Tôi Đã Rút Thanh Excalibur
Chapter 13: Chệch hướng (4)

Sẵn sàng

Tên Nghiện Hakan, tên thật là Hakante Kanariel.

Cô ta là một nhà giả kim. Hơn nữa, không phải loại nhà giả kim học phái trị liệu suốt ngày giam mình trong phòng kín cầm muôi khuấy nồi thuốc, mà là một nhà giả kim thuộc học phái Tiên Huyết

Học phái Tiên Huyết.

Một học phái sử dụng máu làm chất dẫn cho thuật giả kim.

Có người từng miêu tả về họ thế này, "Những kẻ mà thứ chảy trong huyết quản còn nguy hiểm hơn cả lưỡi kiếm." Khi Hakan nghe được câu chuyện đó, cô ta đã bật cười thành tiếng và đáp lại.

"Đó là một lời nhận xét chính xác đấy."

Xoẹt!

Hakan tung máu của chính mình ra không trung.

Ngay khoảnh khắc những giọt máu chạm đất, chúng lập tức hóa hơi. Máu biến thành hơi nước phủ dày đặc khắp con hẻm như một làn sương mù. Đây là một loại thuốc kích thích do Hakan bào chế. Một loại thuốc thúc đẩy sức mạnh thể chất, bao gồm cả cơ bắp và tốc độ phản ứng, lên đến giới hạn cực đại, đưa cơ thể vào trạng thái hưng phấn tột độ.

Thành phần thuốc kích thích phản ứng ngay lập tức với loại thuốc đã được tiêm vào cơ thể đám nghiện từ trước. Ngay khi hít phải làn sương mù đầy thuốc đó, đôi mắt của đám nghiện đỏ ngầu tia máu.

"Gào o o o o!"

Chúng gầm rú và bắt đầu lao về phía Najin với tốc độ rất nhanh hơn rất nhiều so với lúc trước.

'Vốn định để dành cơ đấy.'

Hakan hít thở trong làn sương và khởi động cơ thể.

Đối với bản thân cô ta, đây là loại thuốc không có tác dụng phụ, nhưng đối với những kẻ khác, nó không khác gì một con dao hai lưỡi. Ngay khi hít vào, nó mang lại sự cường hóa và cảm giác phấn khích tột độ, nhưng...

Hakan nheo mắt liếc nhìn đám nghiện.

Từ cơ thể chúng phát ra những tiếng rắc, rắc chói tai. Đó là âm thanh của cơ thể bắt đầu phân hủy. Đó chính là tác dụng phụ của loại thuốc này. Vì sự cường hóa diễn ra đồng thời với việc phá hủy cơ thể. Có lẽ chỉ vài phút sau, chúng sẽ không thể cử động được nữa.

Nói cách khác, đây là loại thuốc dùng cho những trận quyết chiến ngắn hạn.

Ban đầu, cô ta định để dành nó để đối phó với Ivan, nhưng khi thấy thiếu niên kia tỏa ra ánh sáng, cô ta buộc phải vùi xác cậu ngay tại đây. Vì không ai biết thiếu niên đó sẽ tạo ra biến số gì. Và kết quả là, phán đoán đó đã đúng.

Rầm!

Najin đạp mạnh vào tường hẻm, lao lên vung kiếm. Lưỡi kiếm mang theo vầng sáng trắng chém đứt cơ thể của ba tên cùng lúc. Dù thể lực đã được cường hóa nhờ thuốc, đám nghiện vẫn không tài nào phản ứng kịp trước thanh kiếm của Najin.

Bởi vì trong khi chúng mượn sức mạnh của thuốc để nhanh hơn, thì Najin cũng đang gia tốc nhờ sự hỗ trợ của Mana.

Dù đôi lúc Najin vẫn di chuyển như thể bị thanh kiếm lôi đi do chưa quen với cơ thể đang tăng tốc, nhưng cậu vẫn tiến về phía trước, tàn sát đám nghiện với tốc độ đáng sợ. Hình ảnh cậu đạp vào các bức tường, di chuyển theo đường zig-zag trông giống như đang biểu diễn ảo thuật.

Bộp bộp.

Cứ mỗi lần vung kiếm, đầu và tay bị chém lìa lại rơi xuống đất. Ngay khi những cái xác mất đầu sắp phát nổ, Najin vật chúng xuống đất rồi tung cú đá hất văng đi. Mọi chuyển động đều nhanh đến kinh ngạc.

Khi Najin đạp đất, không còn nghe thấy tiếng bụp nhẹ nhàng nữa. Cậu lao đi, dẫm nát mặt đất với những tiếng rầm vang dội.

"Gừ ư ư ư!"

Trước tình cảnh đó, đám nghiện vẫn không hề nao núng dù bao nhiêu kẻ bị chém, chúng điên cuồng lao vào Najin. Liếc nhìn đám đông đang nhảy bổ về phía mình, lần đầu tiên Najin nhảy lùi lại phía sau.

Tuy nhiên, đó không phải là cú nhảy để rút lui.

Sau khi nhảy lùi một quãng xa, ngay khi vừa chạm đất, Najin dậm chân sâu xuống mặt đất với một tiếng uỳnh. Cậu hạ thấp thanh kiếm ra sau lưng và chậm rãi thở ra.

"Phù..."

Khoảng trống mà Najin tạo ra bằng cách lùi lại chính là để lấy đà. Ngay khoảnh khắc đám nghiện, vốn không hiểu ý đồ đó, tiến lên một bước về phía Najin.

Đoàng!

Najin đạp đất lao lên.

Sự gia tốc tức thời khiến mắt thường khó có thể theo kịp. Kiếm Khí màu trắng vạch ngang con hẻm như một ngôi sao băng đuôi dài. Và ngay khi đến trước mục tiêu cần chém, Najin xoay người vung kiếm.

Một cú chém ngang, điều tối kỵ trong con hẻm nhỏ.

Thế nhưng, lưỡi kiếm của Najin không hề bị bật ra khi chạm vào tường mà lún sâu vào một cách mượt mà. Lưỡi kiếm xuyên qua bức tường không chút cản trở. Sức cắt của Kiếm Khí đã khiến Najin không còn bị ràng buộc bởi địa hình nữa.

Xoẹt o o o o!

Cú vung kiếm kéo dài đã chém đứt toàn bộ đám nghiện đang cản đường Najin. Trước khi những cái xác bị chém lìa kịp co giật, Najin lại đạp đất lao đi một lần nữa.

BÙM!

Tiếng nổ vang lên sau lưng.

Lấy chính dư chấn của vụ nổ làm lực đẩy, Najin tiến thẳng đến nơi Hakan đang đứng. Nhắm thẳng vào kẻ chỉ huy là Hakan trong một đòn duy nhất. Đó là lựa chọn tối ưu nhất đối với Najin.

Tối ưu là vậy, nhưng có một điều Najin đã bỏ sót.

Najin không biết về các nhà giả kim.

Najin không biết học phái Tiên Huyết là gì.

Và Najin cũng không biết Hakan chiến đấu như thế nào.

Kết luận đưa ra dựa trên thông tin tối thiểu. Dù đó là lựa chọn tối ưu, nhưng nó không hoàn toàn đúng đắn. Ngay khoảnh khắc định vung kiếm về phía Hakan, Najin thấy cô ta đang mỉm cười với mình. Đó không phải là nụ cười của kẻ bị dồn vào đường cùng.

Trái lại, đó là nụ cười của một thợ săn đã dồn con mồi vào bẫy.

...Học phái Tiên Huyết.

Những kẻ dùng máu làm chất dẫn để triển thuật giả kim.

Lúc này, con hẻm đang tràn ngập máu. Máu của hàng chục tên nghiện. Máu bắn tung tóe khắp nơi khi chúng phát nổ. Ngay cả nơi Najin đặt chân cũng đầy máu, và thanh kiếm trong tay cậu cũng đã nhuốm đỏ sắc máu tươi.

Vì đám nghiện đã hít phải làn sương mù và thuốc làm từ máu của Hakan, nên trong máu của chúng có lẫn máu của cô ta.

Do đó, tất cả những thứ đó…

Đều là chất xúc tác không thể tuyệt vời hơn đối với nhà giả kim học phái Tiên Huyết, Hakante Kanariel.

Tách.

Hakan búng tay.

Ngay lập tức, con hẻm nhuộm một sắc đỏ rực. Sử dụng máu rải rác khắp nơi làm chất xúc tác, thuật giả kim mà Hakan sử dụng là thứ đơn giản nhưng hiệu quả nhất.

Nổ.

BÙM M M M M!

Một tiếng nổ rền trời làm chấn động cả con hẻm. Một vụ nổ ở đẳng cấp hoàn toàn khác so với những vụ nổ của đám nghiện đã nuốt chửng con hẻm. Bức tường bị cuốn vào sóng dư chấn sụp đổ, những tảng đá rơi xuống đất với những tiếng uỳnh, uỳnh.

Khói bụi mù mịt và không khí nóng rực.

Hakan phẩy tay để nhìn rõ hơn.

Khi lớp bụi tan đi, hiện ra là khung cảnh con hẻm tan hoang và bóng dáng thiếu niên bị hất văng ra ngoài con hẻm bởi dư chấn.

"Ha."

Hakan bật cười.

Bởi vì dù bị cuốn vào vụ nổ kinh khiếp đến thế, thiếu niên đó vẫn đang đứng vững trên đôi chân của mình.

Najin đứng đó, dựa vào thanh kiếm.

Dường như cậu đã kịp thu tay về để bảo vệ khuôn mặt trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, nên một cánh tay thõng xuống vô lực, nhưng khuôn mặt vẫn nguyên vẹn. Đôi mắt nhuộm màu hoàng hôn vẫn đang trừng trừng nhìn Hakan.

Đó là một ánh mắt rợn người.

Và đó là ánh mắt mà Hakan đã từng nhìn thấy.

Bởi vì hiệp sĩ Atanga, những kẻ đã tống cô ta vào cái thành phố này 17 năm trước, cũng có đôi mắt y hệt như thiếu niên kia. Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khiến Hakan nhếch môi.

"Để xem."

Hakan ra hiệu.

"Ngươi còn cầm cự được bao lâu nữa."

Khi ngươi không thể cử động được nữa, ta sẽ móc đôi mắt đó ra.

Dù đã tiêu tốn một lượng lớn đám nghiện, nhưng Hakan vẫn còn rất nhiều binh lực. Bởi đây là kế hoạch cô ta đã chuẩn bị suốt 17 năm ròng rã.

Giờ đây, không chỉ từ phía sau cô ta mà từ khắp nơi trong khu phố, đám nghiện bắt đầu đổ xô về phía Najin.

Và Najin... chỉ lặng lẽ siết thanh kiếm. Kiếm Khí trào dâng từ thanh kiếm của cậu không hề bị xao động.

Hakan, người đang mỉm cười với ý nghĩ kết liễu thiếu niên và móc đôi mắt đáng ghét đó ra, bỗng chốc không thể cười nổi nữa. Gương mặt cô ta bắt đầu cứng lại.

"...Cái quái gì thế này?"

Hakan lẩm bẩm đầy kinh ngạc.

Rõ ràng cô ta đã dồn cậu vào đường cùng, đã dùng đến đòn ẩn giấu, đã làm tiêu hao thể lực, đã dùng vụ nổ để đánh gãy một cánh tay của cậu. Chỉ nhìn qua cũng thấy cơ thể thiếu niên không còn bình thường. Cậu đang trong tình trạng tơi tả đến mức có thể gục xuống bất cứ lúc nào.

Thế nhưng, tại sao tốc độ lại càng nhanh hơn?

Hakan nhìn về phía trước.

Najin giờ đây đang đối đầu với đám nghiện đổ tới từ mọi phía, không chỉ từ phía trước. Chiến cuộc trở nên tồi tệ hơn. Trận chiến càng gian khổ hơn do vết thương. Thế nhưng, Najin lại đang di chuyển nhanh hơn cả lúc trước.

Thiếu niên từng đôi lúc di chuyển vụng về như bị thanh kiếm lôi kéo đã không còn nữa. Như thể đã trở nên quen thuộc với việc điều khiển Mana chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Najin thậm chí còn tăng tốc hơn. Với những chuyển động nhanh hơn, cậu đang chém gục đám nghiện từ tứ phía.

'Tên Ivan đó rốt cuộc đã giấu cái gì thế này?'

Điều này thật kỳ lạ. Quá đỗi kỳ lạ.

Ở độ tuổi đó mà có được chuyển động như vậy, thậm chí còn rút ra được cả Kiếm Khí sao? Ngay cả đối với Hakan, người không hiểu rõ lịch sử của các kiếm sĩ, điều này vẫn thật bất thường.

Một cơ thể tan nát.

Nhưng tỷ lệ nghịch với cơ thể đó, Kiếm Khí lại càng tỏa sáng rực rỡ hơn.

Ánh sáng ngụ trên thanh kiếm của thiếu niên càng lúc càng trở nên mãnh liệt theo thời gian. Nó đang dần thoát khỏi hình hài của một mảnh vỡ để tạo thành một hình thái kiếm khí hoàn chỉnh. Nhìn cảnh tượng đó, Hakan chỉ biết cười khổ.

"Điên mất thôi."

Thằng nhóc đó vẫn đang tiếp tục trưởng thành ngay lúc này.

Chuyển động của cậu ngày càng nhanh, gọn và hiệu quả hơn. Thiếu niên chém gục đám nghiện mở đường, và ngay khoảnh khắc Hakan định dùng máu làm chất xúc tác để thi triển thuật giả kim, cậu lại lao mình thoát khỏi phạm vi đó.

Xoẹt!

Hakan chỉ biết im lặng trước hình ảnh thiếu niên vung mạnh kiếm để hất bỏ vết máu bám trên đó ngay lập tức. Hình ảnh thiếu niên phản ứng với thuật giả kim chỉ sau một lần nhìn thấy không chỉ đáng kinh ngạc mà còn khiến người ta phải sợ hãi.

Sự trưởng thành quá nhanh. Quá nhanh.

Sự thích nghi quá nhanh. Đến mức quái dị.

Cứ đà này cô ta sẽ bị đuổi kịp mất.

Dù hiện tại cô ta đang chiếm ưu thế, nhưng cô ta chắc chắn rằng nếu càng kéo dài thời gian, thiếu niên đó sẽ càng sớm đuổi kịp mình. Hakan biết mình phải thừa nhận sự thật đó, dù không hề muốn.

Xoẹt o o o o!

Con đường được mở ra theo đường kiếm của thiếu niên. Đôi mắt nhuộm màu ánh hoàng hôn sắc lẹm tỏa sáng rực rỡ trong thành phố ngầm mờ ảo. Rõ ràng cô ta là người chiếm ưu thế, nhưng Hakan bắt đầu cảm thấy nôn nóng.

Chiến cuộc bắt đầu xoay chuyển.

Cứ đà này thì...

Rắc.

Đúng lúc đó, một tiếng động nhỏ khiến Hakan nheo mắt. Tiếng động phát ra từ thanh kiếm thiếu niên đang vung. Hakan nhìn vào thanh kiếm của Najin.

"A ha."

Ngay lúc đó, Hakan bật cười thành tiếng.

Bởi vì cô ta đã thấy. Cô ta thấy rõ những vết nứt mờ nhạt trên thanh kiếm mà Najin đang vung. Những vết nứt đó càng lan rộng hơn mỗi khi cậu vung kiếm.

Thanh kiếm đã bị sử dụng quá mức.

Thanh kiếm đã phải chịu đựng toàn bộ cú sốc từ vụ nổ.

Kết quả là thanh kiếm đã có những vết xước nhỏ, và từ những vết xước đó, sự cân bằng đã bị phá vỡ. Nếu cậu vung kiếm theo cách thông thường thì có lẽ không sao, nhưng...

Najin lúc này đang rút ra Kiếm Khí.

Hơn nữa lại là loại Kiếm Khí thô sơ, dữ dội và bất ổn.

Kiếm Khí đang dao động mạnh mẽ gặm nhấm chính thanh kiếm. Tuổi thọ của thanh kiếm đang bị tiêu hao một cách chóng mặt. Thiếu niên đã bước qua lằn ranh và bắt đầu chạy đang trưởng thành rất nhanh, nhưng thứ trưởng thành chỉ là bản thân Najin mà thôi.

Najin trưởng thành, nhưng thanh kiếm trong tay không thể theo kịp sự trưởng thành đó.

Rắc!

Cuối cùng, thanh kiếm của Najin đã gãy đôi.

Ngay khoảnh khắc thanh kiếm gãy, vầng sáng trắng ngụ trên lưỡi kiếm cũng tan biến. Thiếu niên rực sáng đã mất đi ánh sáng cùng với thanh kiếm của mình.

"Giết nó."

Hakan ra hiệu.

Đám nghiện lao về phía thiếu niên đã mất đi ánh sáng. Đôi mắt nhuộm ánh hoàng hôn của thiếu niên bị che lấp bởi cơ thể của đám nghiện.

***

Kiếm đã gãy.

Với thanh kiếm gãy, không thể thắng được.

Najin nghiến răng lăn mình trên đất. Cậu bắt đầu chạy để tránh đám nghiện đang vây tới. Nhưng không còn nơi nào để chạy. Tên Nghiện Hakan đã rải đám nghiện khắp nơi trên địa bàn của Ivan, và chúng đang bò ra từ mọi ngóc ngách.

Cuối cùng cậu vẫn phải chiến đấu.

Nhưng bằng cách nào?

Cậu cần một vũ khí. Một vũ khí đủ cứng cáp để chịu được Kiếm Khí của cậu, một vũ khí tuyệt đối không bao giờ gãy. Phương án thực tế nhất hiện lên trong đầu là đi đến lò rèn của lão Hogel.

'Nếu thanh kiếm đã hoàn thành thì tốt quá.'

Dù chưa hoàn thành, nếu cậu cầm hàng chục thanh kiếm rồi cứ vừa đánh vừa làm gãy chúng thì có lẽ vẫn cầm cự được.

'Nhưng...'

Điều đó là không thể.

Đường đến đó quá xa, và nếu không có vũ khí, cậu không thể xuyên qua toàn bộ đám nghiện này. Najin trực giác được rằng, dù lúc này cậu đang cử động mà không cảm thấy đau đớn, nhưng tình trạng này sẽ không kéo dài lâu. Cơ thể cậu bắt đầu đau nhức từng chút một.

Cứ đà này cậu sẽ thua, và thất bại đồng nghĩa với cái chết.

Cậu vừa mới bước qua ranh giới và bắt đầu chạy, cậu không thể chết ở một nơi như thế này được. Trong cái đầu đang nóng bừng, Najin ráo riết tìm kiếm một giải pháp.

"...Hãy rút kiếm ra." 

Có một giọng nói vang vọng bên tai. Đó là giọng nói đã hành hạ Najin suốt 13 ngày qua. Dù Najin luôn là người cam chịu, nhưng khát vọng mà cậu không thể buông bỏ đến tận cùng đang lảng vảng bên tai.

...Phải rồi, đúng là có đấy.

Một thanh kiếm tuyệt đối không bao giờ gãy, đủ sức chịu đựng Kiếm khí của cậu.

Thanh kiếm huyền thoại.

'Nhưng thứ đó...'

Đó là thứ mà một kẻ rác rưởi của thành phố ngầm như cậu không được phép chạm vào. Vì ngay khoảnh khắc chạm vào, cậu có thể sẽ chết. Vì đó là vật tuyệt đối không được cầm lấy. Hơn nữa, cậu cũng đâu có chắc chắn là mình có thể rút được nó?

Không được đặt cược vào những điều không chắc chắn.

Đáng lẽ không nên làm vậy, nhưng Najin nhận ra mình đang chạy về phía quảng trường từ lúc nào không hay. Những binh lính canh giữ thanh kiếm dường như đã bỏ chạy hết, và tấm vải che thanh kiếm cũng đã bị lật tung trong cảnh hỗn loạn. Thanh Excalibur đã lộ diện hoàn toàn.

Thanh kiếm huyền thoại Excalibur tỏa ánh sáng bạch kim.

Tinh Kiếm với mười ba ngôi sao được khắc trên lưỡi kiếm.

Ngay khoảnh khắc đối mặt với Excalibur, đôi mắt của Najin nhuộm một màu bạch kim rực rỡ. Ánh sao. Khoảnh khắc đối diện với ánh sao mà cậu khao khát bấy lâu, thiếu niên vô thức bật cười. Đó không phải là một nụ cười giễu cợt hay tự trào, mà là một nụ cười thuần khiết.

Ngôi sao mà cậu hằng ngưỡng mộ.

Khoảnh khắc đối mặt với ngôi sao vẫn tỏa sáng rực rỡ ngay cả trong thành phố ngầm tăm tối, tâm trí thiếu niên tràn ngập khao khát. Những lo âu, khổ não, ý nghĩ không được vi phạm điều cấm kỵ, tất cả đều tan biến sạch sẽ. Lấp đầy khoảng trống đó là một khát khao thuần túy.

"Đằng nào thì cũng chết thôi."

Dù thế nào cũng chết.

Nếu không hành động, cậu sẽ bị đám nghiện bắt giữ và giết chết

Nếu đằng nào cũng phải chết, nếu phải bò lết dưới đáy xã hội rồi chết đi...

"Thì ít nhất cũng phải thử đánh cược một lần chứ."

Najin đạp đất lao lên.

Thiếu niên đã vượt qua ranh giới và bắt đầu chạy không còn nghĩ đến hậu quả nữa. Chỉ nhìn vào hiện tại, Najin lao về phía thanh kiếm huyền thoại.

Dù không chắc chắn là mình có thể rút được kiếm, nhưng...

'Mình có thể rút được.' 

Không.

Có một sự chắc chắn.

Cậu chắc chắn rằng mình có thể rút được kiếm. Trực giác, thứ chưa bao giờ phản bội Najin từ trước đến nay, đang gào thét, rằng cậu có thể rút được nó. Luôn tin tưởng vào trực giác của mình như mọi khi, Najin vươn tay về phía thanh kiếm đang cắm trong đá.

Hakan, kẻ đuổi theo Najin đến quảng trường, cũng chứng kiến cảnh tượng đó. Nhìn hình ảnh thiếu niên vươn tay về phía Excalibur, Hakan bật cười thành tiếng.

Cuối cùng cũng phát điên vì bị dồn vào đường cùng rồi sao?

Dù có tài năng đến đâu, lẽ nào nó nghĩ mình có thể rút được thứ đó? Thanh kiếm huyền thoại đã không ai rút được suốt hàng trăm năm qua? Hakan giễu cợt trước dáng vẻ ngạo mạn tột cùng của thiếu niên.

Thế nhưng…

Ngay khoảnh khắc tay thiếu niên chạm vào thanh Excalibur.

Hakan không thể cười được nữa. Khóe miệng đang mang nụ cười giễu cợt há hốc ra và đôi mắt trợn ngược. Gương mặt cô ta nhuộm màu kinh hoàng.

Boong boong..

Tiếng chuông trầm hùng vang vọng khắp nơi.

Cùng với tiếng chuông vang vọng, một luồng sóng xung kích khổng lồ lan tỏa từ thiếu niên. Đám nghiện chạm phải luồng sóng đã bị hất văng và ngã rạp, ngay cả Hakan cũng không thể giữ vững thăng bằng trên mặt đất đang rung chuyển và ngã quỵ xuống.

Ngồi bệt trên đất, Hakan đã nhìn thấy.

Excalibur bắt đầu tỏa sáng ngay khi bị bàn tay thiếu niên nắm lấy. Thanh kiếm huyền thoại trong truyền thuyết bắt đầu phát ra tiếng "Kiếm Minh" lớn hơn bất cứ thứ gì.

Rắc!

Thanh kiếm đang được rút ra khỏi tảng đá.

Excalibur.

Thanh kiếm vốn chỉ được coi là truyền thuyết vì không ai rút được khỏi đá suốt hàng trăm năm qua, đang được một thiếu niên triệu hồi.

Rắc rắc!

Thanh kiếm huyền thoại đã bật ra khỏi tảng đá.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...