Tôi Đã Rút Thanh Excalibur
-
Chapter 32: Trung tế Volkman (3)
“Cậu có muốn gia nhập Giáo Hội Kiếm không?”
Trước lời đề nghị của Volkman, Najin im lặng.
Dù giọng điệu của ông có vẻ nhẹ nhàng, nhưng cậu biết đây không phải là một lời mời lơi lả. Đó là một đề nghị tốt, không thể phủ nhận điều đó.
Có lẽ vì tư tế Volkman trước mặt là một người đặc biệt, nhưng qua những lần giao kiếm, Najin đã có ấn tượng rất tốt về Giáo hội. Cậu cảm nhận được khát vọng thuần túy từ vị tư tế này.
Ngay cả khi bị "ăn trộm" kỹ thuật ngay trước mắt, ngay cả khi nỗ lực cả đời mình bị một kẻ trẻ tuổi bắt kịp trong nháy mắt, Volkman không hề khó chịu mà còn phô diễn thêm nhiều chiêu thức khác, như thể đang khích lệ cậu.
Hãy thử trộm cái này xem.
Ở vị thế của kẻ được nhận hết tinh hoa đó, Najin không khỏi cảm thấy biết ơn và cả một sự kính trọng. Việc đắm mình vào Kiếm, coi những cảm xúc như tự ti, đố kỵ hay hư vinh là vật cản của sự tiến bộ như cách Volkman làm thực sự rất đáng nể.
...Quả thực, đây là một lời đề nghị đầy sức hút.
Dù không phải ai trong Giáo hội cũng giống như Volkman, nhưng ít nhất đó là nơi tập hợp những người chân thành với Kiếm. Một nơi không màng bối cảnh hay xuất thân, nếu gia nhập, cậu có thể nhận được sự bảo hộ và thăng tiến một cách ổn định.
— ...
Najin suy nghĩ, còn Merlin im lặng. Merlin chỉ là người dẫn đường, không bao giờ ép buộc. Lựa chọn bước đi trên con đường nào hoàn toàn thuộc về lữ hành.
Một đề nghị hấp dẫn.
Một con đường bằng phẳng và ổn định.
Nhìn vào con đường được trải thảm đỏ trước mắt, Najin khẽ nở một nụ cười cay đắng. Cậu biết rõ một điều.
“Tôi xin lỗi.”
Cậu hiểu rằng con đường này không thể đưa cậu đến nơi mình mong muốn.
“Tôi không thể chấp nhận lời đề nghị đó.”
Najin cúi đầu trước Volkman.
Gia nhập Giáo hội Kiếm, đóng cửa tu luyện để tăng cảnh giới là con đường dễ dàng và đơn giản. Nhưng đó không phải là thứ Najin khao khát.
Cậu vừa mới bước ra thế giới, cậu cần phải thấy nhiều hơn, trải nghiệm nhiều hơn. Phải va chạm với thế gian thì mới có thể hướng tới những chân trời rộng lớn hơn.
Chỉ khi bước đi trên con đường gập ghềnh và hiểm trở, thay vì con đường dễ dàng, cậu mới có thể chạm tới đỉnh cao nhất.
‘Giống như cách Vua Arthur đã từng làm.’
Con đường của Arthur.
Đó là con đường mà Najin đã thề sẽ bước theo. Khi cậu ngẩng đầu lên, Volkman đang mỉm cười nhìn mình.
“Nếu cậu đã quyết vậy thì ta cũng không ép. Dù hơi tiếc, nhưng hẳn cậu có phương thức của riêng mình.”
Ông không hề tỏ ra thất vọng. Ngược lại, như thể đã đoán trước được, Volkman xoa chòm râu của mình. Rồi như sực nhớ ra điều gì, ông lên tiếng.
“Ivan, cậu định ở lại thành phố này chứ?”
“Vâng, tôi định ở lại ít nhất khoảng một năm.”
“Thời gian khá cụ thể đấy. Cậu có mục tiêu gì không?”
Sau một thoáng cân nhắc, Najin trả lời. Việc nói ra hoài bão của mình thì chẳng có gì phải e ngại.
“Là vươn tới hạng Bạch Giác.”
Hạng Bạch Giác.
Đỉnh cao của thành phố cơ hội Cambria. Nơi thuộc về những cường giả cấp Tầm Kiếm Sư. Nghe xong, Volkman bật cười thành tiếng.
Trước mặt ông là một tay mơ mới nhận danh bài Hắc Giác chưa được bao lâu. Thế mà kẻ mới vào nghề đó lại tuyên bố sẽ đứng trên đỉnh thành phố này chỉ trong vòng một năm. Đó là một ảo tưởng hão huyền mà bất cứ ai nghe thấy cũng sẽ cười nhạo.
Nhưng Volkman thì không. Ông vỗ mạnh vào vai Najin bằng bàn tay thô ráp của mình.
“Phải thế chứ, giấc mơ thì phải lớn mới đáng!”
Vì chàng trai này có tài năng. Có thể đạt hạng Bạch Giác trong một năm là chuyện viển vông, nhưng ông tin rằng cậu sẽ không mất quá nhiều thời gian để chạm tới đỉnh cao.
'Trông có vẻ đã cận kề cảnh giới Kiếm Tinh rồi...'
Dù chưa thấy cậu phóng ra Kiếm Khí nên chưa thể chắc chắn, nhưng ông thầm tự hỏi cậu sẽ mất bao lâu để đạt tới cảnh giới Tầm Kiếm Sư? Cố gắng ước lượng con đường đó, Volkman lại khẽ lắc đầu.
Dùng thước đo của người thường để đo lường thiên tài là một việc ngu ngốc. Và hơn hết, chàng trai này có vẻ đang che giấu rất nhiều thứ, từ tên thật, tuổi tác cho đến cảnh giới thực sự.
'Dù có chút khả nghi...'
Nhưng điều đó không quan trọng. Quan trọng là cậu chân thành với Kiếm. Volkman cảm nhận được điều đó qua trận đấu, sự nghiêm túc khi học hỏi và ý chí sắt đá dồn ép bản thân đến giới hạn.
“Vậy thì.”
Volkman thực sự yêu thích chàng trai này.
“Ta sẽ giúp cậu một tay.”
“...Dạ?”
“Ta thường ghé thăm thành phố này để thử thách thanh kiếm của mình. Không thường xuyên lắm, nhưng tầm mỗi tháng một lần. Mỗi khi tới, ta sẽ kiểm tra kiếm pháp của cậu.”
“Việc đó...”
“Ta đang bảo là ta sẽ trở thành sư phụ dạy kiếm cho cậu đấy. À mà, hình như hôm nay vốn liếng của ta cũng bị cậu vét sạch rồi thì phải.”
Volkman cười khổ, nhún vai.
“Nhưng khi cậu có thể phóng ra Kiếm Khí thì câu chuyện sẽ khác. Ta vẫn chưa phô diễn kiếm thuật kết hợp Kiếm Khí cho cậu xem đâu.”
“Nếu được vậy thì tôi thực sự biết ơn, nhưng...”
Najin ngập ngừng.
“Tại sao ngài lại giúp tôi đến mức này?”
Lời đề nghị quá hời cho Najin, trong khi Volkman chẳng nhận lại được gì. Trước ánh mắt nghi hoặc của cậu, Volkman nhếch môi cười.
“Cậu chẳng phải biết rõ về giới luật của Giáo hội sao? Chẳng lẽ cậu chỉ học thuộc cái giới luật dùng để thách đấu ta thôi à?”
Najin hơi chột dạ cúi mặt, khiến Volkman bật cười. Ông thừa biết Najin đã dùng tiểu xảo để lôi kéo mình vào trận đấu tập, nhưng ông chấp nhận vì bản thân cũng muốn giao thủ.
“Trong Kiếm giới luật có một câu thế này.”
Volkman xoa chuôi kiếm
“Không có cao thấp khi cầu đạo học hỏi.”
Dù đối phương là thiên tài xuất chúng, một kẻ lang thang đầu đường xó chợ hay chính học trò của mình... chỉ cần họ cầm kiếm, luôn có điều gì đó để học hỏi từ họ.
“Trận đấu với cậu cũng giúp ích cho ta rất nhiều. Nhờ nó mà kiếm của ta có cảm giác sắc bén hơn. Vậy nên, đúng ra là ta phải nhờ cậu mới đúng.”
“Nếu ngài đã nói vậy.”
Najin mỉm cười, nắm lấy bàn tay đang chìa ra của Volkman.
“Sau này xin nhờ ngài chỉ giáo thêm.”
“Đó là lời của ta mới đúng. Ivan.”
***
“Tự nhiên lại có thêm một sư phụ dạy kiếm.”
— Các Hiệp sĩ Bàn tròn ngày xưa cực kỳ thích mấy kẻ như thế này đấy. Đặc biệt là Bedivere, thấy mấy đứa kiểu này là phát cuồng lên luôn.
Merlin lẩm bẩm đầy vẻ cạn lời.
— Họ gọi đó là sự lãng mạn. Nhìn những kẻ phát điên vì một mục tiêu duy nhất khiến trái tim họ rạo rực hay sao ấy.
Gạt chuyện đó sang một bên, Merlin thở hắt ra một hơi rồi nói tiếp.
— Lúc nãy ngươi làm khá đấy.
‘Cái gì cơ?’
— Thì cái lúc ngươi từ chối lời đề nghị của tên tư tế Volkman ấy. Đoạn đó được đấy.
Thấy Najin vẫn ngơ ngác, Merlin có chút ngượng ngùng đáp.
— Thì mấy cái cậu nghĩ trong đầu ấy. Rằng con đường gian khổ và hiểm trở mới có giá trị. Đoạn đó nghe khá ngầu.
“Cô nghe thấy hết sao?”
— Hầu như mọi suy nghĩ của ngươi ta đều nghe được hết. Nên đừng có mà nghĩ xấu về ta đấy.
‘Đúng là đồ pháp sư thâm hiểm.’
— Ta bảo là ta nghe thấy mà! Ngươi muốn chết hả?
Trước lời đe dọa của Merlin, Najin chỉ biết cười trừ.
Trò chuyện cùng Merlin, cậu bước vào quầy tiếp nhận của Hiệp hội. Cậu nộp chiếc bao chứa đầu Orc và nhận tiền thưởng ủy thác.
Cạch.
Khi cậu gắn danh bài vào đạo cụ pháp thuật tại quầy, con số tăng lên và thông tin được cập nhật. Danh sách các nhiệm vụ Najin đã thực hiện hiện ra, toàn là những việc vặt vãnh không mấy ấn tượng.
'Đã đến lúc phải nhận những nhiệm vụ tử tế hơn rồi.'
Cậu cần phải tăng hạng để nhận được các ủy thác cấp cao hơn và trải nghiệm đa dạng hơn.
Hắc, Tử, Thanh, Lục, Xích, Bạch
Sáu cấp bậc.
Để lên hạng tiếp theo, Tử, không khó, chỉ cần tích lũy nhiệm vụ dần dần.
Nhưng Najin không định đi chậm.
Cậu đã nắm được kiến thức cơ bản về thế giới bên ngoài, đang dần tích lũy kỹ thuật vận hành Mana và kiếm thuật, đồng thời cũng hiểu sơ bộ cách vận hành của thành phố này.
Thế là đủ rồi. Najin không định giấu nghề mãi, cũng chẳng muốn an phận với những nhiệm vụ tầm thường.
Điều quan trọng nhất với cậu lúc này là kinh nghiệm thực chiến.
Dù phải giấu thanh Excalibur và Kiếm Khí màu bạch kim, nhưng phô diễn một chút tàn ảnh của Kiếm Khí chắc cũng không sao.
'Ước gì nhận được nhiệm vụ cấp cao hơn.'
Vấn đề là Najin chưa có thành tích chứng minh. Những lính đánh thuê và mạo hiểm giả sống nhờ vào uy tín. Cần một lượng tích lũy nhất định mới được giao trọng trách. Hiện tại, Najin gần như là con số không về danh tiếng. Dù cậu có chìa Kiếm Khí ra, người ta cũng khó mà giao nhiệm vụ quan trọng cho một kẻ vô danh.
Trong khi Najin đang tìm kiếm mỏi mắt trong danh sách nhiệm vụ tại quầy, một bóng người xuất hiện phía sau. Ai đó vỗ nhẹ vào vai cậu.
Najin quay đầu lại.
Trước mặt cậu là một gương mặt quen thuộc. Khác với vẻ lòa xòa lần trước, mái tóc nâu nhạt của cô gái giờ được buộc gọn gàng thành một bím tóc. Đôi mắt vàng rực sáng lấp lánh.
“Lại gặp nhau ở đây nhỉ?”
Chủ nhân của Thương hội Dieta, Dieta Arbenia đang mỉm cười với Najin.
“Có vẻ anh đang tìm một nhiệm vụ tử tế phải không?”
Cô chỉ vào chiếc danh bài đeo trên ngực mình. Một thương nhân đứng đầu một trong ba thương đoàn lớn nhất thành phố do Hiệp hội công nhận. Lần đầu gặp Najin chưa biết, nhưng giờ cậu đã hiểu cô gái này nắm giữ quyền lực lớn đến mức nào tại đây.
“Anh có muốn thực hiện một cuộc giao dịch với tôi không?”
Cô vừa nói vừa lững thững tháo găng tay, rồi chìa bàn tay trần về phía Najin.
“Lần này anh sẽ không từ chối chứ?”
***
Tại trụ sở chính của Giáo hội Kiếm.
Trở về Giáo hội khi đêm đã muộn, Volkman vừa quẳng hành lý xuống là đi thẳng đến phòng tập. Suốt chặng đường trên xe ngựa, ông đã không ngừng tái hiện trận đấu với Najin trong đầu.
‘Mình muốn vung kiếm quá!’
Một sự giác ngộ mỏng manh như thể chỉ cần thổi nhẹ là biến mất. Để khắc ghi sự giác ngộ đó vào cơ thể ngay lập tức, Volkman lao vào phòng tập vung kiếm liên hồi giữa đêm khuya vắng vẻ.
Chàng trai ông gặp ở Thành phố cơ hội Cambria. Có lẽ ông là một cơ duyên của cậu, nhưng cậu cũng chính là một cơ duyên của ông. Nhờ trận giao thủ đó, Volkman cảm thấy quỹ đạo kiếm của mình đã trở nên tinh xảo hơn hẳn.
“Phù.”
Ngay khi ông đang lau mồ hôi sau những đường kiếm thỏa mãn, một giọng nói vang lên từ phía sau.
“Vừa về đã tập luyện ngay. Đúng là phong cách của cậu.”
“...Cậu ở đó từ lúc nào vậy?”
Volkman quay lại.
Dù không hề cảm nhận được hơi người, nhưng đứng đó là người bạn thân lâu năm của ông. Một kiếm sĩ dù đã ở ngưỡng tuổi bốn mươi như ông nhưng vẻ ngoài trẻ trung như chỉ mới ngoài hai mươi. Ông nheo mắt, xoa cằm quan sát.
“Kiếm của cậu sắc bén hơn rồi đấy? Đạt được sự giác ngộ gì à?”
Ông lắc nhẹ bình rượu trên tay, ra ý muốn làm một ly. Uống rượu ở phòng tập chắc chắn sẽ bị các Cao tế mắng mỏ, nhưng Volkman chỉ cười và nhận lấy chén rượu. Vì ngay cả các Cao tế cũng chẳng dám hé răng nửa lời với người đàn ông này.
“Tôi vừa nắm bắt được một cơ hội tốt để giác ngộ.”
“Ồ? Cơ hội tốt?”
“Đúng vậy. Tôi đã gặp một thanh niên ở Cambria...”
Bên chén rượu, Volkman bắt đầu kể. Bình thường ông sẽ không kể về tài năng của người khác vì sợ họ gặp nguy hiểm hoặc bị ép buộc gia nhập Giáo hội. Nhưng với người đàn ông trước mặt thì khác. Ông ấy không phải hạng người đó, và tầm vóc của ông ấy cũng chẳng nhỏ mọn đến mức đi đố kỵ với tài năng của người trẻ.
“Một thanh niên đáng kinh ngạc. Cậu ta bảo mình ngoài hai mươi nhưng nhìn kiểu gì cũng giống thiếu niên. Cậu ta đã vét sạch vốn liếng của tôi. Nhìn cậu ta bắt chước kiếm thuật mà tôi rèn luyện cả đời ngay trước mắt, tôi thực sự cạn lời. Cậu ta sẽ trở thành một kẻ vĩ đại, ý chí học hỏi cũng rất mạnh mẽ.”
Người đàn ông lắng nghe với vẻ đầy hứng thú. Ông mỉm cười nhấp một ngụm rượu.
“Thú vị đấy. Nếu đến cả cậu cũng nói vậy thì hẳn không phải hạng xoàng rồi.”
Ông hiểu rõ bạn mình. Volkman là một tư tế chân chất, không bao giờ nói quá sự thật về Kiếm.
“Cậu bảo mỗi tháng sẽ ghé thăm cậu ta một lần phải không?”
“Tôi định vậy.
“Thế thì lần sau tới thành phố đó, tôi sẽ đi cùng. Tôi thực sự muốn tận mắt thấy chàng trai đó một lần.”
“...Cậu sao?”
“Cambria, thành phố cơ hội, chẳng phải tôi cũng từng ở đó sao? Ghé thăm sau một thời gian dài cũng tốt.”
Bên ngoài cửa sổ phòng tập đang mở toang, trên bầu trời đêm rộng lớn, sáu ngôi sao đang tỏa sáng lấp lánh. Đó là Tinh Tọa rực rỡ chỉ dành riêng cho người đàn ông đang ngước nhìn bầu trời kia.
Chủ nhân của Giáo hội Kiếm.
Người đã phá vỡ mọi kỷ lục để trở thành Kiếm Sư trẻ nhất. Đỉnh cao của Giáo hội Kiếm.
“Biết đâu được.”
Kiếm sĩ sở hữu sáu ngôi sao, Kiếm Thánh Karon mỉm cười.
“Chàng trai đó cũng sẽ trở thành một cơ duyên đối với tôi.”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook