắn nổ khi bị cắt cổ giết chết. Tuy nhiên, không có gì đảm bảo chúng sẽ không nổ khi còn sống.
Vì vậy, phải duy trì khoảng cách tối thiểu 3 bước chân. Phán đoán tình hình, sắp xếp thông tin. Việc còn lại chỉ là hành động.
Najin hạ thấp thanh kiếm. Cách đối phó với đám đông người là bài học đầu tiên cậu học được từ Ivan.
"Dù tài năng và cảm quan của nhóc có tốt đến đâu đi nữa."
"Trước khi chính thức sử dụng được Mana, nhóc vẫn sẽ bị đâm chết như thường thôi. Vậy phải làm thế nào?"
Đó là những chiến thuật cậu đã sử dụng vô số lần. Những kỹ năng chiến đấu đã khắc sâu vào cơ thể khi cậu làm đao phủ.
“Một, chặn đứng đường tiếp cận.”
Thanh kiếm hạ thấp vung lên, quét qua cổ chân đám nghiện. Xoẹt, vài tên bị đứt lìa cổ chân, vài tên khác bị chém sâu không thể đứng vững. Bốn tên ngã xuống, chặn đứng lối đi.
“Hai, dẫn dụ chúng vào một không gian hẹp.”
Đây là con hẻm nhỏ, phía sau thì thông thoáng. Kẻ địch chỉ đến từ phía trước, và bốn kẻ ngã xuống đã trì hoãn thời gian tiến lên của hàng sau.
“Sau khi đã làm đến mức đó thì phần còn lại…”
“Chẳng phải nhóc đã biết rồi sao? Nhóc đã học rồi mà.”
Hãy làm điều nhóc giỏi nhất. Phán đoán từng thời điểm và tung ra nước đi tối ưu nhất.
Ngay khoảnh khắc hàng sau định bước qua những kẻ đang nằm trên đất, thanh kiếm của Najin quét qua cổ của tên nghiện đang bị đè phía dưới. Ngay sau khi vung kiếm, Najin nhảy vọt ra sau.
BÙM!
Những kẻ đứng gần vụ nổ bị mất chân hoặc cổ chân. Những cái xác ngã xuống lại chồng chất, một lần nữa chặn đứng con đường. Tiếng nổ chói tai, máu bắn tung tóe, và những mảng thịt từng là của con người.
Đó không phải là một cảnh tượng dễ nhìn. Ngay cả với Najin, người đã thấy cái chết đến phát ngán từ khi còn nhỏ, cảnh tượng này vẫn khiến cậu cảm thấy buồn nôn. Cậu dùng mu bàn tay lau vết máu bắn lên mặt rồi đạp đất tiến lên.
Trong con hẻm hẹp, thanh kiếm của Najin lóe sáng. Cậu chém hoặc đá văng những kẻ tiến vào phạm vi 3 bước chân, cố gắng thu hẹp khoảng cách với Hakan.
Tuy nhiên, khoảng cách mãi không ngắn lại.
'Chúng đang tới. Liên tục.'
Số lượng cứ thế tăng lên. Dù có đẩy lùi bao nhiêu, chúng vẫn dùng số đông để ép sát. Najin, vốn đang tiến về phía trước, bắt đầu phải bước lùi từ lúc nào không hay.
Một bước, hai bước, ba bước...
Cứ đà này, cậu sẽ bị đẩy ra khỏi con hẻm. Ra đến không gian rộng lớn, nơi có thể bị bao vây, thì mọi chuyện sẽ kết thúc. Najin nghiến răng. Nếu là Ivan, ông ấy sẽ không như thế này. Nếu là Ivan, ông ấy sẽ nhanh hơn và dứt khoát hơn...
Thế nên.
Cạch.
Như thế này.
Xoẹt.
Trong một khoảnh khắc lao vào nhanh chóng, Najin vung kiếm giống như Ivan. Cơ thể cậu di chuyển theo quỹ đạo tối ưu nhất mà cậu chỉ mới hình dung trong đầu, và lưỡi kiếm lóe lên rực rỡ. Najin trợn tròn mắt.
'Lại là nó.'
Một cảm giác kỳ lạ như có thứ gì đó thúc đẩy cơ thể. Đó không phải là thứ Najin có thể kiểm soát. Nó tự phát ra trong vô thức và theo phản xạ.
'Nhưng...'
Để xoay chuyển tình thế, cậu cần chuyển động đó. Najin nhìn chằm chằm vào Hakan đang đứng phía sau đám nghiện.
“...”
Cô ta vẫn im lặng ngước nhìn bầu trời. Điều đó có nghĩa là cô ta thậm chí còn không coi cậu là một đối thủ thực thụ. Không hề dồn toàn lực, và đôi mắt đó đang nhìn vào "mục tiêu tiếp theo" chứ không phải cậu.
Sự thật đó khiến Najin hơi tức giận. Nhìn thấy dáng vẻ nhàn hạ của kẻ mạnh không hề để tâm đến mình, Najin cảm thấy bực bội trào dâng.
'Để xem cô có thể thong thả được đến bao giờ.'
Najin di chuyển trong khi nhớ về cảm giác ban nãy. Cậu bước đến trong khi vẽ ra quỹ đạo tối ưu trong đầu. Ngay khoảnh khắc dòng chảy đó thúc đẩy lưng cậu...
Khục.
Cảm giác như có thứ gì đó bị kẹt lại bên trong.
"...!"
Dòng chảy thúc đẩy biến mất.
Cơ thể đang tăng tốc trở lại vận tốc bình thường. Ngay lúc đó, một sự sai lệch xảy ra giữa chuyển động mà Najin đã hình dung trong đầu và chuyển động thật của cơ thể.
Thứ Najin vẽ ra trong đầu là 'lao vào vung kiếm và lùi lại một bước'. Tuy nhiên, khi gia tốc biến mất, cơ thể Najin cứng đờ ngay khoảnh khắc vung kiếm.
Rùng mình.
Cái xác đang trào máu và co giật. Điềm báo của vụ nổ. Najin vội vàng lao người ra sau nhưng đã muộn một bước.
BÙM!
Najin bị vụ nổ hất văng, lăn lộn trên mặt đất. Dù suýt soát thoát khỏi phạm vi trực diện, cậu vẫn bị dư chấn cuốn vào. Najin đứng dậy, thở dốc. Toàn thân đau nhức.
'Vấn đề là gì?'
Cảm giác bị kẹt lại ban nãy.
Đó không phải là sự vướng mắc về thể chất, mà gần giống như một yếu tố tâm lý. Ngay khi nhận ra điều đó, một giọng nói vang vọng bên tai Najin.
Đừng vượt quá lằn ranh.
Hãy sống đúng như những gì được ban cho.
Đừng vươn tay tới những thứ không thể chạm tới.
Đó là những lời Ivan luôn nói.
Cũng là những lời Najin luôn tự nhủ mỗi khi cam chịu hay từ bỏ điều gì đó. Giờ đây, chúng đã trở thành xiềng xích cùm chặt cổ chân Najin.
... Xiềng xích mà chính Najin đã tự đeo vào chân mình.
Mana và Kiếm Khí là những thứ mình không được phép chạm vào.
Dù thấy được cách vận hành, nhưng cậu nghĩ cậu cũng không được vươn tay tới. Najin đã luôn nghĩ như vậy. Bởi chúng là những thứ tồn tại bên ngoài lằn ranh mà Ivan đã vạch ra.
Dù có năng lực để vượt qua lằn ranh đó,
Najin vẫn sợ hãi Ivan và không bước qua.
Cậu đã tự giới hạn hành động của mình trong vô thức.
Những thứ chỉ cần tiến lên một bước, vươn tay ra là có thể nắm lấy. Nhưng nếu không vượt qua ranh giới thì không thể chạm tới. Thứ Najin cần lúc này chính là những điều đó.
Cái cậu thiếu niên cần là lòng can đảm để bước qua lằn ranh.
Nhưng xiềng xích không dễ dàng bị phá vỡ. Vì xiềng xích đã đeo bấy lâu nay đã trở thành một phần của cơ thể Najin. Najin cảm thấy vết sẹo trên vai nhức nhối. Cậu lùi lại, thở hắt ra.
Cậu tình cờ nhìn vào thanh kiếm trong tay. Thanh kiếm mà Ivan đã để lại.
"... Ha."
Vô thức, Najin bật cười.
Cậu còn ngần ngại điều gì nữa? Việc nhận được thanh kiếm này chính là sự cho phép rồi còn gì.
'Cho phép rằng mình có thể vượt qua lằn ranh.'
Najin nhấc chân lên. Cậu giẫm mạnh lên lằn ranh mà mình đã vô thức vạch ra.
Phá nát xiềng xích nơi cổ chân, Najin tiến lên một bước. Ngay khoảnh khắc đó, cơ thể cậu tăng tốc.
Dòng chảy thúc đẩy cơ thể Najin.
Không còn cảm giác bị kẹt lại nữa. Cơ thể cậu di chuyển mượt mà và nhanh chóng. Chuyển động trong đầu và chuyển động của cơ thể hoàn toàn trùng khớp.
Xoẹt.
Thanh kiếm đâm xuống, vẽ nên một quỹ đạo gọn gàng, mở ra con đường. Những cái xác ngã xuống co giật định nổ tung, nhưng khi chúng vừa có điềm báo, Najin đã không còn ở đó.
Tuy nhiên, cậu cũng không lùi lại.
Najin nhảy vọt.
Rầm.
Cậu đạp vào tường của con hẻm hẹp và bay lên. Một chuyển động không thể thực hiện được bằng sức chân của con người. Đó là chuyển động chỉ khả thi khi có sự hỗ trợ của Mana.
Đáp xuống và vung kiếm, ngay khoảnh khắc đám nghiện co giật, Najin lại đạp tường nhảy vọt lên lần nữa. Tuyệt đối không lùi bước, Najin chém gục đám nghiện đang tràn tới và áp sát Tên Nghiện.
Rắc.
Najin đạp mạnh vào tường và nhảy cao. Trong khi nhảy cao, cậu giơ thanh kiếm lên thẳng hàng với bầu trời. Như thể đang bắt chước lễ nghi kiếm thuật của Ivan.
Thiếu niên đã bước qua lằn ranh vươn tay ra.
Nơi cậu vươn đến có ánh sáng.
Thứ mà cậu từng nghĩ trong vô thức là không được nắm lấy, thứ mà cậu đã không cầm lấy dù nó hiện rõ trước mắt.
Chộp.
Ngay khoảnh khắc vươn tay nắm lấy nó, sức mạnh truyền vào đôi bàn tay đang nắm giữ thanh kiếm. Dòng chảy thúc đẩy cơ thể Najin men theo ngón tay, ngụ vào trong kiếm.
Lóe sáng.
Thanh kiếm của Najin sáng mãnh liệt.
Thứ đọng lại trên kiếm là ánh sáng trắng tinh khiết. Tuy vẫn chưa có màu sắc của riêng mình, và cũng chưa bao quanh hoàn toàn lưỡi kiếm... nhưng vầng sáng trắng ngụ trên kiếm chắc chắn là một mảnh Kiếm Khí.
Najin đã chủ động phát nó ra.
Không phải vô thức, không phải ngẫu nhiên, cũng không phải chuyển động theo bản năng, mà là ánh sáng nở rộ chỉ bằng ý chí của chính cậu.
Trong con hẻm tối tăm mà ngay cả ánh sáng của đèn quặng cũng không chạm tới, mảnh Kiếm Khí màu trắng trên thanh kiếm của thiếu niên tỏa sáng rực rỡ.
***
Tên Nghiện Hakan cười giễu cợt.
Thiếu niên lao về phía mình cuối cùng cũng bị che lấp bởi đám nghiện và không còn thấy bóng dáng. Dù chuyển động có vẻ khá khẩm, nhưng có vẻ vẫn không đủ sức để xuyên thủng quân đoàn của cô ta.
Chắc sẽ chống cự một chút rồi gục ngã thôi. Nghe đồn đó là tên nhóc mà Ivan yêu quý, nếu mang xác nó về chắc chắn ông ta sẽ thích lắm.
'Kế hoạch không có gì sai sót.'
Cô ta đã thu thập những cái xác bị vứt bỏ ở bãi thải để tạo ra những quả bom di động. Qua một thời gian dài, cô ta đã nuốt chửng địa bàn của Horace, đầu độc và thu phục hắn dưới trướng mình.
Và cuối cùng, cô ta đã thành công dùng Horace làm mồi nhử để lừa Ivan và Offen.
Đó là kế hoạch đã chuẩn bị trong rất nhiều năm. Nhưng Hakan không nghĩ rằng chỉ với bấy nhiêu cạm bẫy là có thể kết liễu được Ivan. Ivan không biết Hakan, nhưng Hakan biết rõ về Ivan.
'Hiệp sĩ Atanga, Ivan.'
Hakan biết những hiệp sĩ Atanga là những kẻ cố chấp và kiên cường đến mức nào. Chắc chắn ông ta sẽ xuyên qua cạm bẫy để quay lại đây.
'Vì vậy, phải hoàn tất việc chiếm đóng trước lúc đó.'
Cô ta sẽ chiếm đóng khu trung tâm nơi Ivan ở và ép ông ta vào một cuộc chiến dài hơi. Khi đó, chiến tranh sẽ thuộc về phần thắng của cô ta. Nghĩa là cô ta có thể đặt toàn bộ các khu vực của thành phố ngầm Artman dưới sự thống trị của mình.
Kế hoạch đã chuẩn bị trong suốt thời gian dài.
Nếu có thể thực hiện được kế hoạch đó...
"..."
Hakan lặng lẽ ngẩng đầu lên.
Cô ta nhìn lên trần nhà của thành phố ngầm. Dù bị đuổi khỏi lò rèn từ khi còn nhỏ và rơi xuống thành phố ngầm... nhưng cô ta đã từng được gọi là thiên tài, và là người từng được nhắc đến như chủ nhân tiếp theo của lò rèn.
Giống như bao người sống ở thành phố này, cô ta cũng không thể quên được những ngày tháng vinh quang đó.
Tên Nghiện Hakan muốn một lần nữa tỏa sáng với tư cách là một nhà giả kim của lò luyện kim. Chiếm đóng toàn bộ thành phố chỉ là một bước, không phải là điểm đích của cô ta. Cô ta mỉm cười khi nhìn về một nơi xa hơn.
Không còn lâu nữa.
Ngày rời khỏi thành phố chỉ toàn những thứ bị vứt bỏ và rác rưởi này không còn xa nữa. Ngay khi cô ta đang nhìn lên nơi cao ấy.
Ầm.
Najin đạp tường hẻm và nhảy vọt lên. Tầm nhìn của Hakan đang hướng về lối thông lên Khu Trên đã bị Najin chặn đứng.
Trước khi cô ta kịp cảm thấy khó chịu vì điều đó.
Vụt.
Thanh kiếm của Najin tỏa sáng.
Ở nơi đầy rẫy những thứ bị vứt bỏ, trong con hẻm sâu thẳm bóng tối, tại thành phố chỉ toàn rác rưởi này, thanh kiếm trong tay thiếu niên đã tỏa ra vầng hào quang trắng tinh khôi.
Như một ngôi sao lấp lánh trên bầu trời.
Ngay khoảnh khắc đối diện với ánh sáng, Hakan trợn tròn mắt. Những thứ tỏa sáng. Những thứ có thể tác động như một biến số đến kế hoạch của cô ta. Cô ta tưởng đã loại bỏ được tất cả, vậy mà ở đây vẫn còn sót lại một tia sáng.
"... Cái này thì ta không tính tới."
Không ngờ ông ta lại giấu một thứ như vậy. Nghĩ rằng mình đã bị Ivan chơi một vố, Hakan bật cười khan.
Cách đây không lâu, thiếu niên chỉ là một thứ rác rưởi không đáng xem. Tuy nhiên, thiếu niên vừa tỏa ra ánh sáng lúc này chắc chắn là một biến số.
Tên Nghiện Hakan không còn nhìn lên bầu trời hay nhìn vào bước tiếp theo của kế hoạch nữa. Nhìn thẳng vào thiếu niên trước mắt, cô ta dùng dao rạch lên cánh tay mình. Vết máu dọc theo cánh tay rơi xuống đất phát ra tiếng xèo xèo rồi hóa hơi.
Trong phút chốc, một mùi hương nồng nặc lấp đầy con hẻm.
Điều đó có nghĩa là Hakan đã tung ra nước đi ẩn giấu của mình, và đã công nhận thiếu niên trước mắt là đối thủ của cô ta.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook