Tôi Đã Rút Thanh Excalibur
Chapter 37: Đoàn lính đánh thuê Xích Nhãn (5)

Sẵn sàng

Rosalyn nheo mắt quan sát.

Cô nhìn thấu biểu cảm của các mạo hiểm giả xung quanh và khẳng định một điều, không một ai ở đây nhận ra kỹ thuật mà chàng trai kia sắp sử dụng.

Cũng phải thôi, đó không phải là kỹ thuật dễ dàng bắt gặp. Ngay cả Rosalyn cũng chỉ mới thấy kỹ thuật đó vài lần trong đời, đếm trên đầu ngón tay. Nhưng dù chỉ thấy một lần, cô chắc chắn sẽ nhận ra ngay lập tức bởi ấn tượng cực kỳ mạnh mẽ mà nó để lại.

Vị hiệp sĩ chuẩn mực nhất trong số các hiệp sĩ.

Thủ lĩnh của Atanga, Godif.

Rosalyn không bao giờ quên được kiếm thuật mà ông đã triển khai. Một loại kiếm thuật đại diện cho chính lý tưởng của Atanga, một thứ kiếm thuật bướng bỉnh đến cực đoan, không bao giờ lùi bước mà chỉ biết đập tan mọi thứ trực diện. Nhưng chính vì thế, đó là thanh kiếm đậm chất hiệp sĩ nhất.

Cộp.

Gặm nhấm ký ức về ngày hôm đó, Rosalyn tiến lên một bước. Thứ kiếm thuật mà chàng trai này sắp thi triển không phải là thứ nên dùng cho một con quái vật tầm thường. Đó là kiếm thuật của Atanga, và trong đó còn là "Thanh kiếm bị trói buộc bởi giới luật".

Theo trí nhớ của Rosalyn, kỹ thuật đó chỉ được triển khai với những đối thủ thỏa mãn điều kiện nhất định.

'Để trừng phạt những kẻ làm vấy bẩn danh dự hiệp sĩ, những kẻ đã đánh mất niềm kiêu hãnh...' 

Hoặc, khi công nhận đối thủ là một kẻ địch xứng tầm.

Đó là thanh kiếm chỉ được tuốt ra khi xác nhận đối phương là một kẻ đáng để dồn toàn bộ sức bình sinh và lòng kiêu hãnh để đối đầu.

Gàooooo!

Không thể dùng nó cho một con Troll đang gào thét thảm thiết kia được. Dù không phải việc của mình, nhưng Rosalyn không muốn thấy cảnh kiếm thuật ấy bị phí hoài lên một con quái vật.

Vút.

Rosalyn nhẹ nhàng dậm chân. Dù khoảng cách giữa cô và Najin khá xa, nhưng chỉ với một cú nhảy, cô đã đứng ngay sau lưng cậu. Ngay khoảnh khắc Najin nhận ra khí thế và định quay đầu lại...

“Này nhóc.”

Cô túm lấy vai Najin và kéo mạnh về phía sau.

“Kiếm thuật của Atanga không phải thứ để dùng lên lũ ma vật hạng xoàng như thế này. Lát nữa chúng ta nói chuyện sau.”

Cô lẩm bẩm và mỉm cười. Chàng trai mang tên "Ivan" này càng lúc càng khiến cô thấy vừa mắt. Từ cái gan dạ dám lao vào Troll Huyết Sắc, đến sự cố chấp bám đuổi chiến thắng đến cùng, tất cả đều rất hợp ý cô.

Xoạt.

Đẩy Najin ra phía sau, Rosalyn bước lên tiên phong. Ngay lập tức, con Troll Huyết Sắc đang định lao tới bỗng khựng lại, lùi bước. Bản năng của nó cảm nhận được rằng đối thủ trước mặt là kẻ mà nó tuyệt đối không được phép đụng vào.

Gàooooo!

Con Troll vừa lùi vừa hú vang. Một tiếng hú rung chuyển cả khu rừng. Ngay sau đó, khu rừng xao động dữ dội, lũ quái vật bắt đầu tràn ra như để đáp lại tiếng gọi của nó. Tuy nhiên, Rosalyn chẳng thèm để tâm đến chúng, cô vẫn quay đầu nhìn về phía sau.

Cô đang nhìn Najin. Và Najin cũng đang nhìn cô.

Thấy vẻ mặt cau có của Najin vì bị cướp mất con mồi và bị ngắt quãng trận chiến đang cao trào, Rosalyn bật cười thành tiếng. Phải thế chứ, mạo hiểm giả thì phải có cái khí chất này.

'Càng nhìn càng thấy thích.'

Rosalyn định rút thanh trường kiếm bên hông ra nhưng rồi lại thôi. Dùng thứ đó thì phó đoàn trưởng Bargo lại càm ràm cho xem, nhưng mà mặc kệ chứ.

“Hừm, thứ này ta vốn không hay cho người khác xem đâu...”

Cô nói với Najin.

“Nhưng vì vừa rồi được xem một màn trình diễn hay, coi như đây là quà đáp lễ.”

Rosalyn đưa tay ra sau lưng. Không phải thanh kiếm bình thường bên hông, mà là hai bao kiếm được buộc nằm ngang sau thắt lưng.

Keng!

Hai thanh kiếm được tuốt ra đồng thời. Đó là một cặp song kiếm ngắn, chỉ bằng nửa chiều dài của một thanh trường kiếm. Hai lưỡi kiếm đen tuyền lóe lên một luồng sáng đầy tà mị.

Kìa là một Kiệt Tác đấy.

Ngay khi Rosalyn rút cặp song kiếm, giọng nói của Merlin vang lên bên tai Najin.

‘Kiệt tác sao?’

Đúng thế. Nhìn cho kỹ vào, không phải lúc nào cũng thấy được đâu.

Najin nhìn bóng lưng Rosalyn đang tiến về phía lũ quái vật và con Troll Huyết Sắc. Cặp song kiếm đen tuyền buông thõng trong tay cô. Merlin gọi chúng là kiệt tác.

‘Kiệt tác là cái gì?’

Đó là 47 món vũ khí được rèn từ Người thợ rèn huyền thoại của Thời đại Nguyên thủy.

Merlin giải thích.

Nói ra thì hơi phức tạp, nhưng hiểu đơn giản thì thế này, đó là những vũ khí không hề có sự can thiệp của pháp thuật, nhưng lại tạo ra được những hiệu ứng thần kỳ như pháp thuật vậy.

Thời đại trước cả khi Arthur xuất hiện, Thời đại Nguyên thủy. 47 món vũ khí được rèn nên bởi một người thợ rèn huyền thoại mà không một con người hay Tinh Tọa nào có thể mô phỏng lại được. 

Dù không thể so với Excalibur, nhưng chúng vẫn là những vũ khí cực kỳ kỳ diệu. Ở thời của ta, những kẻ sử dụng Kiệt Tác thường tạo ra những biến số nằm ngoài dự tính. 

Và, Merlin nói thêm.

Ta từng thấy món Kiệt Tác trên tay cô ta rồi. Hình như mấy trăm năm trước, một dũng sĩ của các nước liên minh đã dùng nó... Tên nó là gì nhỉ, Mê Ảnh thì phải?

Trong lúc Najin đang lắng nghe Merlin, Rosalyn đã tiến thêm một bước. Đối diện với lũ quái vật đang tràn tới, cô giơ hai thanh kiếm lên.

Và rồi…

Keng!

Rosalyn gõ hai lưỡi kiếm vào nhau.

Tiếng va chạm "Keng" đó không hề dứt hẳn. Dù cô chỉ gõ một lần, nhưng âm thanh lại vang lên chồng chất thành nhiều lớp. Như thể có hàng ngàn tiếng vọng đang cộng hưởng. Các mạo hiểm giả khác phải nhăn mặt vì âm thanh chói tai, nhưng Najin thì trợn tròn mắt. Trực giác của cậu đang rung chuông cảnh báo dữ dội.

Vù vù...

Trên cặp song kiếm, Kiếm Khí bùng lên. Luồng Kiếm Khí này khác hẳn với tất cả những gì Najin từng thấy. Nếu Kiếm Khí của Najin là một luồng sáng đơn thuần được kết tinh từ ánh sáng, thì...

Rít —!

Kiếm Khí quấn quanh song kiếm của Rosalyn lại mang hình dạng như những lưỡi cưa. Nó có hình thù kỳ dị, lúc như móng vuốt của dã thú, lúc như những chiếc răng nanh. Đó chính là "Tâm tượng" của cô, một luồng Kiếm Khí độc nhất vô nhị.

Gửi gắm tâm tượng vào Kiếm Khí để thay đổi hình dạng của nó, chính là cảnh giới của Tầm Kiếm Sư.

Kéo theo luồng Kiếm Khí đáng sợ, Rosalyn chuyển động.

Uỳnh!

Cô dậm mạnh chân, tốc độ tăng vọt trong tích tắc đến mức ngay cả đôi mắt đang căng ra của Najin cũng khó lòng theo kịp. Ngay khi cặp song kiếm của cô vẽ nên một quỹ đạo hoàn hảo...

Keeeeeeeng...

Tiếng va chạm của kiếm bỗng chốc gầm lên dữ dội. Giữa âm thanh chói tai ấy, Najin chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng: Trên cơ thể con Troll Huyết Sắc xuất hiện vô số đường cắt chằng chịt. Ngay cả lũ quái vật xung quanh cũng bị những đường kẻ mỏng manh vạch lên người.

Khi tiếng vang dần lịm đi... Những đường kẻ mỏng trên cơ thể đám quái vật bắt đầu nhuốm màu đỏ thẫm.

Xoẹtttttttttttt!

Ngay sau đó, những tia máu bắn tung tóe khắp nơi. Cơ thể đám quái vật vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ dọc theo những đường cắt ấy. Một đòn duy nhất. Một cảnh tượng không thể tin nổi chỉ được tạo ra từ một lần vung kiếm. Najin sững sờ nhìn Rosalyn.

Đây là lần đầu tiên cậu bắt gặp một nhát chém mà dù có nhìn tận mắt cũng không thể hiểu nổi. Cậu có thể bắt chước động tác đó, nhưng làm thế nào để động tác đó tạo ra cảnh tượng này thì cậu hoàn toàn mù tịt. Đó là điều hiển nhiên, vì Najin vẫn chưa thực sự hiểu sâu về bản chất của Kiếm Khí.

Thứ Rosalyn phô diễn là kỹ thuật riêng của cô, kết hợp giữa Kiếm Khí cá nhân và đặc tính của món kiệt tác. Đó là kỹ thuật mà chỉ những người đạt tới cảnh giới Tầm Kiếm Sư, hiểu sâu về bản chất của kiếm và nắm giữ được khái niệm "Kiếm Lộ", mới có thể sử dụng.

Lần đầu chạm trán với một khái niệm hoàn toàn xa lạ, đôi mắt của Najin rực sáng.

'Đó chính là...'

Tầm Kiếm Sư.

Đỉnh cao của thành phố này.

Rosalyn xoay kiếm một vòng rồi tra vào bao, quay lại nhìn Najin. Thấy cậu đang trố mắt nhìn mình, cô mỉm cười và mấp máy môi.

"Thế nào. Đỉnh vãi chưởng đúng không?"

Vẻ mặt tự đắc đó trông không mấy oai vệ, nhưng Najin không thể phủ nhận rằng mình đã bị nhát chém của Rosalyn khuất phục hoàn toàn.

***

Dù có chút náo loạn nhưng chiến dịch càn quét rừng Dochenberg đã kết thúc tốt đẹp. Dưới sự quản lý của đoàn lính đánh thuê, các mạo hiểm giả tập trung tại bìa rừng để nhận thù lao. Rosalyn đã chi thêm một khoản so với lời hứa ban đầu và nói:

“Đây là sai sót của đoàn lính đánh thuê chúng tôi. Sự xuất hiện của cá thể đặc biệt như Troll Huyết Sắc là một biến số nằm ngoài dự tính, và việc không kiểm soát được biến số đó là trách nhiệm của chúng tôi. Tôi xin lỗi và gửi thêm khoản tiền bồi thường này.”

May mắn thay, nhờ có một mạo hiểm giả đã chặn đứng con Troll nên không có ai tử vong hay bị thương nặng.

“...”

Khi nhận tiền, các mạo hiểm giả liếc nhìn bảng thông báo ghi điểm số. Thứ hạng không thay đổi so với trước khi con Troll xuất hiện, nhưng con số ghi trên đó thì đã khác.

Hạng 1: Ivan (85 điểm)

Từ 35 điểm ban đầu, cậu được cộng thêm 50 điểm. Rosalyn khẳng định rằng dù cô có can thiệp, nhưng con Troll Huyết Sắc coi như là do Ivan hạ gục... và cô định mức 50 điểm cho nó. Không một ai dám phản đối. Bởi họ đã chứng kiến cảnh Najin dần áp đảo con quái vật trước khi cô ra tay. 50 điểm là hoàn toàn xứng đáng cho một con quái vật hạng Xích Giác.

'85 điểm...'

Các mạo hiểm giả tặc lưỡi kinh ngạc. Con số này đè bẹp kỷ lục của phó đoàn trưởng Bargo trước đây. Một kỷ lục áp đảo không ai có thể chạm tới.

Họ lặng lẽ liếc nhìn chàng thanh niên đang nghỉ ngơi, lau vệt máu trên mặt và tóc. Dù chiếc danh bài trên cổ cậu vẫn là màu đen , nhưng không còn ai dám cười nhạo hay gọi cậu là "nhóc đen" nữa. Cậu đã chứng minh thực lực trước mặt tất cả mọi người, dùng thành tích để khẳng định giá trị bản thân.

Bây giờ, ánh mắt họ dành cho cậu không còn là khinh miệt hay khó chịu, mà là sự kính nể.

“Cảm ơn vì đã cứu mạng. Lần tới tôi sẽ mời cậu một chầu.”

Gã mạo hiểm giả suýt chết lúc nãy đưa danh thiếp cho Najin rồi rời đi. Những người khác cũng chào hỏi xã giao khi đi ngang qua. Họ đã công nhận cậu là một mạo hiểm giả thực thụ, một đồng nghiệp đáng gờm.

Giữa lúc mọi người đều bày tỏ lòng kính trọng thì chỉ có duy nhất một người là không làm vậy. Đó là Marsen, mạo hiểm giả cấp Lục Giác bị Najin đẩy xuống hạng 2. Cô nghiến răng bước qua cậu.

Nhìn con bé đó kìa? Láo thật đấy.

‘Cô ta là ai vậy?’

Thì cái đứa gây sự với ngươi lúc bắt đầu ấy.

Najin chỉ nghiêng đầu.

Cậu còn chẳng thèm kiểm tra xem ai đứng hạng 2, vì thấy không cần thiết. Merlin chỉ biết bật cười trước phản ứng đó của cậu.

“Ivan.”

Cuối cùng, tên của Najin được xướng lên. Cậu bước lên bục nhận thù lao từ Rosalyn. Túi tiền nặng trĩu tay.

“Tiền thưởng được tính theo điểm số, ta có cho thêm một chút tiền công vất vả nữa. Cảm ơn nhé, nhờ cậu mà danh tiếng của đoàn lính đánh thuê không bị ảnh hưởng.”

Rosalyn vỗ vai cậu.

Sau đó, cô đưa cho Najin một chiếc hộp gỗ. Mở ra bên trong là một tấm da màu đỏ thẫm được gấp gọn gàng.

“Đây là da của con Troll Huyết Sắc cậu đã săn được. Da Troll vốn là hàng cao cấp, nhất là loại biến dị này... giá của nó thì khỏi phải bàn.”

Bình thường, mọi vật liệu từ quái vật săn được trong rừng Dochenberg sẽ thuộc quyền sở hữu của đoàn lính đánh thuê, nhưng...

“Trường hợp này là ngoại lệ. Đây là con quái vật không nằm trong danh sách càn quét và là mục tiêu bị Hiệp hội truy nã. Nó hoàn toàn thuộc về cậu.”

Điều đó cũng có nghĩa là…

Najin đã nhận ra ý của Rosalyn.

“Cậu không chỉ hoàn thành chiến dịch càn quét mà còn hoàn thành cả nhiệm vụ truy nã hạng Xích Giác. Hãy cùng đoàn chúng ta đến Hiệp hội, ta sẽ đứng ra làm chứng rằng cậu là người đã tiêu diệt nó.”

Rosalyn cười ranh mãnh.

“Xong phần công việc rồi nhé.”

Bất thình lình, cô choàng tay qua vai Najin, ghì chặt lấy cổ cậu.

“Giờ thì đi làm một chầu rồi nói chuyện tiếp nào.”

Cô thì thầm vào tai Najin.

“Kiếm thuật của Atanga... chúng ta có khá nhiều chuyện cần trao đổi về nó đấy. Tiện thể ta cũng sẽ trao phần thưởng hạng nhất cho cậu luôn.”

‘Thế nên đừng có lôi thôi, đi theo ta nào nhóc.’

Rosalyn vừa choàng vai vừa thúc vào hông Najin, kéo cậu đi. Chứng kiến cảnh đó, Bargo và các thành viên đoàn lính đánh thuê chỉ biết thở dài. Có vẻ đoàn trưởng của họ thực sự đã "chấm" chàng trai này rồi.

Họ nhún vai, lặng lẽ bước theo sau bóng lưng của vị đoàn trưởng đang hào hứng dẫn đường.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...