Tôi Đã Rút Thanh Excalibur
-
Chapter 2: Chó săn Najin (2)
Tại thành phố ngầm Artman, ngay cả buổi sáng cũng nhuộm màu hoàng hôn. Thứ thắp sáng bình minh ở Artman, nơi mặt trời không bao giờ mọc này không phải ánh sáng tự nhiên, mà là những chiếc đèn lồng dùng quặng khoáng làm nhiên liệu. Thứ ánh sáng tỏa ra từ quặng có màu đỏ rực như nắng chiều, khiến Atman lúc nào cũng chìm trong sắc hoàng hôn.
Những kẻ đã lỡ quên mất ánh mặt trời thường mượn sắc hoàng hôn nhân tạo này để hoài niệm về thái dương. Tất nhiên, điều đó chẳng liên quan gì đến cậu thiếu niên đang rảo bước trên phố. Sinh ra ở thành phố ngầm và chưa từng trải nghiệm thế giới bên ngoài, cậu làm gì đã biết mặt trời tròn méo ra sao.
"Có thư."
Sáng sớm, trên con phố rực màu hoàng hôn. Najin, trong bộ trang phục người giao thư, đang gõ cửa một quán rượu. Thông thường, nếu chủ nhà không ra, người giao thư chỉ cần để lại thư rồi rời đi là được, nhưng cậu thiếu niên này lại kiên trì gõ cửa không ngừng.
"Chết tiệt, đứa nào đấy!"
Một gã đàn ông không chịu nổi nữa đã giật phăng cánh cửa ra. Gã túm lấy cổ áo người giao thư, nhấc bổng lên.
"Thằng ranh con, mày chỉ cần nhét thư vào rồi biến đi là được, sao không biết điều...?"
Lời nói của gã khựng lại nửa chừng.
Cậu thiếu niên bị gã nhấc bổng chỉ khẽ đẩy vành mũ lên, để lộ gương mặt mình.
Ngay khoảnh khắc chạm mắt với Najin, mặt gã đàn ông cứng đờ như đá.
"Kabin."
Najin gọi tên gã.
Cậu mỉm cười nhìn Kabin.
"Tricksy có ở trong không?"
"Cậu tìm Tricksy có việc gì?"
"Có thư của Ivan gửi cho Tricksy."
"..."
Kabin im lặng đưa mắt nhìn vào bên trong quán. Sau khi trao đổi ánh mắt ngắn ngủi với đại ca đang ngồi phía trong, Kabin thở dài một tiếng rồi buông cổ áo Najin ra.
"Đại ca bảo cậu vào đi."
"Ồ. Có gì uống không? Tôi hơi khát."
"......Chậc."
Dù tặc lưỡi khó chịu, Kabin vẫn đi về phía nhà bếp. Trong khi gã đi lấy nước, Najin thong thả bước vào trong. Quán rượu đầy rẫy những gã đàn ông với ít nhất một con dao dắt bên hông. Sơ bộ có khoảng bảy, tám tên.
Dưới những ánh nhìn sắc lẹm đổ dồn về mình, Najin vẫn ung dung tiến về giữa quán, ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa dành cho khách.
"Sofa được đấy, Tricksy."
"Hàng cao cấp tốn bộn tiền đấy."
Kẻ đáp lời là một người đàn ông trung niên ngồi đối diện. Tricksy, người đàn ông đó, khẽ lắc ly rượu, nheo mắt nhìn cậu.
"Vậy có việc gì đấy, Najin?"
"Tôi nói rồi mà, Tricksy."
Najin đưa tay vào trong ngực áo. Ngay lập tức, đám đàn ông đang canh chừng xung quanh giật mình run nhẹ, tay họ vô thức đưa về phía vũ khí nơi thắt lưng. Najin khẽ cười khẩy trước phản ứng đó.
"Có thư từ Ivan."
Thứ cậu lấy ra đúng là một lá thư.
Như để họ thả lỏng, Najin vẫy vẫy lá thư trước mặt họ. Nhưng bầu không khí cảnh giác vẫn không hề thuyên giảm. Mọi người ở đây đều biết rõ một sự thật: dù mặc bộ đồ người giao thư, thiếu niên này tuyệt đối không phải người giao thư.
Thành phố ngầm Atman, nơi mà luật pháp chỉ tồn tại ở mức tối thiểu, gần giống như một vùng đất vô luật, được thống trị bởi ba cường giả, và một trong số đó là người đàn ông được gọi là "Ivan Độc Nhãn". Và cậu thiếu niên trước mặt chính là kẻ mà bất kỳ ai thuộc băng đảng của Ivan cũng không thể không biết.
“Tricksy.”
Tricksy, vốn cũng là người trong tổ chức của Ivan, thừa hiểu cậu thiếu niên dám gọi thẳng tên Ivan một cách thản nhiên như vậy là người như thế nào.
"Tôi đã bảo ông phải kín kẽ một chút rồi mà."
Cánh tay phải của Ivan.
"Lần này ông làm quá rồi đấy."
Kẻ thu thuế của tổ chức.
"Bắt trẻ con về mổ bụng bán lấy nội tạng thì không ổn chút nào đâu? Ông biết Ivan ghét nhất điều gì mà. Ông đã bước qua ranh giới rồi."
Đồ tể của tổ chức đội lốt người giao thư.
Chó săn của Ivan.
Cậu thiếu niên được gọi bằng những cái tên đó, Najin, thở dài, ngón tay gõ nhịp lạch cạch lên mặt bàn. Nhìn cảnh đó, Tricksy tặc lưỡi.
'Thằng ranh con xấc xược...'
Tricksy tuy không bằng Ivan nhưng cũng là một thương nhân có máu mặt trong giới này, vị trí trong tổ chức cũng không thấp. Gã chẳng đời nào có cảm tình với một thằng nhóc cư xử ngạo mạn như thế.
Nhưng gã không dám nói ra.
Vì thiếu niên kia đang ngồi đó với tư cách là người đại diện của Ivan, và cậu ta có đủ thực lực để làm điều đó.
Tricksy nhấp một ngụm rượu rồi mở lời.
"Vậy anh Ivan nói sao?"
"Để tôi đọc cho ông nghe nhé?"
"Được đấy."
Tricksy hất hàm.
Najin mở thư ra, hắng giọng.
"Tricksy."
Môi Najin mấp máy.
"Ba cơ hội đã hết."
Một tối hậu thư.
"..."
Tricksy không cần nghe đoạn sau cũng biết chuyện gì sắp tới. Ngay khoảnh khắc đó, Tricksy ra hiệu bằng mắt. Đám đàn ông bao vây Najin đồng loạt rút vũ khí ra. Kabin, kẻ lấy cớ đi lấy nước lúc nãy, bất ngờ giật phăng cánh cửa hậu của quán rượu.
Két...
Sau cánh cửa, năm gã đàn ông khác xông vào, trên tay cầm những thanh đao lớn. Najin liếc nhìn họ rồi đọc nốt.
"Hãy nôn hết số tiền đã kiếm được ra. Nể tình xưa nghĩa cũ, ta sẽ giữ lại mạng cho ngươi... Đó là những gì được viết trong thư, ông tính sao đây Tricksy?"
"Mày nhìn mà không thấy à?"
Tricksy phẩy tay.
Cạch, cửa trước và cửa sau quán rượu đều bị khóa chặt. Ý đồ đã quá rõ ràng: cắt đứt mọi đường lui của Najin.
"Ồ."
Najin thốt lên.
Hiện tại, số đàn em của Tricksy bao vây cậu đã lên tới mười ba tên. Phớt lờ những ánh nhìn đầy sát khí, Najin bật cười khan.
"Tricksy, ông có chỗ dựa nào à? Chĩa kiếm vào tôi cũng giống như chĩa vào Ivan đấy."
"Vì ta đã tìm được một đại ca tốt hơn Ivan với những quy tắc vớ vẩn của hắn."
"Nhện Đất Horace? Hay Tên Nghiện Hakan?"
Đó là hai cường giả còn lại thống trị thành phố ngầm. Tricksy không trả lời gã đã đầu quân cho ai, chỉ nở một nụ cười đầy tiếc nuối.
"Tiếc cho mày quá, Najin."
"Đúng vậy. Thật sự là..."
Ngay khoảnh khắc Najin hạ lá thư xuống, mười ba tên đồng loạt lao vào. Nhìn những lưỡi đao sáng quắc dưới ánh đèn rẻ tiền của quán rượu, Najin thở ra một hơi dài.
"Rất lấy làm tiếc, Tricksy à."
Chân Najin cử động.
Rầm!
Cậu sút tung chiếc bàn ngăn cách giữa mình và Tricksy lên không trung. Ly rượu trên bàn vỡ tan, nước bắn tung tóe khắp nơi. Chiếc bàn bay lơ lửng, những giọt nước phản chiếu ánh đèn khiến Tricksy lóa mắt trong tích tắc.
Chính lúc đó, Tricksy nghe thấy một tiếng Xoẹt, tiếng cắt ngọt lịm đến rợn người. Sau đó là tiếng một vật gì đó nặng trịch rơi xuống sàn cùng chiếc bàn. Tiếng thét đau đớn vang lên muộn màng.
"Aaaargh...!"
Thứ rơi xuống cùng chiếc bàn là một cánh tay người. Một tên đàn em của hắn bị chém đứt lìa tay đang gào thét thảm thiết. Nhưng tiếng thét không kéo dài lâu. Một cú đá của Najin nện thẳng vào mặt gã, làm lún cả xương mặt. Đầu gã ngoẹo sang một bên, đổ rụp xuống sàn.
Mất một tên trong chớp mắt. Còn mười hai.
"Lên! Xông lên!"
"Chết tiệt, thằng ranh này...!"
Đám đàn em từng chần chừ trước chiếc bàn bay giờ lại điên cuồng lao về phía Najin. Nhưng đôi mắt của Najin chỉ khóa chặt vào Tricksy, kẻ đang lùi lại phía sau.
"Tricksy.
Najin cười.
"Nếu ông chạy trốn, chuyện này sẽ không kết thúc chỉ với mình ông đâu."
Con chó săn của Ivan đã nhe nanh.
Chiếc đèn treo trên trần quán rượu lắc lư dữ dội. Mỗi khi bóng đèn chao đảo, một tiếng thét lại vang lên. Tiếng thét, tiếng bước chân hỗn loạn, tiếng đổ vỡ tan tành vọng khắp nơi.
“Aaaargh!"
"Thằng điên này...!"
Máu bắn tung tóe, nhuộm đỏ bàn ghế, chai rượu và cửa kính. Giữa mùi máu tanh nồng nặc và những tiếng la hét, đồng tử của Tricksy run rẩy.
Mỗi khi gã chớp mắt, một tên nữa ngã xuống. Những cánh tay, cẳng chân bị chém lìa nằm vương vãi khắp nơi. Với những kẻ mất tay vẫn cố lao vào, Najin dùng đầu gối nện thẳng vào mặt và cằm chúng.
Chuyển động của Najin không chỉ kỳ quái mà còn đáng sợ đến mức rợn tóc gáy. Cậu lướt đi giữa những lưỡi dao đang vung tới. Chỉ với một bước chân nhẹ nhàng, Najin giẫm nát đầu gối của một tên.
Rắc!
Một tiếng động lạnh gáy vang lên, đầu gối gã đàn ông gãy gập ngược lại. Gã chưa kịp ngã xuống đất thì đầu gối của Najin đã găm thẳng vào mặt gã.
Xoẹt.
Cánh tay của một tên khác định đánh lén cũng bay vào không trung. Giữa cơn mưa máu, Najin vung kiếm nhanh đến mức không tưởng, rồi cậu dậm mạnh chân lao về phía trước.
Quá nhanh. Quá quái dị.
Tricksy từng nghĩ những lời đồn đại đã bị thổi phồng quá mức, nhưng hóa ra sự thật còn kinh khủng hơn. Khi số đàn em ngã xuống đã quá nửa, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng gã.
'Điên rồi.'
Tricksy lùi lại.
Mười ba tên cơ mà! Gã biết Najin là quái vật, nhưng gã nghĩ số lượng này đã đủ để "thịt" cậu ta.
Trong số mười ba tên đó, một nửa là người của Nhện Đất Horace gửi đến, những tay lão luyện đã lăn lộn nhiều năm, vậy mà tất cả đều đo ván chỉ sau một hai chiêu.
'Mình sai rồi.'
Gã phải thừa nhận rằng mình đã tính toán sai lầm. Thằng nhóc này còn hơn cả một con quái vật. Tricksy quay đầu chạy về phía cửa. Nhưng…
Cạch.
Tay nắm cửa xoay được, nhưng cánh cửa không mở. Cánh cửa gã vừa khóa để nhốt Najin, giờ đây lại đang nhốt chính gã.
"Chết tiệt...!"
Tricksy chửi thề và run rẩy mò mẫm tìm chìa khóa. Ngay khi gã định tra chìa vào ổ...
Rầm!
Một vật gì đó bị đập mạnh ngay sát cạnh đầu gã. Tricksy từ từ quay sang, và gã thấy gương mặt của đàn em thân tín của mình, Kabin. Trán Kabin rách toác, máu chảy đầm đìa.
Tricksy từ từ quay đầu lại. Chó săn của Ivan, Najin đang đứng đó, một tay bóp chặt đầu Kabin ấn vào cửa, nhìn Tricksy bằng ánh mắt mệt mỏi.
"Tôi đã bảo là nếu ông chạy, tôi sẽ phải gọi tên vợ và con trai ông ra rồi mà."
"Mày... thằng khốn..."
Tricksy nhìn qua vai Najin. Không còn ai đứng vững. Nhưng cũng không ai chết. Những kẻ đang rên rỉ nằm la liệt dù có tàn phế cũng vẫn còn thở. Tuy nhiên, Tricksy biết mình sẽ không được hưởng sự khoan hồng đó.
Thiếu niên đứng trước mặt hắn là người đại diện của Ivan, mà Ivan thì chưa bao giờ nương tay với những kẻ cầm đầu.
Tricksy cười cay đắng, đôi chân khụy xuống, gã ngồi bệt lưng dựa vào cửa.
“...”
Najin nhìn xuống Tricksy, rồi túm tóc Kabin kéo ra, dùng mu bàn tay vỗ vỗ vào má gã:
"Kabin. Tôi đã bảo là tôi khát mà."
Kabin gật đầu lia lịa. Najin buông gã ra, và lần này Kabin lảo đảo đi lấy nước thật.
"Phù..."
Najin thở dài, vuốt tóc, dùng tay áo lau vết máu trên mặt rồi cúi người nhìn thẳng vào mắt Tricksy.
"Tại sao ông lại làm cái việc không đâu vào đâu này cho mệt xác thế? Tricksy, ông đâu phải người không biết tính toán."
"Hắc... hắc hắc..."
Tricksy cười gằn.
"Thằng điên. Thường thì khi gọi được mười ba thằng đến, ai cũng tính là đủ để tiễn một thằng nhóc như mày lên đường rồi."
"Dù đối phương là Ivan?"
"Lão già quái vật đó là ngoại lệ."
"Vậy ông cũng nên coi tôi là ngoại lệ luôn đi."
Tricksy bật cười.
Ở thành phố ngầm Artman, Ivan, kẻ thống trị nơi đây, nổi tiếng với tài năng của mình là. Lão từng là một hiệp sĩ lừng danh ở khu trên, một cường giả có thể sử dụng Kiếm Khí. Nhìn thằng nhóc vắt mũi chưa sạch dám tự so hàng với Ivan, Tricksy chỉ biết cười.
Nhưng đồng thời, gã cũng không thể phủ nhận hoàn toàn lời nói của Najin. Thiếu niên trước mặt gã này sở hữu một tài năng võ học kỳ dị. Nếu được đào tạo bài bản, chắc chắn cậu sẽ vươn tới những đỉnh cao rực rỡ.
'Nhưng mà...'
Đây là thành phố ngầm Artman. Dù tài năng đến đâu, kẻ sinh ra ở đây cũng không bao giờ thoát khỏi cái hố này. Ở thành phố này, tài năng chỉ là một trò cười.
"Haha, Najin à."
Thay vì cầu xin, Tricksy chọn cách chế nhạo. Gã mấp máy đôi môi run rẩy.
"Mày sẽ phải ở đây cả đời... khặc!"
Lời nói của hắn bị đứt quãng. Mũi kiếm của Najin đã xuyên thủng cổ họng Tricksy. Gã đổ gục sang một bên, máu trào ra ngập mặt sàn. Khi Tricksy ngừng cử động, Najin mới rút kiếm ra.
"Tôi biết mà, Tricksy."
Najin đứng dậy. Quay người lại, cậu thấy Kabin run rẩy dâng ly nước lên. Najin hất hàm.
“Vâng, sao ạ…?”
"Uống thử một ngụm đi."
Kabin vội vàng nốc một hơi hết nửa ly. Najin nhíu mày. Coi như không có độc.
“Cảm ơn, Kabin.”
Cậu giật lấy ly nước, nhấp nốt phần còn lại rồi dặn dò.
"Dọn dẹp chỗ này trong hôm nay đi. Ivan không muốn quán này đóng cửa đâu... Dọn cho sạch rồi ông tiếp quản luôn đi."
"Tôi... tôi sao?"
"Thế nên tôi mới không chặt tay ông đấy."
Najin dùng sống kiếm gõ nhẹ vào tay Kabin.
"Dọn dẹp ở đây nghĩa là trả lại hết số tiền bẩn đã kiếm được, và cắt đứt liên lạc với Nhện Đất. Horace. Đừng để tôi phải làm việc lần thứ hai, Kabin."
Dù Tricksy không nhắc mình theo phe nào, nhưng Najin có vẻ đã biết là ai. Kabin nuốt khan và gật đầu.
“Tôi sẽ ghi nhớ.”
Najin, trông bộ dạng có vẻ mệt mỏi, đứng lên.
Chỉ sau khi cậu rời đi, Kabin mới khuỵu xuống sàn. Một cơn bão vừa quét qua cuộc đời gã.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook