Tôi Đã Rút Thanh Excalibur
-
Chapter 4: Tinh Kiếm và Tiếng gọi (2)
Ai là Tinh Tọa nổi tiếng nhất?
Nếu hỏi câu đó, chín trên mười người sẽ trả lời rằng: Chắc chắn là Thanh Gươm Tuyển Chọn rồi.
Vậy thì, Tinh Tọa Thanh Gươm Tuyển Chọn là ai?
Đa số sẽ đáp đó là Vua Arthur, nhân vật chính trong Biên niên sử Arthur. Những học giả am hiểu lịch sử đế quốc sẽ nói đó là vị tiên vương đã đặt nền móng cho đế chế hiện tại.
Còn những người theo đuổi con đường hiệp sĩ sẽ khẳng định Thanh Gươm Tuyển Chọn chính là vị hiệp sĩ kiêu hãnh nhất, kiếm sĩ vĩ đại nhất và là người hùng cao thượng nhất.
Thông tin về Tinh Tọa này có thể tìm thấy ở bất cứ đâu, trong mọi lĩnh vực, từ sử sách đế quốc, giáo trình kiếm thuật, chính trị học cho đến những văn bia ghi lại cuộc chiến với ác quỷ.
Một cái tên hiện hữu ở khắp mọi nơi. Tinh Tọa đầu tiên người ta nhìn thấy khi ngước lên bầu trời đêm.
Vốn dĩ Vua Arthur đã có danh tiếng trong số các Tinh Tọa, nhưng có một sự kiện đã khiến uy danh của ông càng trở nên lẫy lừng hơn nữa. Đó chính là thử thách mà Thanh Gươm Tuyển Chọn đã ban xuống vùng đất này từ hàng trăm năm trước.
Thử Thách Tinh Tọa, Tuyển Chọn.
Một thử thách diễn ra trong 13 ngày, theo chu kỳ 13 năm một lần. Đối tượng thử thách là toàn nhân loại. Nội dung thử thách cực kỳ đơn giản.
"Hãy rút thanh kiếm trong đá ra."
Ngoài điều đó, không còn bất kỳ điều kiện nào khác. Vô số người đã tìm đến thử vận may. Những kiếm sĩ thiên tài nghìn năm có một, những kẻ khổ luyện vì thanh kiếm, những anh hùng ghi danh trong sử sách... vô vàn người đã chạm tay vào thanh gươm cắm trong đá.
Hàng trăm năm đã trôi qua, tthanh kiếm vẫn không hề suy chuyển. Chưa một ai được thanh kiếm "tuyển chọn".
***
“Dạo này đầu óc mình nặng trĩu.”
Najin dùng ngón tay cái ấn mạnh vào thái dương, khẽ thở dài. Cũng phải thôi, mấy ngày nay cậu mất ngủ, đầu không nặng mới lạ. Dù đã vài ngày trôi qua kể từ khi tận mắt chứng kiến thanh kiếm rơi xuống quảng trường, Najin vẫn không tài nào chợp mắt nổi.
Hình ảnh Thánh Kiếm cứ chập chờn trước mắt. Ánh sao rực rỡ mà nó tỏa ra. Và, một dòng chữ lấp đầy tâm trí cậu:
"Hãy rút kiếm ra."
Dòng chữ đó không chịu rời đi. Thậm chí, thay vì chỉ một dòng, giờ đây nó dường như đang biến thành hai. Theo sau câu "Hãy rút kiếm ra" là một câu nói nực cười khác: "Ngươi có thể rút được nó ra cơ mà."
Rút cái gì cơ chứ?
Đến cả những Kiếm Sư lừng lẫy còn chẳng làm nổi.
Najin thừa biết đó là một ảo tưởng không đầu không cuối, nhưng dòng chữ trong đầu cậu vẫn cứng đầu bám trụ. Hai dòng chữ như bén rễ sâu vào đại não, khiến cậu có cảm giác như ai đó đang khuấy đảo tâm trí mình.
"Phù..."
Najin thở hắt ra một hơi rồi tựa lưng vào băng ghế. Ngồi trên chiếc ghế ở rìa quảng trường, cậu đăm đăm nhìn vào khu vực trung tâm. Quảng trường vốn dĩ phải tấp nập người qua lại giờ đây im lìm như tờ, và ở giữa nơi đó là những kẻ đã tạo ra sự im lặng này:
Đám binh lính từ Khu Trên gửi xuống. Khoác trên mình bộ giáp tỏa ra ánh lạnh lẽo, bọn chúng canh giữ nghiêm ngặt bên cạnh Thánh Kiếm. Nhờ tấm vải chúng phủ lên, không một hạt bụi ánh sao nào có thể lọt ra ngoài.
'Nhìn thì có mòn đi đâu mà...'
Đúng là đồ keo kiệt bần tiện. Najin lảng vảng quanh quảng trường vì hy vọng dù không được chạm vào thì cũng có thể thấy chút ánh sao, nhưng thực tế thật đáng thất vọng.
Cậu nhận ra dù có chôn chân ở đây cũng chẳng thể thấy được Thánh Kiếm. Ngay khi định rời khỏi quảng trường, Najin chợt dừng bước. Có thứ gì đó vừa lọt vào tầm mắt cậu.
Ở một góc khuất nơi rìa quảng trường, có hai đứa trẻ đang ngồi túm tụm. Chúng bày vài món đồ lên một tấm ván gỗ tạm bợ mà chẳng thể gọi là sạp hàng, mắt dáo dác nhìn quanh. Bất ngờ, ánh mắt Najin chạm phải một đứa trẻ.
Cậu tiến về phía đó.
"Hai đứa đang bán gì thế?"
"Ơ, là..."
Najin ngồi xổm xuống trước sạp hàng, nhìn đống đồ lũ trẻ bày ra. Chỉ là vài tờ báo cũ và mẩu vụn linh tinh. Trước câu hỏi của cậu, hai đứa trẻ giơ ngón tay chỉ về phía trung tâm quảng trường.
"Tụi em nhặt đồ của mấy người kia vứt đi đó anh."
"Đừng có chỉ trỏ như thế."
Najin dùng lòng bàn tay che ngón tay đang chỉ của đứa bé lại. Dù có thể họ không để ý đến mức đó, nhưng cẩn tắc vô ưu. Nếu lỡ xui xẻo lọt vào mắt một tên lính xấu tính, chúng có thể bị đánh nhừ tử.
"Một tờ báo giá bao nhiêu?"
"Dạ hai, à không, ba đồng ạ."
Najin đặt ba đồng xu vào lòng bàn tay nhỏ bé của cậu nhóc. Đứa trẻ cẩn thận đón lấy bằng hai tay, nhìn sang đứa bạn bên cạnh rồi khẽ mỉm cười.
"Đủ chỉ tiêu rồi!"
Najin định lấy thêm vài đồng xu nữa, nhưng nghe thấy câu nói đó, cậu đóng túi tiền lại và đứng dậy. Một lát sau, cậu quay lại với một ít đồ ăn mua từ hàng rong gần bên và đặt trước mặt hai đứa trẻ.
"Ăn đi."
"Cảm ơn anh nhiều lắm!"
Nhìn chúng ăn ngấu nghiến, Najin thầm nghĩ chắc chúng đã đói lắm rồi. Cậu cười cay đắng. Cậu hiểu rõ với những đứa trẻ này, cho đồ ăn còn tốt hơn cho tiền.
Tiền rồi sẽ bị trấn lột, nhưng đồ ăn đã vào bụng thì không ai có thể bắt chúng nôn ra được.
'Gợi nhớ chuyện ngày xưa quá.'
Trước khi lọt vào mắt xanh của Ivan, cậu cũng từng sống như lũ trẻ này. Đang nhìn chúng ăn và hồi tưởng về quá khứ, Najin bất chợt nhíu mày. Bởi vì cậu nghe thấy tiếng cười nhạo báng.
Đó là tiếng cười khẩy của đám lính đang đứng canh gác ở trung tâm quảng trường. Chúng vừa chỉ trỏ về phía Najin và hai đứa trẻ, vừa cười lớn tiếng.
“Nhìn lũ chúng nó kìa, nhặt đồ chúng ta vứt đi để bán... Đúng là lũ chuột cống sống ở cái xó này.”
Dù bị công khai chỉ trỏ và nhục mạ, hai đứa trẻ không dám ngẩng đầu lên nhìn. Chúng cụp mắt xuống, vờ như không nghe, không thấy. Nỗi hèn hạ và nhục nhã chỉ là nhất thời, nhưng nếu bị đánh gãy tay gãy chân, cái tật đó sẽ theo chúng cả đời.
Bản thân Najin cũng chẳng khác lũ trẻ là mấy. Cậu thầm thở dài rồi đứng dậy.
"Nhớ cẩn thận, đừng để mắt chạm mắt với mấy người đó."
"Vâng, anh Najin!"
"Gì thế? Nhóc biết tên anh à?"
"Trong đám tụi em, anh nổi tiếng lắm đó!"
Đứa bé cười rạng rỡ.
"Nhiều đứa để dành tiền mua dao vì muốn được giống như anh. Đứa nào chạy nhanh còn được 'bố' gom lại cho tập kiếm nữa. Tụi em cũng muốn giống anh lắm, nhưng 'bố' nói tụi em chạy chậm nên không được."
Najin im lặng trước lời tâm sự của đứa bé.
‘Giống như anh để làm gì? Cái nghề đi đâm thuê chém mướn này chẳng có gì là tốt đẹp cả.’
Nhưng cậu không nỡ nói ra lời đó. Trong quá khứ, khi còn bới rác và ăn đồ thừa của người khác, chính Najin cũng từng ngưỡng mộ những thành viên trong băng đảng của Ivan như thế.
'Vì họ được ăn đủ ba bữa và có giường để ngủ...'
Nghĩ lại thì, đúng là đáng để ngưỡng mộ thật.
Najin cười nhạt.
"Thế à."
Cậu xoa đầu đứa bé rồi bước đi. Vừa đi, cậu vừa mở tờ báo ra xem. Trên báo tràn ngập tin tức về Thánh Kiếm và những người đến thử thách ở các thành phố khác nhau.
[Kiếm Sư của đế quốc, Ngài Gerd Isabalt, tiếp tục tuyên bố tham gia Thử thách Tinh Tọa lần thứ năm… dự kiến sẽ thực hiện thử thách tại thủ đô Camelot vào ngày thứ 13, ngày cuối cùng của kỳ tuyển chọn…]
Tin về một lão già Kiếm Sư ngoan cố.
[Kiếm Thánh Karan, đã làm Thánh Kiếm cắm trong đá rung nhẹ… dấy lên tin đồn ngài có thể rút được kiếm trong kỳ thử thách tới.]
Tin về những chiến công của Kiếm Thánh.
[Đao phủ của Giáo hội Thánh Huyết, Yuel Lazian, ngay khoảnh khắc chạm vào Thánh Kiếm, chuôi kiếm đã rung lắc dữ dội… Dù thất bại trong việc rút kiếm, nhưng việc chuôi kiếm rung động như thế là một trường hợp hiếm thấy… Giáo hội bày tỏ sự bất mãn với hành động của Yuel Lazian, chỉ trích gay gắt rằng 'một con chó săn cuồng sát không có tư cách chạm vào thanh kiếm đó'...]
Tin về tên sát nhân của giáo hội và rất nhiều câu chuyện về những kẻ thử thách khác. Đọc những mô tả về bối cảnh của họ và cảnh tượng khi họ rút kiếm, Najin vô thức cảm thấy hụt hẫng.
‘... Mình cũng muốn thử một lần.’
Ý nghĩ đó chợt lóe lên trong giây lát. Najin nhắm mắt, day mạnh ấn đường. Cậu cố nuốt chửng những suy nghĩ bắt đầu bằng các từ "nếu như", "lỡ đâu", "biết đâu chừng".
Đừng vượt quá giới hạn. Hãy sống đúng phận mình. Đừng mơ mộng viển vông. Đừng dám chạm vào những thứ mình không thể nhìn tới.
Đó là lời cảnh cáo, cũng là lời khuyên mà Ivan luôn treo trên cửa miệng. Najin gặm nhấm những lời đó. Đúng vậy, với tay tới những thứ không thuộc về mình thì kết cục chỉ có bi kịch mà thôi. Chẳng phải vô số kẻ rơi xuống thành phố này đã là bằng chứng sống đó sao?
"..."
Najin gấp tờ báo lại. Đôi mắt thoáng bừng sáng khi đọc báo của cậu đã trở lại trạng thái ban đầu. Đục ngầu, mờ mịt và u ám... một đôi mắt hoàn toàn phù hợp với thành phố ngầm Artman.
Najin nhìn quảng trường lần cuối.
Vẫn như cũ, chẳng thấy một ngôi sao nào.
***
Vẫn như cũ, bóng dáng cậu thiếu niên đó vẫn bặt vô âm tín.
Rắc.
Merlin khoanh tay, nghiến răng kèn kẹt. Đôi mày cô nhíu chặt, những ngón tay gõ nhịp lên cánh tay một cách đầy bực dọc.
"Phù..."
Cô hậm hực thở ra. Mấy ngày qua, Merlin đã căng mắt lùng sục khắp mặt đất để tìm cho ra tên nhãi nhép dám sỉ nhục Arthur. Với "Thiên lý nhãn" có thể nhìn thấu mọi nơi ánh sao chạm tới, Merlin từng tự tin rằng việc tìm ra một thằng nhóc xấc xược chỉ là chuyện nhỏ, và trừng phạt hắn cũng chẳng có gì khó khăn.
Đúng, đó là chuyện của vài ngày trước. Nhưng cho đến tận bây giờ, đã nhiều ngày trôi qua kể từ cái ngày nàng phải nghe lời lăng mạ nóng cả mặt đó, Merlin vẫn không thể tìm thấy cậu thiếu niên. Cô không tài nào hiểu nổi. Rốt cuộc là tại sao?
'Có Tinh Tọa khác đang che giấu hắn sao?'
Không, nếu thế thì còn dễ phát hiện hơn. Nếu dùng ánh sao để che đậy thứ gì đó, không gian ở nơi đó sẽ bị bóp méo và lộ ra ngay.
'Hay hắn sống ở nơi ánh sao không chạm tới?'
Camlan, vực thẳm nơi các vì sao rơi rụng? Nghĩ đến vài lãnh địa tương tự, Merlin liền cười khẩy. Con người không thể sống sót ở những nơi như thế được. Ngay cả các Tinh Tọa trên trời còn bị nghiền nát ở đó cơ mà.
Vậy thì tại sao lại không thấy?
Hắn đào hang chui xuống đất trốn rồi à? Nếu hắn thật sự đào hang trốn kỹ đến mức không thò mặt ra ngoài suốt một tuần lễ, thì đó cũng là một kỳ tích đáng kinh ngạc. Merlin thở dài thườn thượt, vuốt lại mái tóc xõa xuống.
"...."
Chậc.
Cô tặc lưỡi.
Cô cảm thấy mình đang lãng phí tinh thần vào một việc không đâu, trong khi còn cả đống chuyện phải lo. Suy cho cùng, một tồn tại siêu việt sống hơn nghìn năm như cô mà lại bị một tên nhãi nhép dắt mũi bằng một lời khiêu khích thì thật là nực cười.
Quên đi, quên đi thôi...
Merlin nhắm mắt, cố gắng điều hòa nhịp thở để nén cơn giận. Thế nhưng, mọi chuyện không dễ dàng như ý muốn. Trong tai cô vẫn cứ văng vẳng giọng nói: "Arthur chẳng qua chỉ là một kẻ may mắn gặp đúng thời..."
Đó là một câu nói có thể phớt lờ. Một sự sỉ nhục có thể bỏ qua.
Thế nhưng, Merlin không thể làm vậy, bởi vì cô biết từng có một lời tiên tri có nội dung tương tự như lời nhục mạ của cậu thiếu niên đó. Merlin gặm nhấm lời tiên tri của một kẻ mà nàng coi là "nghịch lân":
“Excalibur sẽ chọn lựa một chủ nhân mới.”
“Dù phải mất hàng chục, hàng trăm năm đi chăng nữa, nó chắc chắn sẽ tuyển chọn một bậc anh hùng vĩ đại.”
Đó là lời tiên tri của kẻ đã phản bội Bàn Tròn.
“Một anh hùng thực thụ, khác hẳn với kẻ được tạo ra bởi thời thế như Arthur. Một kẻ sẽ trở nên vĩ đại hơn cả Arthur. A, người đó mới chính là vị cứu tinh! Vị vua chân chính, là người dẫn dắt chúng ta vượt qua Camlan, đến tận cùng của thế giới mà chúng ta hằng mơ ước!”
“Merlin, đồ mù quáng! Mắt ngươi không nhìn thấy tương lai rực rỡ này sao!”
Nhắc lại lời tiên tri đó, vẻ mặt Merlin nhăn nhó hẳn đi. Có những phần trùng khớp kỳ lạ với lời của cậu thiếu niên kia. Đặc biệt là đoạn nói Arthur chỉ là kẻ gặp thời. Merlin cau mày tặc lưỡi.
Gặp thời cái nỗi gì, Arthur đã phải nỗ lực đến nhường nào mới leo lên được vị trí đó chứ.
"Arthur không phải là kẻ gặp thời." Merlin lẩm bẩm. "Mà chính ngài ấy đã tạo ra thời đại đó, lũ ngu ngốc ạ."
Suốt hàng trăm năm qua, không một ai có thể rút được thanh kiếm mà Arthur để lại. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ chứng minh Arthur vĩ đại đến nhường nào. Merlin cười nhạt rồi nhìn xuống mặt đất.
Thử thách Tinh Tọa đang diễn ra ở khắp nơi. Hình ảnh vô số kiếm sĩ tham gia thử thách lọt vào mắt Merlin. Và cả hình ảnh họ lủi thủi rời đi vì không ai rút được kiếm.
"Thấy chưa."
Merlin lại cười khẩy.
"Làm gì có ai rút được cơ chứ?"
Không một ai rút được kiếm. Vì vậy, không một ai có thể vĩ đại hơn Arthur. Thế nên, cả lời tiên tri của kẻ phản bội lẫn lời chế nhạo của tên nhãi vô danh kia đều chỉ là những lời xằng bậy.
Sau khi sắp xếp lại suy nghĩ, Merlin thở hắt ra một hơi.
Bây giờ cô mới cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm đi đôi chút.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook