Tôi Đã Rút Thanh Excalibur
-
Chapter 3: Tinh Kiếm và Tiếng gọi (1)
Najin cố tình không thay quần áo.
Cậu cứ thế khoác trên mình bộ trang phục người giao thư đẫm máu mà rảo bước trên phố. Đã đến giờ các cửa hàng mở cửa, các thương nhân bắt đầu kéo nhau ra đường.
Cậu lặng lẽ đi giữa đám đông.
Những kẻ vô tình chạm mắt với cậu đều giật mình, vai run rẩy rồi vội vàng ngoảnh mặt đi. Họ đều giả vờ như không thấy cậu. Bởi lẽ họ thừa biết cậu là "Chó săn của Ivan".
Tại khu phố nhận sự bảo hộ của Ivan này, ông ta vừa là hàng rào bảo vệ, vừa là kẻ thống trị tuyệt đối.
Với những kẻ tuân thủ quy tắc, Ivan sẽ bảo vệ và ban phát lòng khoan dung. Nhưng với kẻ dám bước qua lằn ranh giới, ông ta sẽ trừng phạt triệt để không chút nương tình. Ivan thường xuyên cảnh cáo những kẻ đã quá quen với lòng tốt của ông ta rằng đừng coi lòng khoan dung là điều hiển nhiên mà bước quá giới hạn.
Việc cậu biến quán rượu của Tricksy thành đống đổ nát như hôm nay, hay việc cậu để nguyên bộ dạng đẫm máu này đi lại trên phố, đều là một phần của lời cảnh cáo đó. Ivan đã chỉ thị cho cậu phải làm như vậy.
“Dạo này bọn chúng lỏng lẻo quá rồi. Đã bắt đầu có vài đứa nhen nhóm ý định vượt rào. Tiện tay dọn dẹp thằng Tricksy, hãy dằn mặt chúng một chút đi, Najin.”
Và cậu chỉ việc tuân lệnh.
"Hức...!"
Một thương nhân thường qua lại với Tricksy và luôn chơi đùa trên lằn ranh mà Ivan đã vạch ra đã giật mình và sợ hãi lùi lại.
"..."
Najin lẳng lặng nhìn gã.
Ánh mắt tên thương nhân dời từ vạt áo bết máu đặc quánh của cậu xuống chuôi kiếm đang treo bên hông.
Cộp, cộp.
Najin lướt qua mà không nói lời nào. Vì hiện tại chưa có lệnh xử lý gã từ Ivan. Cậu chỉ hy vọng đây sẽ là một lời cảnh cáo đủ sức nặng.
'Làm ơn đi.'
Cậu thầm nghĩ.
Đừng vượt quá giới hạn.
Đừng chọc giận Ivan. Các người càng làm thế, việc của tôi càng nhiều thêm, và tôi lại phải vung kiếm vô nghĩa. Và đó chẳng phải việc gì vui vẻ cho cam.
Nó nhầy nhụa, bết dính và khó chịu.
Nó không phải cảm giác cắn rứt lương tâm. Chỉ đơn giản là cảm giác cực kỳ tệ hại. Đặc biệt là khi phải đối mặt với người thân của kẻ đã chết.
"Phù..."
Cậu thở hắt ra một hơi rồi bước tiếp.
Đi được một lúc, cậu dừng lại và ngẩng đầu nhìn lên. Trước mắt cậu là khu phố sầm uất nhất, nơi tập trung tất cả những thứ tốt nhất của thành phố ngầm này.
Những chiếc đèn quặng rực rỡ và lộng lẫy. Những món đồ xa xỉ được chế tác từ quặng tinh luyện. Hàng hóa, thức ăn và vải vóc từ "Khu Trên" gửi xuống.
Nơi đây là trung tâm của Artman, đóng vai trò như một cửa ngõ trao đổi quặng lấy nhu yếu phẩm... và cũng là con đường duy nhất dẫn lên thế giới bên trên.
Cộp, cộp
Najin tiến về phía tòa nhà lộng lẫy nhất trong khu vực. Đó là nơi ở của kẻ thống trị phân khu này, Độc Nhãn Ivan, ông chủ của cậu.
***
Độc Nhãn Ivan.
Trước khi bị đày xuống thành phố ngầm Artman, ông ấy từng là một hiệp sĩ, một kiếm sĩ đã chạm đến cảnh giới Bậc Thầy Kiếm Thuật. Dù sau đó sa cơ lỡ vận mà rơi xuống nơi này, ông ấy vẫn là một cường giả có thể tùy ý phóng ra Kiếm Khí.
Một cường giả tầm cỡ hiệp sĩ thì dù ở bất cứ đâu cũng sẽ sớm lộ rõ tài năng. Ivan cũng không ngoại lệ.
Ông ấy nhanh chóng thâu tóm thành phố ngầm.
Ivan đã đuổi Nhện Đất Horace, kẻ vốn là chủ nhân của khu phố sầm uất này, ra vùng ngoại ô và chiếm lấy vị trí của hắn. Ivan nghiền nát bất cứ kẻ nào dám thách thức quyền uy của mình và không ngừng mở rộng thế lực. Đó là khởi đầu của một cuộc nội chiến dài đằng đẵng.
'Dù mình không biết rõ nội tình thực sự...'
Nhưng Najin biết cuộc nội chiến đó đã kết thúc từ lâu với chiến thắng thuộc về Ivan. Cho đến tận bây giờ, sau nhiều năm trôi qua, Ivan vẫn là kẻ thống trị thực tế của thành phố này.
'Và đồng thời...'
Ông ấy vừa là sư phụ, vừa là ông chủ của Najin.
Chính Ivan đã nhặt cậu về khi cậu bị cha mẹ bỏ rơi, và dạy cậui cách để tồn tại ở thành phố này. Dù phần lớn những gì ông ấy dạy là cách để giết người.
"Ivan, bác có trong đó không?"
Cộc cộc.
Najin gõ cửa phòng làm việc của Ivan.
Ngay sau đó, một giọng nói từ bên trong bảo cậu tiến vào. Mở cửa bước vào, đập vào mắt cậu là một người đàn ông trung niên với chiếc bịt mắt bên mắt phải.
Bờ vai rộng vững chãi, cánh tay đầy vết sẹo, mái tóc đen xen lẫn vài sợi bạc lốm đốm.
Đó là Ivan. Ông ấy khoanh tay, dùng con mắt còn lại nhìn Najin. Một ánh nhìn sắc lạnh tưởng chừng như có thể xé xác người khác. Nhưng ngay khi ánh mắt đó nhận ra người vừa tiến vào…
"Hóa ra là nhóc Najin đấy à!"
Vẻ mặt Ivan lập tức giãn ra, và ông ấy bật cười sảng khoái rồi nện mạnh tay xuống bàn một cái.
"Ta cứ tưởng Nhện Đất lại phái sát thủ tới chứ. Sao nhóc lại để máu me đầy người thế kia? Làm ta cứ tưởng nhóc vừa cắt tiết hết lũ bên dưới rồi mới mò lên đây, làm ta căng thẳng chết đi được."
"Trông bác chẳng có vẻ gì là căng thẳng cả."
"Này thằng ranh, nhìn không thấy sao? Ta đang đổ mồ hôi đây này!"
Ivan chỉ vào cổ mình mà quát, nhưng Najin chỉ thấy toàn sẹo là sẹo. Cậu nhún vai, cởi bỏ chiếc áo khoác và chiếc mũ xuống.
"Chẳng phải bác bảo cháu đi dằn mặt họ sao?"
"Ta có nói thế à?"
"Bác chưa đến tuổi bị mất trí nhớ đâu đúng không?"
"Đùa thôi, ta đùa thôi."
Ivan châm một điếu thuốc rồi hất hàm, ý bảo cậu báo cáo tình hình. Najin ngồi phịch xuống ghế sofa trong phòng và bắt đầu kể.
"Đúng như bác dự đoán, Tricksy đã đầu quân cho Horace. Cháu thấy có khá nhiều người của Horace ở quán rượu."
"Ta biết ngay mà."
Phù.
Ivan nhả ra một làn khói xám rồi lẩm bẩm.
"Thằng Tricksy tuy hay chơi đùa trên lằn ranh giới, nhưng hắn không phải loại có gan để vượt rào. Vậy mà đột nhiên hắn lại ngang nhiên vượt qua giới hạn như thế?"
Ông ấy gõ nhịp lên bàn.
"Chắc chắn là có chỗ dựa rồi. Thế có bao nhiêu đứa ở đó?"
"Mười ba tên. Một nửa trông có vẻ là người của băng Nhện Đất."
"Rồi sao nữa?"
Khóe môi Ivan nhếch lên đầy phấn khích. Nhìn ông ấy đang chờ đợi với ánh mắt tò mò, Najin đáp ngắn gọn:
"Trong mười ba tên, cháu đã chặt tay hoặc chân của mười hai tên. Để lại Kabin còn nguyên vẹn để dọn dẹp bãi chiến trường. Còn Tricksy thì đã chết."
"Chấp mười ba tên mà không một vết trầy xước?"
Najin gật đầu và Ivan bật cười lớn đến mức rung chuyển cả phòng làm việc. Sau khi cười chán chê, ông ấy thở hắt ra một hơi.
"Chắc vẻ mặt thằng Tricksy lúc đó đáng xem lắm. Mà cũng phải, gọi được mười ba đứa thì chắc hắn nghĩ là đủ để thịt một thằng nhóc như ngươi rồi."
"Tricksy cũng nói y hệt vậy."
"Đúng là thằng điên."
"Tricksy à?"
"Không, ta nói nhóc đấy, thằng nhóc quái thai."
Không biết cái thứ quái vật như nó từ đâu ra nữa.
Ivan lẩm bẩm rồi dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn. Tiếng xèo xèo vang lên trong phòng.
"Khi nào có việc ta sẽ gọi sau. Từ giờ đến lúc đó thì nghỉ ngơi đi. À, còn nữa..."
Như nhớ ra điều gì đó, Ivan xoa cằm.
"Dạo này đừng có bén mảng lại gần khu quảng trường."
"Quảng trường?"
"Phải. Đám người trên 'Khu Trên' vừa phái người xuống. Vì cái thứ gọi là 'Thử thách Tinh Tọa' sắp xuất hiện ở quảng trường."
Thử thách Tinh Tọa. Tinh Tọa, tức là những ngôi sao.
Nghe thấy từ "Tinh Tọa", Najin theo phản xạ hỏi lại ngay lập tức:
"... Thử thách Tinh Tọa là cái gì?"
"À, nhóc chưa thấy bao giờ nhỉ? Nó là một loại sự kiện diễn ra định kỳ mỗi 13 năm."
13 năm trước là khi mình mới 5 tuổi. Thảo nào mà mình không biết.
Najin gật đầu, chăm chú lắng nghe.
"Nhóc có biết Tinh Tọa 'Thanh Gươm Tuyển Chọn' là ai không?"
"Arthur?"
"Phải, Vua Arthur. Trong số những truyền thuyết về Tinh Tọa đó, có một câu chuyện nổi tiếng nhất, cái vụ rút kiếm ra khỏi đá ấy."
Tôi biết câu chuyện đó.
Excalibur, thanh kiếm truyền thuyết cắm sâu trong đá. Thanh kiếm báo hiệu sự khởi đầu cho cuộc đời vĩ đại của Arthur, và sau này trở thành dạng thức của Tinh Tọa mà ông đã khắc ghi lên bầu trời, Tinh Kiếm.
"Tinh Tọa Thanh Gươm Tuyển Chọn cứ mỗi 13 năm lại ban xuống lục địa một thử thách. Một thử thách đơn giản và rõ ràng. Hãy rút thanh kiếm trong đá ra. Thực ra gọi là thử thách cho oai chứ nó giống như một sự kiện hơn. Vì suốt hàng trăm năm qua, chưa một ai rút được thanh kiếm đó ra cả."
Ivan nhún vai.
"Nó giống như một cách để quảng bá truyền thuyết của mình và định kỳ khắc sâu vào tâm trí mọi người thôi. Cứ thành phố nào đông người là thanh kiếm lại xuất hiện, nên ở cái thành phố ngầm này cũng có."
Chính điều đó mới là vấn đề. Ivan tặc lưỡi nói tiếp.
"Dù nó xuất hiện ở khắp các thành phố, nhưng dù sao đó cũng là thanh kiếm được tạo ra từ ánh sao của Vua Arthur. Đó là một thánh vật linh thiêng. Một thánh vật như thế xuất hiện ở cái xó rác rưởi này, nhóc nghĩ đám người Khu Trên sẽ ngồi yên chắc?"
Khu Trên xem nơi này như thế nào? Chỉ cần nghĩ đến định kiến của bọn họ về thành phố này là đã có ngay câu trả lời.
"Họ sẽ không cho ai chạm vào thanh kiếm."
"Chính xác. Cứ đến thời điểm này là Giáo hội thờ phụng các vì sao lại phát điên lên."
"Nếu có ai lại gần thanh kiếm thì họ sẽ xử tử vì tội báng bổ à?"
"Gần như thế. Thường thì không đến mức xử tử mà chỉ bị đánh cho nhừ tử thôi... nhưng tùy trường hợp, có khi bị chặt đầu ngay tại chỗ cũng nên."
Ivan lắc đầu ngán ngẩm.
"Khá là tàn khốc."
"Thế nên tốt nhất là đừng có lảng vảng gần quảng trường. Lính gác từ Khu Trên sẽ canh giữ thanh kiếm suốt cả ngày đấy."
"Khi nào thì thanh kiếm xuất hiện?"
"Najin."
Ivan nhìn cậu chằm chằm. Ánh mắt ông ấy không còn vẻ cợt nhả như lúc nãy. Với tư cách là một người đi trước, Ivan đưa ra lời khuyên:
"Tốt nhất là đừng làm gì để chọc giận những kẻ tai to mặt lớn ở Khu Trên. Hãy khắc ghi điều đó đi."
Ông ấy chỉ vào chiếc bịt mắt của mình.
Chỉ vào con mắt phải đã bị tước đoạt khi bị trục xuất khỏi Khu Trên xuống thành phố này, Ivan cười cay đắng.
"Hãy sống bên trong ranh giới đã được vạch sẵn. Một khi vượt qua nó, cuộc đời sẽ trở nên khốn khổ lắm đấy."
Có lẽ, đó là trải nghiệm xương máu của chính Ivan. Najin miễn cưỡng gật đầu.
"Cháu sẽ ghi nhớ."
"Được rồi. Đi đi."
Ngay khi Najin định rời khỏi phòng làm việc:
"Najin."
Ivan gọi cậu lại.
Ông ấy chống cằm, hờ hững nói.
"Thử thách Tinh Tọa sẽ bắt đầu vào nửa đêm nay. Nếu đứng ở chỗ nào có tầm nhìn tốt, nhóc có thể thấy cảnh thanh kiếm 'cắm' xuống đất đấy."
Najin nghiêng đầu thắc mắc. Ivan thở dài một tiếng rồi bổ sung.
"Khu 31, chỗ ngồi cạnh cửa sổ của quán rượu Taria. Cứ đọc tên ta ra, họ sẽ chừa cho nhóc một chỗ."
Hiểu ra ý đồ của ông ấy, Najin mỉm cười. Cậu khẽ cúi đầu chào Ivan rồi nhanh chóng chạy khỏi tòa nhà.
***
Quán rượu Taria nằm gần quảng trường.
Nơi này đông nghịt người, ai cũng không muốn bỏ lỡ sự kiện 13 năm mới có một lần. Cũng phải thôi, vì đây là một trong số ít cơ hội trong đời dành cho những người sinh ra ở thành phố ngầm này, những người đã quên mất mặt trời, quên mất ánh sao.
Cơ hội để thấy những ngôi sao. Cơ hội để hồi tưởng lại phong cảnh của thế giới bên ngoài mà họ đã lãng quên.
Để nắm lấy cơ hội đó, cư dân thành phố ngầm sẵn sàng trả số tiền gấp đôi bình thường để mua một chỗ ngồi. Trong đó, những vị trí cạnh cửa sổ có giá cao ngất ngưởng.
"...”
Tại một vị trí cạnh cửa sổ của quán Taria, Najin đã yên vị ở đó, trên bàn là một ly nước giải khát cùng một cuốn sách truyện cổ tích đã sờn cũ.
Biên niên sử Arthur.
Mở sẵn trang cuối của cuốn truyện, Najin lặng lẽ chờ đợi thời khắc đến. Chỉ còn vài phút nữa là đến nửa đêm. Cậu nuốt khan, mắt nhìn trân trân ra ngoài cửa sổ.
Sao, ánh sao, Tinh Tọa.
Đó là niềm khao khát duy nhất mà cậu thiếu niên sống ở bãi rác này không thể từ bỏ, dù cậu chẳng mấy hứng thú với bất cứ thứ gì khác của thế giới bên ngoài. Dù sao vẫn chưa rơi xuống nhưng đôi mắt của cậu thiếu niên đã lấp lánh như những vì sao.
'Một phút.'
Najin nhẩm đếm trong đầu.
Một phút trôi qua mà dài tựa một tiếng đồng hồ. Khi chỉ còn khoảng mười giây, Najin thở hắt ra một hơi dài rồi căng mắt ra nhìn.
Boong... Boong... Boong...
Tiếng chuông vang vọng khắp quán rượu.
Tiếng reo hò của đám đông bùng nổ. Najin lập tức ngẩng đầu nhìn lên trần của thành phố ngầm qua khung cửa sổ. Trần nhà vốn chỉ có những viên quặng mờ nhạt gắn một cách lỏng lẻo, giờ đây đang tỏa sáng rực rỡ.
Những vết nứt nhỏ xíu trên trần nhà. Những khe hở được tạo ra do đá bị mài mòn theo năm tháng.
Từ những khe hở nhỏ đến mức ánh mặt trời cũng không lọt qua được, những hạt bụi màu bạch kim bắt đầu len lỏi qua. Một thứ ánh sáng có màu sắc mà cậu chưa từng thấy bao giờ. Najin chợt nhận ra, đó chính là ánh sao.
Xoẹt.
Ánh sao tuôn trào soi sáng rực rỡ những viên quặng gắn trên trần nhà. Dù đang là đêm muộn nhưng thành phố ngầm rực rỡ hơn bao giờ hết.
Đẹp quá.
Najin vô thức nghĩ thầm.
Trong suốt 18 năm cuộc đời, đây là lần đầu tiên Najin được tận mắt nhìn thấy ánh sao. Những câu văn trong cuốn truyện cổ tích mà cậu đã đọc đi đọc lại bao nhiêu lần cứ luẩn quẩn trong đầu. Ánh sao lung linh tỏa sắc bạch kim.
"A..."
Najin vô thức thốt lên đầy cảm thán.
Ngay sau đó, ánh sao bắt đầu tụ lại một chỗ. Thứ được tạo nên từ luồng ánh sáng rực rỡ đó chính là một thanh kiếm. Đó là Thánh Kiếm mà giáo hội tôn thờ, cũng là Tinh Kiếm Excalibur được rèn đúc từ ánh sao.
Kéo theo một dải ánh sáng bạch kim, Excalibur bắt đầu rơi xuống. Nó lao vút từ trên không trung của thành phố ngầm xuống thẳng giữa quảng trường.
Dù chưa thấy bao giờ, nhưng Najin nghĩ có lẽ sao băng cũng trông giống như vậy.
"Oa..."
Những tiếng trầm trồ vang lên khắp quán rượu.
Nơi này đầy rẫy những người đã bỏ ra một đống tiền chỉ để được chiêm ngưỡng khung cảnh ngắn ngủi chưa đầy vài phút này. Những người chứng kiến ánh sao mà họ từng quên lãng, hoặc đã cố quên đi, giờ đây đều thổn thức và nhớ về quá khứ.
Sau một cú rơi ngắn ngủi, Thánh Kiếm cắm chặt vào tâm quảng trường.
Excalibur không gây ra tiếng động ồn ào khi chạm đất. Chỉ có một âm thanh trầm đục, uy nghiêm như tiếng chuông vang vọng khắp thành phố ngầm.
'... À.'
Najin đã nhìn thấy thanh kiếm cắm giữa quảng trường. Dù ở xa không nhìn rõ, nhưng chắc chắn trên mặt kiếm đó có khắc Tinh Tọa. Tinh Tọa của Arthur, người từng cầm thanh kiếm này rong ruổi khắp lục địa.
Muốn xem quá. Muốn được nhìn gần hơn một chút nữa.
Đôi mắt của cậu thiếu niên bừng sáng. Không rõ đó là do ánh sao phản chiếu từ Thánh Kiếm, hay là ánh sáng tự phát ra từ đôi mắt của cậu. Khi Najin đang áp sát mặt vào cửa sổ để nhìn cho rõ, cậu chợt cảm thấy một cảm giác kỳ lạ.
'... Gì thế này?'
Một sự xao động khó tả. Không, nói là xao động thì cũng không hẳn. Có thứ gì đó đang trỗi dậy từ sâu thẳm trong lòng cậu. Sự trỗi dậy đó dần kết lại thành từ ngữ, thành câu văn và lấp đầy tâm trí Najin.
Một dòng chữ duy nhất tràn ngập trong đầu cậu.
HÃY RÚT KIẾM RA.
Najin không hiểu tại sao mình lại nảy ra ý nghĩ đó. Cậu lắc đầu để xua đi ảo tưởng hão huyền trong đầu.
Điên rồi sao, chạm tay vào thanh kiếm đó thì không chỉ mất tay mà còn bị chặt đầu bêu xác ấy chứ.
Rầm! Rầm!
Đúng lúc đó.
Bịch, bịch, bịch.
Những binh lính xuất hiện, bao vây xung quanh thanh kiếm đang cắm trên đất. Thanh kiếm mang theo ánh sao giờ đây bị che lấp bởi những bộ giáp của họ, không còn thấy đâu nữa. Những tiếng thở dài đầy tiếc nuối vang lên khắp quán rượu.
'Để người ta xem thêm một chút thì có chết ai đâu.'
Najin cũng tặc lưỡi nhìn đám lính gác.
Nhìn thì có mòn đi đâu mà đám người Khu Trên cứ phải làm quá lên như thế. Nghĩ vậy, cậu chậm rãi đứng dậy.
Đôi mắt lấp lánh ánh sao của Najin đã trở lại màu sắc và nhiệt độ vốn có của nó từ lúc nào. Đôi mắt của một người cam chịu và bình thản đến lạnh lùng. Najin lặng lẽ rời khỏi quán rượu.
Ánh sao đầu tiên trong đời đã rời xa Najin nhanh chóng như thế. Nói chính xác hơn, nó đã bị ngăn cách bởi lằn ranh chia cắt thành phố ngầm và "Khu Trên". Najin chợt nghĩ, đám lính gác bao quanh thanh kiếm kia cũng chẳng khác gì cái trần nhà của thành phố này cả.
"Haizz."
Najin thở dài.
Mơ mộng hão huyền chỉ làm cuộc đời thêm mệt mỏi mà thôi. Đó là câu cửa miệng mà cả hai sư phụ của cậu, Offen và Ivan, đều hay nói. Gặm nhấm câu nói đó, Najin cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ của mình.
Nhưng giữa muôn vàn suy nghĩ đang bị gạt đi, có một dòng chữ vẫn kiên cường bám trụ ở đó.
HÃY RÚT KIẾM RA.
Một dòng chữ không thể xua tan, cũng chẳng thể sắp xếp lại, đang lẩn quẩn mãi trong đầu cậu.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook