Tôi Đã Rút Thanh Excalibur
-
Chapter 43: Hiệp sĩ ác quỷ Verheigen (1)
Ồn ào.
Đó là suy nghĩ đầu tiên của Najin ngay khi vừa bước chân vào Thương hội Trung tâm. Cậu khẽ nghiêng đầu, hôm nay không khí ở đây náo nhiệt một cách bất thường.
“Có chuyện gì thế?”
Najin hỏi một mạo hiểm giả gần đó.
Đó là người từng tham gia chiến dịch quét sạch rừng Dochenberg và đã từng gặp mặt Najin. Nếu lúc trước người này nhìn cậu bằng ánh mắt thù địch thì giờ đã khác. Họ đã công nhận cậu là một đồng nghiệp thực thụ. Kể từ ngày chiến đấu với Troll Huyết Sắc và tin đồn lan khắp thành phố, không còn ai nghi ngờ năng lực của Najin nữa. Cậu đã chứng minh bằng kết quả thực tế.
“Ồ, chẳng phải là Ivan sao.”
Mạo hiểm giả đó chào đón Najin một cách niềm nở.
Najin gật đầu chào lại rồi chỉ về phía đám đông đang tụ tập.
“Có chuyện gì mà mọi người tập trung đông thế kia?”
“À, có một ủy thác lớn từ bên ngoài gửi đến.”
“Ủy thác lớn sao?”
“Ừ. Nghe đâu là lộ trình đào tẩu dự kiến của một tội phạm sẽ đi ngang qua khu vực lân cận Cambria.”
Mạo hiểm giả đó nói tiếp.
“Gia chủ tương lai của nhà Schalhauser và các quý tộc ở lãnh địa lân cận đồng loạt đưa ra ủy thác... Tiền thưởng thực sự là một con số khổng lồ.”
“Rốt cuộc đó là nhiệm vụ gì vậy?”
“Nội dung nhiệm vụ mới là vấn đề. Đám người đang tụ tập đằng kia lúc đầu hí hửng vì tiền thưởng, nhưng sau khi xem nội dung thì ai nấy đều lắc đầu ngao ngán đấy thôi.”
Anh ta cười cay đắng, nhún vai.
“Đó không phải là yêu cầu mà chúng ta có thể gánh vác nổi. Ngay cả Hiệp sĩ đoàn Atanga cũng đã phát lệnh truy nã... coi như xong rồi.”
...Hiệp sĩ đoàn Atanga?
Najin khẽ nheo mắt. Đó là cái tên mà cậu không thể ngó lơ. Sau khi thoát khỏi Thành phố ngầm, thông tin đầu tiên Najin tìm kiếm chính là về Atanga.
Đó là nơi Ivan từng thuộc về, là nơi mà Ivan luôn nhớ về với niềm hoài niệm khôn nguôi.
Một tập thể tập hợp những người bảo vệ danh dự, lòng kiêu hãnh và tuân giữ những giới luật hiệp sĩ cổ xưa. Ngay khi cái tên đó xuất hiện, Najin đã đoán được phần nào nội dung yêu cầu. Lý do để Atanga hành động thường chỉ có một.
“...Có phải kẻ bị truy nã là một hiệp sĩ không?”
“Ừ. Tội danh kinh khủng lắm. Cậu vào mà xem.”
Najin gật đầu và bước về phía bảng nhiệm vụ. Ở đó treo đầy những ủy thác từ các quý tộc, và xen giữa là lệnh truy nã của Atanga. Cậu lách qua đám mạo hiểm giả để xem nội dung.
[Lệnh Truy Nã - Verheigen]
Đó là một tờ lệnh truy nã. Bên dưới hình vẽ nhân dạng là danh sách tội danh và những ghi chú đặc biệt được viết kín đặc.
Cựu hiệp sĩ trưởng của gia tộc Schalhauser.
Vũ khí: Kiếm.
Thực lực: Cận kề cảnh giới Tầm Kiếm Sư.
Tội danh: Ám sát gia chủ nhà Schalhauser. Sát hại người hầu, binh lính tư nhân và các hiệp sĩ thuộc gia tộc. Biến dinh thự thành bể máu chỉ trong một đêm rồi bỏ trốn...
Chỉ riêng những tội danh đó đã đủ ghê rợm, nhưng dòng chữ tiếp theo mới thực sự khiến người ta quên bẵng đi tất cả những gì vừa đọc:
[Ghi chú đặc biệt: Nghi vấn đã ký khế ước với Ác quỷ.]
Khế ước với Ác quỷ.
Ác quỷ là sự tồn tại tà ác, lệch lạc và được coi là kẻ thù truyền kiếp của nhân loại. Theo luật của Đế quốc, ký khế ước với ác quỷ là trọng tội, và nguyên tắc là phải tiêu diệt kẻ đó ngay lập tức mà không cần lý do.
Thế nhưng... một người là hiệp sĩ mà lại ký khế ước với ác quỷ?
Bây giờ cậu đã hiểu tại sao Hiệp sĩ đoàn Atanga lại đích thân ra tay. Hành động này chẳng khác nào bôi nhọ danh dự hiệp sĩ và chà đạp lên lòng tự trọng của họ.
— Hiệp sĩ mà lại... ký khế ước với ác quỷ?
Giọng nói của Merlin vang lên bên tai Najin, run rẩy trong sự phẫn nộ âm ỉ.
— Cái tên điên nào thế này? Hiệp sĩ ký khế ước với ác quỷ? Bắt tay với lũ quỷ? Hiệp sĩ sao? Hiệp sĩ mà làm vậy...?
Merlin lặp đi lặp lại những từ đó như thể không tin vào tai mình. Sau đó, cô thét lên chói tai khiến vai Najin khẽ run lên.
— Hiệp sĩ! Là những người thề sẽ tiêu diệt lũ quỷ! Đã hàng trăm năm trôi qua kể từ khi vô số hiệp sĩ dưới danh nghĩa Kiếm Vương Arthur đã tiêu diệt ác quỷ, vậy mà giờ đây hiệp sĩ lại đi ký khế ước với chúng sao? Cái loại khốn kiếp Camlan này...!
Merlin thở hốc hếch vì giận dữ. Dù sức nặng của cái tên hiệp sĩ đã khác so với hàng trăm năm trước, nhưng vẫn có những ranh giới tuyệt đối không được vượt qua. Đây là điều Merlin không thể nào chấp nhận nổi.
'Cô bình tĩnh lại một chút đi.'
— Phù... phùuu...
Nghe lời can ngăn của Najin, Merlin dần ổn định lại nhịp thở.
Trong lúc đó, Najin quan sát bầu không khí xung quanh. Đúng như lời người kia nói, những mạo hiểm giả vốn lóa mắt vì tiền thưởng đều đang tặc lưỡi sau khi đọc nội dung.
Một nhiệm vụ không thể gánh vác.
Một nhiệm vụ không nên đụng vào.
Lý do không khó để đoán ra.
Đối thủ là kẻ có thực lực cận kề Tầm Kiếm Sư, lại thêm nghi vấn ký khế ước với ác quỷ. Với thực lực bình thường, chẳng ai dám bén mảng đến.
“Tầm này thì chắc phải cấp Bạch Giác mới gánh nổi...”
Lời lầm bầm của các mạo hiểm giả là một nhận định hợp lý. Để đối đầu với một con quái vật như thế, cần phải có những người ở đỉnh cao của thành phố, cấp Bạch Giác.
Nhưng họ cũng sẽ không dễ dàng ra tay.
Các mạo hiểm giả nghĩ vậy, vì nguy hiểm là quá lớn, và dính líu đến ác quỷ chẳng bao giờ có kết cục tốt đẹp. Ma khí tỏa ra từ những kẻ liên quan đến quỷ sẽ gặm nhấm tinh thần con người, bào mòn linh hồn và đôi khi để lại những lời nguyền vĩnh cửu.
Chưa kể, chúng còn sử dụng những loại tà thuật không rõ nguồn gốc, được gọi là quyền năng của ác quỷ. Nghĩa là trong chiến đấu sẽ có vô số biến số không thể lường trước.
Nguy hiểm cộng với biến số, nếu còn biết quý trọng mạng sống thì tốt nhất là đừng động vào.
Tất nhiên, nhiệm vụ không chỉ có tiêu diệt. Việc hạ sát tên hiệp sĩ kết cấu với quỷ là phần việc của Atanga; phần lớn yêu cầu dành cho mạo hiểm giả chỉ là cầm chân hoặc... tìm kiếm dấu vết.
'Dù vậy thì vẫn quá nguy hiểm nên họ không muốn dính vào sao.'
Najin xoa cằm, đọc vị bầu không khí. Hiện tại, cậu chưa có cảm giác sứ mệnh phải tiêu diệt ác quỷ, cũng chẳng có trách nhiệm của một hậu duệ Arthur phải trừng phạt kẻ phản bội. Cậu chỉ mới bắt đầu cuộc hành trình, chưa mang nặng những lý tưởng to tát đó.
Nhưng gạt những điều đó sang một bên, Najin cảm thấy hứng thú với yêu cầu này. Cậu tò mò về Hiệp sĩ đoàn Atanga nơi Ivan từng thuộc về, và cả sự tồn tại của ác quỷ.
'Merlin.'
Najin thầm gọi.
'Cô từng nói sau khi tôi lên đến đỉnh cao của Cambria... nơi tiếp theo phải đến là Ma Cảnh, đúng không?'
Ma Cảnh, vùng đất của lũ quỷ. Nơi giáp ranh với Chiến trường của những vì sao, nơi Arthur đã hướng tới sau khi rời bỏ Cambria... và là sân khấu nơi Arthur bắt đầu thực sự được gọi là một anh hùng.
— Đúng vậy.
'Và ở đó, đối thủ mà tôi phải đối mặt chính là ác quỷ.'
— Sẽ là như thế.
Najin không mất quá nhiều thời gian để đưa ra kết luận.
'Trải nghiệm trước một chút cũng không tệ.'
Najin đã đưa ra lựa chọn.
Cậu bước tới một bước dài đầy dứt khoát. Merlin cũng tán đồng lựa chọn đó. Bỏ ngoài tai giọng nói reo hò của Merlin, Najin rẽ đám đông mạo hiểm giả để đứng trước bảng thông báo.
“...”
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Najin. Trước sự quan sát của tất cả mọi người, Najin vươn tay về phía tờ lệnh truy nã mà không ai dám chạm tới.
Và rồi, Xoẹt!
Najin giật phắt tờ lệnh truy nã có biểu tượng của Hiệp sĩ đoàn Atanga khỏi bảng. Hành động đó chỉ mang một ý nghĩa duy nhất.
Cậu sẽ nhận nhiệm vụ này.
Nhìn Najin, có người bật cười khẩy, có người lẩm bẩm rằng cậu không biết quý mạng sống, có người lại trầm trồ thán phục. Nhưng tuyệt nhiên không một ai cười nhạo cậu. Hình ảnh cậu chộp lấy nhiệm vụ nguy hiểm mà không chút do dự... giống hệt như chính họ trong quá khứ, những kẻ từng tràn đầy tự tin và nhiệt huyết khi mới đặt chân đến Thành phố cơ hội Cambria.
Đó chính là dáng vẻ của một người đi tìm cuộc phiêu lưu, một mạo hiểm giả thực thụ.
***
“Ngươi không thấy xấu hổ sao, Verheigen!”
Một tiếng hét vang lên.
Trước giọng nói trầm đục làm rung động màng nhĩ, Verheigen chậm rãi mở mắt. Do đã ký khế ước với ác quỷ, tầm nhìn của hắn trở nên mờ ảo, chỉ còn một bên mắt là nhìn rõ. Sự đồng hóa vẫn chưa hoàn toàn kết thúc. Đôi đồng tử bắt đầu nhuốm màu đen kịt khẽ chớp, Verheigen nhìn về phía trước.
“Gửi đến cũng đông đấy nhỉ.”
Trước mặt hắn là đoàn người truy đuổi.
Đó là các hiệp sĩ và lính đánh thuê từ các lãnh địa lân cận, những người vốn thường xuyên giao lưu với nhà Schalhauser. Verheigen nheo mắt. Không thấy biểu tượng của Atanga. Có lẽ chúng vẫn chưa đuổi kịp vì hắn đã chọn con đường đào tẩu xa nhất so với căn cứ của Hiệp sĩ đoàn Atanga.
Verheigen thở hắt ra một hơi dài.
“Xấu hổ? Tại sao ta lại phải xấu hổ?”
“Ngươi đã phản bội lòng tự trọng của hiệp sĩ!”
Các hiệp sĩ truy đuổi hét lên. Lính đánh thuê giương cung và nỏ về phía Verheigen, còn các hiệp sĩ thì bộc phát Kiếm Khí. Đứng trước những luồng Kiếm Khí sắc lẹm, Verheigen chỉ bật cười.
Ầm!
Các hiệp sĩ đạp đất lao tới. Lính đánh thuê buông dây cung, bóp nỏ. Những mũi tên và đường kiếm mang theo Kiếm Khí đổ dồn về phía Verheigen từ mọi hướng. Hắn không hề nhúc nhích.
Phập!
Mũi tên cắm ngập vào da thịt.
Xoẹt!
Kiếm Khí rạch nát lớp da của Verheigen.
Thế nhưng ngay khi vung kiếm, các hiệp sĩ nhận ra một điều kinh khủng. Dù đã bọc Kiếm Khí nhưng đường kiếm của họ không thể gây ra vết thương chí mạng cho hắn. Những nhát chém quá nông. Tại sao?
Bởi vì cơ thể đó đã không còn là của con người nữa.
Trở thành hóa thân của ác quỷ, cơ thể đang đồng hóa dần với quỷ của Verheigen sở hữu một sức kháng cự cực lớn. Verheigen nhếch mép, dùng tay không chộp lấy lưỡi kiếm đang cắm trên vai mình.
“Danh dự, lòng kiêu hãnh, rồi mấy cái giới luật rách nát đó.”
Tên hiệp sĩ kết cấu với quỷ nhe răng cười.
Rắc!
Hắn dùng tay không bẻ gãy thanh kiếm rồi vươn tay ra, bóp chặt lấy mặt của hiệp sĩ trước mặt. Với sức mạnh có thể bẻ gãy cả kiếm, đầu người làm sao chịu nổi?
Chiếc mũ giáp bị bóp nát vụn. Vị hiệp sĩ không chịu nổi đau đớn thét lên thảm thiết. Mặc cho lính đánh thuê bắn tên và các hiệp sĩ khác xúm lại vung kiếm, Verheigen chẳng hề bận tâm, hắn càng tăng thêm lực tay.
Phụt!
Chiếc mũ giáp biến dạng hoàn toàn. Từ kẽ hở, máu và những mảng trắng vàng bắn tung tóe. Tiếng thét lịm dần. Những hiệp sĩ chứng kiến cảnh đầu đồng đội bị bóp nát ngay trước mắt đều trợn trừng kinh hãi.
Hắn mạnh hơn nhiều so với thông tin nhận được.
Họ nhận ra Verheigen không phải là một kẻ ký khế ước ác quỷ tầm thường. Cấp bậc của con quỷ mà hắn giao kèo chắc chắn đã bị báo cáo sai. Trong tình thế thất bại cận kề, các hiệp sĩ nghiến răng.
Có người phẫn nộ, có người sợ hãi, nhưng dù thế nào, họ vẫn là hiệp sĩ. Họ không sống một cuộc đời luôn tuân thủ danh dự, có đôi khi cũng buông thả, nhưng ít nhất họ vẫn tự hào mình là hiệp sĩ.
Họ khác với loại hiệp sĩ kết cấu với ác quỷ. Đối với họ, không có lựa chọn chạy trốn. Họ lao vào chiến đấu. Họ dùng kiếm khoét sâu vào những vết thương mà Kiếm Khí của đồng đội đã khuất để lại, đâm sâu lưỡi kiếm vào đó.
“Đúng là lũ ngu xuẩn.”
Một cuộc tấn công đầy chấp niệm. Nhận thấy tình hình chuyển biến xấu, đám lính đánh thuê đã sớm bỏ chạy, chỉ còn các hiệp sĩ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Verheigen vô cảm bóp nát đầu họ, vặn đứt cánh tay, đâm xuyên tim họ.
Hắn thậm chí không cần dùng đến kiếm.
Verheigen cảm thấy khoái lạc.
Bảy hiệp sĩ có thể bộc phát Kiếm Khí và mười lính đánh thuê thiện chiến, chỉ mới cách đây không lâu, đây sẽ là một trận chiến khổ sở và cơ hội sống sót là rất thấp đối với hắn. Nhưng giờ thì sao?
Hắn áp đảo tất cả mà không cần rút kiếm. Chỉ dùng tay không.
“Lòng kiêu hãnh và danh dự cho các ngươi cái gì? Giữ lấy chúng thì được cái gì cơ chứ? Chỉ là cái vỏ rỗng tuếch, vô dụng...”
Verheigen lầm bầm trong cơn khoái lạc.
Hắn nhìn vị hiệp sĩ cuối cùng bị vặn đứt một cánh tay. Máu chảy lê láng, gương mặt trắng bệch vì mất máu quá nhiều. Thế nhưng vị hiệp sĩ vẫn nắm chặt kiếm. Người cuối cùng còn sót lại dẫm lên xác đồng đội, lao đến đâm sâu thanh kiếm vào vết thương trên vai Verheigen, nơi mà bảy hiệp sĩ khác đã kiên trì khoét mở.
Nhưng, nhát kiếm đó không mang lại chiến thắng.
Verheigen vẫn bình an vô sự. Vết thương này sẽ lành lại chỉ sau một đêm.
Hắn vặn nốt cánh tay còn lại của viên hiệp sĩ, đạp nát đầu gối khiến anh ta quỵ xuống. Verheigen túm tóc, bắt anh ta nhìn thẳng vào mắt mình.
“Chẳng được cái gì cả, sao cứ phải ngu ngốc bám lấy nó thế? Người bạn ngu muội của ta.”
Verheigen cười chế giễu.
Hắn mong chờ thấy gương mặt đó nhuốm màu sợ hãi và tuyệt vọng, nhưng viên hiệp sĩ chỉ nhăn mặt vì đau đớn chứ không hề tuyệt vọng. Anh ta bật cười nhạo báng Verheigen giữa những ngụm máu.
“Chính vì... chẳng được cái gì cả...”
Tiếng cười của vị hiệp sĩ vang lên qua bọt máu.
“Nên nó mới có giá trị. Loại kết cấu với quỷ như ngươi làm sao hiểu được điều đó.”
Đó là lời trăng trối cuối cùng.
Rắc, đầu vị hiệp sĩ vỡ nát. Verheigen phủi vết máu trên tay, dùng ánh mắt hờ hững đá văng cái xác sang một bên.
“Chán ngắt.”
Hắn rút thanh kiếm đang cắm trên vai mình ra rồi thở dài. Mục tiêu của Verheigen là Ma Cảnh. Hắn cần phải di chuyển thật nhanh trước khi đến được đó.
Hắn không sợ những đoàn truy đuổi bình thường, nhưng Hiệp sĩ đoàn Atanga thì có.
Họ là những chuyên gia trong việc tiêu diệt ác quỷ. Nếu phải đối mặt với họ trong trạng thái đồng hóa chưa hoàn thiện này, hắn không dám chắc mình sẽ thắng.
Verheigen vội vã dấn bước.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook