Tôi Đã Rút Thanh Excalibur
Chapter 5: Điềm báo Nội chiến (1)

Sẵn sàng

Sáng sớm, Najin đã lên đường đến lò rèn.

Lý do không gì khác ngoài việc thanh kiếm cậu thường dùng đã hỏng đến mức không thể sử dụng được nữa. Cậu đã lờ mờ nhận ra điều này từ vài ngày trước khi dọn dẹp quán rượu của Tricksy, lưỡi kiếm khi đó đã mẻ đi lỗ chỗ.

'Nhưng mà cũng hơi lạ.'

Trước khi dọn dẹp quán rượu của Tricksy, lúc còn đang tập luyện kiếm thuật với Offen, thanh kiếm trông vẫn còn rất ổn. Nếu trạng thái của nó có gì bất thường, chắc chắn Offen đã nói gì đó rồi.

'Bảo là hỏng do chiến đấu thì cũng không đúng lắm.'

Thanh kiếm đó không phải loại kém chất lượng đến mức chỉ cần đối đầu với mấy tên tạp nham ở quán rượu là đã cùn đi được. Đó là thanh kiếm tốt nhất mà cậu đã chọn từ lò rèn. Không tìm được lý do thích hợp, Najin khẽ gãi gáy.

"Chậc..."

Cứ thế này mà đến thì lão già Hogel lại cằn nhằn cho mà xem.

Thanh kiếm này cậu mới nhận chưa đầy một tháng, giờ lại vác cái mặt đến xin đổi cái mới thì lương tâm cũng hơi cắn rứt.

"..."

Najin dừng bước.

Mải suy nghĩ, cậu đã đến nơi tự lúc nào. Đó là một lò rèn nằm ở rìa lãnh thổ của Ivan, sát vách với khu vực của Nhện Đất Horace, ngay trên lằn ranh phân chia ranh giới. Đó là lò rèn của lão Hogel.

Keng! Keng!

Tiếng búa nện vào thép vang lên đều đặn.

Vù.

Một luồng hơi nóng hầm hập phả vào mặt.

Najin thở hắt ra một hơi ngắn rồi bước vào trong. Ở đó, một ông lão đang quay lưng lại, mải miết với những nhát búa.

"Gì đấy, thằng nhãi?"

Hogel, chủ lò rèn.

Lão quay đầu lại, liếc nhìn Najin đầy vẻ dò xét.

"Lại có chuyện gì à? Ta nhớ nhóc mới lấy kiếm chưa được bao lâu mà. Thằng cha Ivan lại bảo cần thêm kiếm sao?"

"À... không phải đâu ạ."

Najin nở một nụ cười gượng gạo.

"Ừm, ông già này..."

"Gì? Có chuyện gì thì nói thẳng ra, đừng có ấp úng."

"Về thanh kiếm ông đưa cháu lần trước ấy..."

Hogel liếc nhìn xuống hông của Najin.

Sau khi xác nhận "tác phẩm" của mình đang được đeo ở đó, lão đặt búa xuống, khóe môi nhếch lên đầy tự hào.

"Đó là thanh kiếm ta đã tốn không ít công sức đấy. Là món tốt nhất ta rèn ra trong vài năm trở lại đây. Sao, vì nó sắc quá nên gây rắc rối à?"

"Cháu thấy nó giống hàng lỗi hơn."

"Cái gì?"

Mắt Hogel trợn trừng.

Najin rút thanh kiếm bên hông ra đưa cho lão. Khi cầm lấy thanh kiếm, mắt Hogel càng trợn to hơn nữa. Lưỡi kiếm vốn sắc bén và bóng loáng giờ đây chẳng thấy đâu, thay vào đó là một lưỡi kiếm mòn vẹt và mẻ nát như hàm răng rụng của một ông lão.

"Nhóc... nhóc..."

Bàn tay cầm kiếm của Hogel run bần bật.

"Rốt cuộc nhóc dùng kiếm kiểu gì mà để nó ra nông nỗi này? Nhóc dùng kiếm để làm búa à?"

"Làm gì có chuyện đó ạ."

Dù đúng là cậu có dùng sống kiếm để gõ đầu vài tên, nhưng dùng làm búa thì tuyệt đối không. Trong khi Najin nhún vai phân bua, Hogel lật qua lật lại thanh kiếm để xem xét.

"Thanh kiếm này, ta nhớ nhóc mới lấy đi được có một tháng thôi mà."

"Dùng được một tháng là nhiều rồi đấy ạ."

"Đồ điên."

"Sao ông lại chửi cháu?"

"Những kẻ mua kiếm của ta ít nhất cũng dùng được vài năm. Nếu bảo quản tốt thì còn lâu hơn nữa. Vậy mà nhóc lại phá nát nó chỉ trong vòng một tháng, thế mà gọi là bình thường..."

Đang nói dở, Hogel bỗng im bặt.

Bàn tay đang xoay thanh kiếm ở nhiều góc độ khác nhau cũng dừng lại. Lão đã phát hiện ra điều gì đó trên thân kiếm đã nát bươm.

"Najin."

"Vâng, ông già."

"Nhóc có cho Ivan hay Offen mượn thanh kiếm này không?"

"Không ạ? Sao ông lại hỏi thế?"

Bỏ mặc Najin đang nghiêng đầu thắc mắc, Hogel dùng ngón tay vuốt dọc theo thân kiếm. Cảm giác từ đầu ngón tay khiến lão nhíu mày.

Thân kiếm bị phồng lên và xuất hiện những vết nứt li ti.

Lão biết rõ hiện tượng này là gì.

Một hiện tượng mà lão thường thấy ở Khu Trên, nhưng từ khi xuống thành phố này thì hiếm khi gặp nên đã dần quên lãng. Đó là hiện tượng xảy ra khi một kiếm sĩ biết sử dụng Kiếm Khí cầm một thanh kiếm được rèn theo phương pháp thông thường.

"..."

Hogel lặng lẽ liếc nhìn Najin.

Ở thành phố này, chỉ có đúng hai người biết phóng ra Kiếm Khí: Offen và Ivan. Nếu không phải cho hai người đó mượn kiếm, thì có nghĩa là thằng nhóc này đã tự mình tạo ra Kiếm Khí.

Ở độ tuổi này mà đã có Kiếm Khí? Lại còn ở cái thành phố ngầm không có lấy một người thầy tử tế như thế này sao?

Hogel nheo mắt nhìn chằm chằm Najin một lúc lâu rồi thu hồi ánh mắt. Dù thằng nhóc này có là một thiên tài ngàn năm có một biết dùng Kiếm Khí hay không thì cũng chẳng liên quan gì đến lão. Việc của thợ rèn là rèn sắt cho tốt là được.

Soạt.

Lão xắn tay áo lên.

Khóe môi ông lão khẽ nở một nụ cười khi nghĩ đến việc sẽ được rèn một thanh kiếm thực thụ sau một thời gian dài. Hogel dẹp hết những dụng cụ mài kiếm sang một bên, rồi quăng luôn thanh kiếm Najin vừa đưa vào góc lò rèn.

"Ơ, gì thế? Ông không mài cho cháu à?"

"Hỏng đến mức này thì mài cái nỗi gì. Ta sẽ làm cho nhóc một cái mới, ngồi đó mà đợi."

"Cháu lấy đại cái nào trên tường kia không được sao?"

Najin chỉ vào những thanh kiếm đang treo trên tường.

Trước câu hỏi ngây ngô của Najin, vẻ mặt Hogel nhăn nhó như vừa nuốt phải ruồi. Thằng ranh này, nó biết mà giả vờ hay là nó không biết thật đấy?

"Nhóc muốn cầm mấy thứ đó để rồi lại phá nát chúng bằng Kiếm Khí à? Thay vì để nhóc quay lại đây sau một tháng với một đống sắt vụn khác, ta thà rèn cho nhóc một thanh kiếm mới còn hơn."

"Hả? Kiếm Khí ạ?"

Najin chớp mắt.

"Làm sao cháu biết dùng Kiếm Khí được hả ông già? Cháu còn chưa biết cách điều khiển Mana cơ mà."

"Thế thì tại sao thanh kiếm lại ra nông nỗi này?"

"Cái đó thì làm sao cháu biết được!"

Mày không biết thì ai biết.

Cả hai cùng nhìn nhau với vẻ mặt đó. Cuối cùng, Hogel là người quay đi trước. Trông bộ dạng thằng nhãi này không giống như đang trêu chọc lão, có lẽ là cậu ta chưa có ý thức về việc đó thật.

"Dù sao đi nữa."

Hogel lẩm bẩm trong khi tăng nhiệt độ của lò nung.

"Lần này ta sẽ lấy giá đắt đấy."

Đây là thành phố ngầm Artman. Vì là nơi mà dù có rèn ra một thanh kiếm tốt cũng chẳng có ai đủ trình độ để dùng, nên từ trước đến nay lão cũng chỉ rèn những thanh kiếm bình thường. Tuy nhiên, nếu khách hàng là một kiếm sĩ biết dùng Kiếm Khí, câu chuyện sẽ hoàn toàn khác.

"Vì ta định sẽ rèn một thanh kiếm thực sự tử tế."

"Ồ, vậy là từ trước đến giờ ông toàn đưa hàng lỗi cho cháu à?"

Thảo nào nó cứ hỏng suốt.

Trước lời lẩm bẩm của Najin, Hogel giơ chiếc búa đang nung đỏ rực về phía cậu.

"Trước khi ta dùng cái này để rèn lại cái đầu của nhóc thay vì rèn sắt, thì khôn hồn mà im miệng ngồi xuống đó đi."

"Vâng ạ."

Najin lập tức im bặt và ngồi xuống một cách ngoan ngoãn.

"Mà nhắc mới nhớ."

Keng! Keng!

Vừa nện búa vào thép, Hogel vừa mở lời.

"Ta đang có chuyện định nói với Ivan, nhóc đã đến đây thì chuyển lời giúp ta luôn vậy."

"Nói với Ivan ạ? Chuyện gì thế?"

"Dạo này đám người của Horace cứ liên tục vượt rào. Chúng không chỉ lảng vảng quanh ranh giới mà còn xông cả vào trong cửa hàng nữa."

... Xông cả vào trong cửa hàng?

Najin nhíu mày.

"Với tư cách là khách hàng, hay là...?"

"Nếu chúng đến như khách hàng thì ta đã chẳng thèm nhắc đến làm gì."

Ông lão lắc đầu đầy ngán ngẩm.

"Chúng đến đòi tiền bảo kê. Chúng bảo lò rèn này nằm mấp mé ranh giới của chúng, nên đương nhiên phải nộp tiền cho cả bên đó nữa... Đúng là chuyện nực cười."

Dù là Ivan, Horace hay Hakan, từ rất lâu trước khi đám người đó bắt đầu trò chơi chia chác địa bàn ở thành phố ngầm này, lão đã định cư và làm ăn ở đây rồi. Bây giờ chúng lại dùng vị trí cửa hàng để kiếm chuyện gây hấn, thật đúng là vô lý hết sức.

"Chúng có đe dọa ông không?"

"Chúng đã cướp đi vài thanh kiếm. Và còn bồi thêm rằng nếu không nộp tiền thì sẽ không để yên."

"Hừm."

Najin vuốt cằm.

"Bọn chúng cũng láo nháo quá nhỉ? Mà lấy đâu ra cái tự tin đó không biết?"

Nơi này rõ ràng thuộc lãnh thổ của Ivan. Và lò rèn này đương nhiên nằm dưới sự bảo hộ của ông ấy. Đó là thỏa thuận sau cuộc nội chiến và đã được duy trì như vậy suốt gần mười năm qua.

Giờ đây chúng lại đem chuyện đó ra để gây sự?

Chỉ có thể hiểu đây là một hành động khiêu khích chủ đích. Najin không tài nào hiểu nổi. Chẳng phải mười năm trước Horace đã bị Ivan đánh cho tơi bời và phải rút lui sao? Khiêu khích Ivan chẳng có ích lợi gì cho hắn cả.

'Huống hồ chênh lệch lực lượng cũng rất lớn cơ mà?'

Dù Nhện Đất Horace là một cường giả có thể sánh ngang với Ivan, nhưng bên phía Ivan còn có thêm một quân bài nữa là Offen. Có tới hai kiếm sĩ ở cảnh giới Kiếm Sư. Đó không phải là khoảng cách lực lượng có thể san lấp dễ dàng.

"Lạ thật đấy. Cháu sẽ báo lại chuyện này với Ivan."

"Được rồi. Còn chuyện đó thì để sau đi."

Keng! Keng!

Hogel đang nện búa thì liếc nhìn đồng hồ.

"Chúng bảo hôm nay sẽ quay lại, nên nhóc hãy giúp ta 'chăm sóc' chúng một chút. Đó cũng là lý do ta nộp tiền bảo kê cho các người mà."

"Ông có chịu nhiệt nổi không đấy? Thù lao của cháu đắt lắm nhé."

"Cái gì?"

Najin cười hì hì.

“Cháu là 'Chó săn' trực thuộc của Ivan đấy. Một khi cháu ra tay thì tiền bảo kê sẽ tăng vọt đấy, ông có chắc là ổn không?"

"Hừ, đúng là cái lũ không có lương tâm. Nhóc có nhớ mình đã lấy không của ta bao nhiêu thanh kiếm rồi không hả?"

"Đùa thôi, đùa thôi mà."

Najin nhún vai.

Thực tế đó chỉ là lời nói đùa, vì đây là việc cậu phải xử lý mà không có thù lao. Bởi lẽ việc hòa giải các xung đột giữa các tổ chức chứ không phải xích mích cá nhân là trách nhiệm của cậu.

"Ông già, ông có thể cho cháu mượn đại cái gì đó để vung vẩy không? Tay không đánh nhau thì cũng hơi kỳ."

"Cũng không thấy nhóc nói là không làm được nhỉ."

"Nếu bảo làm thì chẳng có gì là không làm được cả."

Hogel cười vì sự tự tin quá mức của cậu.

"Trước mắt cứ dùng cái này đi. Thanh kiếm ta đang rèn chắc phải mất một lúc nữa mới xong."

Hogel ném cho Najin một thanh kiếm. Đó là một thanh kiếm cũ kỹ, rỉ sét như thể đã bị bỏ xẻ ở góc kho xưởng từ rất lâu rồi.

"Hơi nặng nhỉ?"

"Đó là thanh kiếm thằng cha Ivan từng dùng ngày xưa đấy. Tỷ lệ quặng khác biệt nên đương nhiên là nặng rồi. Nhưng dùng tạm trong lúc này thì vẫn ổn."

Vì nó rất chắc chắn.

Nói xong, Hogel lại tập trung vào việc nện búa. Tiếng Keng! Keng! vang vọng khắp lò rèn. Để mặc ông lão đang mải miết rèn đúc, Najin ngồi xuống một chiếc ghế ở góc xưởng.

Rồi, cậu lôi từ trong ngực áo ra một chiếc mũ nhàu nát. Đó là mũ giao thư,món đồ ngụy trang yêu thích của Najin mỗi khi cậu muốn che giấu gương mặt mình.

***

Khoảng một hai tiếng đồng hồ trôi qua.

Bên ngoài lò rèn bắt đầu trở nên ầm ĩ. Najin cúi đầu, chỉ khẽ đảo mắt để quan sát tình hình bên ngoài. Sáu gã đàn ông lực lưỡng với dáng đi nghênh ngang đang tiến về phía lò rèn.

Đó là những gã cố tình để lộ những vết sẹo do đao kiếm như thể đó là một chiến tích đáng tự hào. Nhìn hướng chúng đi tới từ khu vực của Horace, chắc chắn đây chính là đám thuộc hạ mà ông Hogel đã nhắc đến. Najin cúi đầu, kéo sụp chiếc mũ xuống thấp hơn một chút.

"Lão già Hogel!"

Một giọng nói khàn đặc vang lên. Gã đi đầu xông vào lò rèn và quát lớn. Có ba tên bước vào trong, ba tên còn lại đứng canh ở ngoài.

"Tiền bảo kê ta nói lần trước đâu? Chắc lão đã chuẩn bị đủ rồi chứ?"

Keng! Keng!

Mặc kệ gã nói gì, Hogel vẫn lầm lũi nện búa. Cảm thấy mình bị coi thường như không tồn tại, gã đàn ông nhăn mặt và đá văng bất cứ thứ gì nằm trong tầm chân.

"Lão già này, mải mê nện búa đến mức điếc đặc rồi à? Không nghe thấy ta nói gì sao? Ta hỏi tiền bảo kê chuẩn bị đến đâu rồi. Nếu không có tiền thì đừng có trách tại sao ta lại vác hết đống kiếm ở đây đi đấy nhé."

Gã hất hàm ra lệnh cho thuộc hạ đi cùng. Tên thuộc hạ đặt một chiếc hòm gỗ xuống sàn Rầm một cái.

"Này ông già. Nếu không nộp tiền thì bọn ta sẽ lấy hết kiếm ở đây đi, liệu mà biết đường."

Đám đàn ông vừa hăm dọa vừa quậy phá. Chúng tiến dần về phía chỗ Najin đang ngồi. Nhìn thấy bộ dạng Najin đang cúi đầu im lặng, chúng bắt đầu cười khoái chí.

Một thằng nhóc đội mũ giao thư, cúi gầm mặt không dám nhìn lên, trông chẳng khác nào một kẻ đang sợ hãi đến phát khiếp. Một tên trong số đó dùng mũi chân thúc thúc vào chiếc ghế Najin đang ngồi.

"Này nhóc con. Không thấy các đại ca đang nói chuyện sao? Không biết đường mà biến đi à? Thật là không biết nhìn xa trông rộng gì cả."

Gã đàn ông giơ tay lên vỗ vỗ vào đầu Najin.

Một lần, hai lần, rồi ba lần. Đến lần thứ tư thì không có nữa. Bởi vì cổ tay của gã đã bị Najin chộp chặt.

"Hừ, thằng nhãi này. Mày chán sống rồi..."

Gã chợt ngừng nói.

Dù gã có cố sức đến thế nào, cậu thiếu niên vẫn không hề nhúc nhích. Trong khi những tên đồng bọn chưa nhận ra tình hình vẫn còn đang cười cợt vì cho rằng gã đại ca của mình lại chịu thua sức mạnh của một thằng nhóc.

"Này, khoan đã. Có gì đó không ổn..."

Gã đàn ông bị Najin giữ chặt cổ tay bắt đầu đổ mồ hôi hột. Cổ tay bị bóp nghẹt bắt đầu đau đớn dữ dội. Bàn tay gã trắng bệch vì máu không lưu thông được. Ngay khi gã nghiến răng định dùng tay còn lại rút vũ khí ra:

Rắc rắc rắc!

Tiếng xương cốt bị gãy vang lên rợn người.

"Aaaaaah!"

Cổ tay gã đàn ông bị bẻ ngược sang một hướng kỳ dị.

Tình huống xảy ra quá bất ngờ khiến đám đồng bọn không kịp phản ứng ngay lập tức. Sau vài nhịp chớp mắt và vài hơi thở định thần, chúng mới bắt đầu rút vũ khí và la lên.

Giữa khung cảnh bỗng chốc trở nên hỗn loạn, Najin khẽ liếc mắt nhìn sang.

Cái nhìn của cậu không hướng về đám đàn ông trước mặt, mà hướng về phía ông lão Hogel, chủ nhân của lò rèn này. Nhận được ánh mắt của Najin, ông lão khẽ quay đầu lại rồi nói ngắn gọn:

"Ra ngoài mà đánh. Đừng có làm nát cửa hàng của ta."

Nói xong, Hogel lại tiếp tục công việc nện búa.

Najin quay lại, lại vặn cổ tay gã đàn ông thêm một chút nữa. Tiếng thét đau đớn vang lên cùng với nước miếng chảy ròng ròng từ miệng gã.

"Ông ấy nói thế đấy."

Najin nghiêng đầu, từ từ vặn cổ tay gã đàn ông giờ đã quỳ rạp xuống vì đau đớn.

"Chúng ta ra ngoài đánh nhé?"

"Thằng khốn điên khùng này!"

Đối mặt với những tên đang lao tới, Najin đưa tay ra sau lưng. Cùng lúc nắm chặt lấy chuôi kiếm giấu sau lưng, Najin bật dậy khỏi ghế.

Bốp!

Cậu dùng đầu gối hất mạnh vào mặt gã đàn ông đang bị giữ cổ tay khiến gã ngã ngửa ra sau, đồng thời rút kiếm. Tiếng kiếm tuốt khỏi vỏ và tiếng cắt ngọt lịm vang lên cùng lúc.

Xoẹt!

Cánh tay của tên đang vung rìu về phía Najin bị chém đứt lìa cùng với cán rìu. Một nhát chém dứt khoát không chút vướng víu.

"Á! Tay của tao!"

Tiếng thét muộn màng vang lên cùng với vũng máu phun ra tung tóe. Nhân lúc tên đi cùng đang bàng hoàng khựng lại, bàn tay của Najin đã chộp lấy mặt hắn.

Và rồi, Rầm!

Đầu của tên thuộc hạ bị đập mạnh vào kệ để đồ của lò rèn. Chiếc kệ bị lún xuống cùng với đôi mắt của tên thuộc hạ đảo ngược vì bất tỉnh. Ném cái xác rũ rượi sang một bên, Najin liếc nhìn gã đàn ông bị mất tay đang gào thét thảm thiết.

Máu bắn khắp nơi. Chiếc kệ tan tành theo hình cái đầu người. Và cả tiếng hét vang dội khắp lò rèn.

"Haizz."

Nhìn quanh khung cảnh tan hoang đó, Najin khẽlẩm bẩm.

Hỏng bét rồi.

"Đã bảo là ra ngoài mà đánh rồi mà."

‘Tại sao các người cứ không nghe lời thế nhỉ.’

Cộp!

Najin dùng sống kiếm nện thẳng vào đỉnh đầu tên đang gào thét.

"Hự..."

Đôi mắt gã đàn ông trợn ngược rồi lịm đi.

Đến lúc này không gian mới yên tĩnh trở lại, Najin túm tóc gã đàn ông kéo lê lết trên sàn và bước ra ngoài lò rèn.

Vẫn còn ba tên nữa đang đứng ở ngoài. Trong đó có một tên trông có vẻ là kẻ cầm đầu thực sự của đám này.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...