Tôi Là Thợ Săn Có Kỹ Năng Tự Sát Cấp SSS
C157 - ❗HẾT TẦNG 31❗Trở thành Thần (3)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

[Đã mua 'Theo dõi con mồi.']

 

[5 điểm Chủng tộc sẽ bị khấu trừ!]

 

[Bạn hiện có 95 điểm Chủng tộc.]

 

Grừ!

Tôi xé xác một con bò đực. Mặc dù nó trông cũng đél giống một con bò bởi cái mai sau với đầy những chiếc gai giống nhím đâu, nhưng tôi có lý do để gọi nó là một con bò đực.

 

-Muuu!

 

Tiếng gầm của nó nghe hệt như tiếng của một con bò.

 

-Muuu! Muuu!

Con bò kêu lên một tiếng yếu ớt. Bất chấp sự vùng vẫy và kháng cự cuối cùng, nó không thể sánh được với răng và móng vuốt của tôi, và đặc biệt là không thể chống lại những ngọn giáo đâm bởi lũ yêu tinh.

 

Bịch!

Con bò ngã xuống. 

 

Những con yêu tinh tham gia cùng tôi trong cuộc đi săn nhảy xung quanh một cách hào hứng.

 

-Kiruk! Kerk!

 

-Kerk, Kerkgo, Goruk!

 

[Bạn đã thành công trong việc ‘Săn bắn’!]

 

[Bạn đã hiểu đầy đủ về con mồi này. Săn con vật này hơn nữa sẽ không mang lại điểm Chủng tộc nữa.]

 

[Kinh nghiệm săn bắn của bạn đã đạt đến giới hạn. Bạn không thể nhận thêm điểm Chủng tộc từ việc săn bắn nữa.]

 

‘Chà, thế là xong khu vực này rồi.’

 

-Zombie à... Đi thôi... Làm ơn đấy... Chúng ta đã săn lùng mọi thứ rồi...

 

‘Tốt, đã đến lúc thu lượm rồi!’

 

-Chết tiệt!

 

Những ngày bình dị này đã kéo dài được bao lâu rồi?

 

[Bạn không còn có thể nhận được điểm Chủng tộc thông qua việc thu lượm nữa.]

 

Bọn yêu tinh không còn để lộ lớp da trần trụi nữa. Chúng sử dụng bùn đỏ và xanh để xăm lên mình những hình xăm vụng về mà bắt mắt.

 

Và kỳ lạ thay – mùi hôi đã nhẹ đi. Tôi không chắc là do tác dụng khử mùi của bùn hay sức mạnh của đặc điểm Fashionista nguyên thủy, nhưng mùi hôi thối giống như hỗn hợp súp đậu nành hư trong cái nóng mùa hè và bể chứa nước thải giờ đã biến mất.

 

Nhưng đó không phải là tất cả.

 

[Bộ lạc Thổ Linh đã tự khẳng định mình là 'Thợ săn hái lượm'!]

 

[Nỗi sợ hãi của Thổ Linh Tộc Đối với những loài động vật lớn đã giảm dần.]

 

[Bạn đã đạt được 50 điểm Chủng tộc.]

 

[Điểm Chủng tộc hiện tại của bạn là 1015.]

 

“Gor.”

'Được rồi.'

 

Tôi vẫy đuôi hài lòng.

 

‘Giờ mình gần như đã làm mọi thứ có thể cho chúng rồi.’

 

Yêu tinh đã học cách chơi với bùn và giờ đây có thể săn những động vật lớn theo nhóm.

 

Đây mới là điểm khởi đầu. Đây mới chỉ là nền móng cho một [Nền văn minh yêu tinh] vĩ đại sẽ phát triển rực rỡ trong tương lai thôi.

 

‘Không còn điểm Chủng tộc nào để mình kiếm nữa rồi.’

 

Không biết những người bạn đồng hành khác có rơi vào hoàn cảnh tương tự không?

 

[Độc Xà lãnh đạo Ma Tộc tuyên bố đã hoàn thành chặng!]

 

[Kiếm Thánh dẫn đầu Tộc người thuần khiết tuyên bố đã hoàn thành chặng!]

 

Các thợ săn khác đã bắt đầu tuyên bố 'đã hoàn thành chặng'. Độc Xà là người đầu tiên, tiếp theo là Kiếm Thánh.

 

Những người khác chắc cũng đang mau chóng hoàn thành chặng này.

 

'Ah.'

Tôi thở dài, cảm thấy có chút tiếc nuối.

 

'Tôi thực sự muốn truyền lại những thứ như 'chữ viết' hay 'aura'. Điều này thật khó chị–...'

 

-Tại sao? Chỉ cần dạy chúng là được mà.

 

‘Nếu làm được thì đã tốt.’

 

Một tiếng thở dài thoát ra từ hàm sư tử của tôi, tôi nhìn vào Cửa hàng Văn minh. Cửa hàng có hầu hết mọi món đồ có thể tưởng tượng được, bao gồm cả những thứ tôi muốn truyền lại cho yêu tinh.

 

‘Tìm kiếm vật phẩm. Chữ viết.'

 

Một hình ảnh ba chiều xuất hiện, hiển thị sản phẩm.

 

Vấn đề ở đây quá hiển nhiên.

 

 

 

+

 

[Chữ viết]

 

Mô tả: Bộ lạc của bạn phát minh ra chữ cái. Ghi chép sẽ hiệu quả hơn nhiều so với truyền miệng! Không giống như giọng nói sẽ tan biến ngay khi được nói ra, những văn bản trường tồn theo dòng chảy của thời gian.

 

Giá: 4500 điểm Chủng tộc

 

*Tộc Thuần khiết bắt đầu với kỹ năng này.

 

+

 

'Chết tiệt. Ông đã bao giờ thấy một mức giá điên rồ như vậy chưa...'

 

Giá quá cao.

 

Hiện tại tôi có 1015 điểm Chủng tộc. Ngay cả khi tôi không dành bất kỳ điểm nào cho việc săn bắn và các hoạt động khác thì số tiền đó sẽ không đủ để mua 'Chữ viết'. Vậy mà ngay từ xuất phát điểm, Tộc Thuần khiết đã có được con hàng đắt tiền này.
 

Công bằng chủng tộc ở đâu? Ai cho tôi lương thiện?

 

-Đó là lỗi của cậu khi chọn yêu tinh. Hehe.

 

Tộc Thuần khiết không phải là những người duy nhất có lợi thế.

 

Không, trên thực tế, lợi thế của họ so với chủng tộc khác là còn ít đấy. 

 

Tiên tộc, dẫn đầu bởi Nữ bá tước, hay còn gọi là Elf, bắt đầu với cả 'Phản ứng Mana' và 'Phản ứng aura', mỗi bộ có giá 6200 điểm.

 

Bây giờ thì rõ ràng ngay từ đầu lũ yêu tinh đã gặp bất lợi như thế nào.

 

‘Tất nhiên, tôi tin rằng những đứa trẻ này sẽ thăng thiên trong tương lai và ăn thịt cả Người thuần chủng và Yêu tinh, nhưng điều đó vẫn thật đáng thương.’

 

-Não của mi có lẽ là thứ đáng thương nhất ở đây đấy, Zombie.

 

‘Ít nhất tôi cũng muốn để lại cho họ việc Chữ viết. Hầy. Thực sự không có cách nào để tích lũy 4500 điểm sao…?’

 

Giọng nói của Tháp lại vang lên bên tai tôi.

 

[Thập Tự Nữ Chủ dẫn đầu Hải Dương Tộc tuyên bố hoàn thành chặng!]

 

Cả Thập Tự Nữ Chủ cũng đã tuyên bố hoàn thành chặng.

 

Chỉ còn lại ba người chúng tôi ở tầng 31: Thẩm vấn quan Dị giáo lãnh đạo Bộ tộc Tai họa Núi non, Hắc Long Chủ dẫn dắt Bộ tộc Ma cà rồng và tôi.

 

‘Hừm.’

Tôi quyết định không nghĩ về nó nữa.

 

‘Được rồi, đã vậy thì không chơi theo kiểu truyền thống nữa.'

 

-Huh?

 

‘Ngay cả khi tôi có thể thu thập được 4500 điểm thì việc chi tiêu cho một món đồ vẫn là quá xa xỉ. Từ khi nào mà tôi lại bị trói buộc vào tư duy truyền thống như vậy chứ? Mị vốn luôn dựa vào sự xảo quyệt mà.”

 

-Cậu đang nói về cái gì vậy?

 

‘Tôi sẽ tự mình dạy chúng chữ cái!’

 

Kể từ ngày đó, tôi bắt tay vào việc giáo dục bộ não và dòng máu của yêu tinh.

 

“Goruk, Gor. Ah. Ker, à.”

‘Nhìn này các em, đây là A. A.’

 

Tôi vẽ chữ A trên mặt đất. Để đảm bảo chúng có thể nhận ra nó, tôi khắc nó thật lớn bằng móng vuốt của mình. Tuy nhiên, đám goblin vây quanh tôi chỉ nghiêng đầu bối rối.

 

 

 

-Kerrr à?

 

 

 

-Kekerkek?

 

Quả nhiên.

 

Chúng đé* hiểu cái mọe gì cả.

 

Nhưng tôi là người không biết bỏ cuộc.

 

“Gork! Gaa, ah, ah!"

 

'Nhìn đây! A, A, đây là A!’

 

Tôi gầm gừ, thúc đẩy bọn yêu tinh hành động.

 

Bọn yêu tinh giật mình, co rúm vai lại.

 

-Gar...?

 

-Go, go ah?

 

Những con yêu tinh đứng dậy và lùi ra xa.

 

[Bộ lạc Thổ Linh sợ hãi trước bạn.]

 

[Hành vi không thể giải thích được của bạn đã khiến Thổ Linh Tộc rơi vào tình trạng bối rối.]

 

Ngay sau đó, lũ yêu tinh mang cho tôi thịt con bò đực bắt được vào buổi sáng hôm đó. Họ rụt rè đưa món thịt chín kỹ ra trước mặt tôi.

 

-Kekerkek!

Lũ yêu tinh cúi đầu xuống đất và khóc.

 

[Tộc Thổ Linh cầu xin bạn hãy xoa dịu cơn giận của mình.]

 

'Oắt TF? Bộ chúng nghĩ mình thèm thịt nên mới nổi điên lên à?'

 

Tôi chỉ đang cố gắng học nâng cao vì lợi ích của bạn. Các ngươi luôn chơi đùa, kêu 'Goruk, Goruk', nhưng nếu không học, Yêu tinh và Con người ở nhà bên cạnh sẽ bắt và xẻo thịt các ngươi nướng lên làm mồi nhắm rượt. Các ngươi có muốn bị biến thành thịt nướng không? Huh? Các ngươi muốn sau này bị Yêu tinh đối xử như điểm kinh nghiệm không?

 

“Grrung! Gaa, à, kar!"

 

-Ker, Kerruk....

 

Tôi không bỏ cuộc và tiếp tục cố gắng dạy chữ cho chúng.

 

Nhưng thất bại thảm hại.

 

Lũ yêu tinh thậm chí còn không thể học được ABC. Có vẻ như họ đã ghi nhớ A bằng cách nào đó, nhưng với vẻ mặt như muốn nói, ‘Cái này dùng để làm gì?’ ‘Không biết…’ ‘Không chắc tại sao chúng ta lại làm điều này…’, họ trở nên chán nản.

 

‘Ưgh.’

Lần đầu tiên khi lãnh đạo tộc yêu tinh, tôi gặp phải một trở ngại thực sự.

 

‘Liệu yêu tinh có thể học chữ cái bằng trí thông minh của chúng không? Thật kỳ lạ. Tôi nhớ Thổ khi Hỏa Vương dẫn tộc Elf lên tầng 33, Thổ Linh Tộc đã biết sử dụng chữ viết rồi mà nhỉ. Có phải còn quá sớm để trí thông minh của chúng phát triển không? Không đúng…’

 

Tôi lặng lẽ ngẫm nghĩ.

‘Dạy chúng ABC như thế này sẽ chỉ khiến chúng sớm quên đi mà thôi.’

 

Yêu tinh phải trực tiếp cảm nhận được ý nghĩa của các con chữ. Chúng cần hiểu tại sao họ học và nó mang lại lợi ích gì. Nếu không, dù tôi có truyền lại chữ viết thành công thì tất cả cũng sẽ bị lãng quên trong một thế hệ.

 

Làm thế nào tôi có thể giúp chúng thấm nhuần ý nghĩa vào những chữ cái này?

 

 

 

"......."

 

Khoan.

 

Chờ đã, tôi có ý tưởng này.

 

‘Chẳng phải mình đang suy nghĩ theo lối mòn sao?’

 

Phải. Dạy chữ viết đâu có nghĩa là phải dạy chúng ABC!

 

Tôi chợt đứng dậy và gầm lên.

 

“Grruk!”

'Tập hợp!'

 

Những con yêu tinh đang ăn thịt tụ tập xung quanh tôi giật nảy mình. Tai chúng cụp xuống trông như những chú cún con đang bị mắng vậy. Chúng có lẽ đang nghĩ, 'Liệu ngài ấy lại định làm điều gì kỳ lạ nữa phải không?''Ugh, tôi không thích điều này...''Tôi thà rằng ngài ấy cứ bôi bùn lên người chúng ta như thường lệ. '

 

Tóm lại là chúng đang dỗi.

 

“Grrr, Kerrrk. Kekekek, gor, ke.”

 

'Kia kia. Không sao đâu. Tôi thích các em mà?'

 

Tôi phủ bùn lên chân mình và bôi nó lên lũ yêu tinh. Cù lét. Những con yêu tinh hờn dỗi bắt đầu thả lỏng hơn một chút.

 

-Gorgoruk.

 

 

 

-Kerrup, ker!

 

Đám tiểu tử thối này. Hơi tí là dỗi

 

Ứng dụng bùn khéo léo của tôi đã làm tan chảy trái tim băng giá của họ. Khi tâm trạng trở nên vui vẻ hơn, tôi cho các yêu tinh xem một số [chữ viết].

 

‘Nhìn đây, các em. Đây là bùn.”

 

Tuy nhiên, lần này tôi sử dụng một kiểu viết hơi khác một chút.

 

Tôi nhanh chóng vẽ thứ gì đó bằng móng vuốt của mình.

 

■.

 

Đầu tiên, tôi vẽ một hình vuông và tô màu đen.

 

Sau đó, tôi chất bùn bên cạnh ■.

 

‘Bùn. Đây là bùn. Hiểu rồi?'

 

-Kerruk...?

 

Đám goblin trông có vẻ bối rối. Họ không hiểu nhiều nhưng tôi không bận tâm và quyết định dành thời gian.

 

Ngày qua ngày.

 

Mỗi lần tôi bôi bùn lên lũ yêu tinh, tôi lại vẽ ■ trên mặt đất. Không chỉ vậy, tôi còn xăm chữ lên cơ thể các yêu tinh bất cứ khi nào có thời gian.

 

‘Đây là ban ngày. Bầu trời sáng sủa.”

 

O.

 

‘Bây giờ là ban đêm. Trời tối.'

 

●.

 

‘Đó là mặt trời. Chói mắt phải không?”

 

☆.

 

‘Đây là mặt trăng.’

 

★.

 

'Đây là nước. Nước. Nước suối.'

~.

 

‘Nếu nước hơi sâu thì sao?’

~~.

 

‘Nếu nước cực sâu thì sao?’

~~~.

 

 

 

-Kerr....

-Kerk? Ker, ke?

Lúc đầu, lũ yêu tinh còn bối rối, nhưng dần dần chúng bắt đầu hiểu [những bức ảnh] của tôi. Chúng không thể hiểu tại sao A lại có nghĩa là ‘ah’, nhưng họ phần nào hiểu rằng ■ có nghĩa là ‘bùn’.

 

 

 

'Phải.'

Cách tiếp cận ban đầu của tôi đã sai.

 

‘Thế giới trong mắt yêu tinh vẫn còn nhỏ bé.’

 

Trong thế giới rộng lớn này không có nhiều thứ yêu tinh có thể nhận ra.

 

Dù rất lớn nhưng những gì yêu tinh nhìn thấy, cảm nhận, ngửi và nghe thấy ở đây thực sự chỉ là số ít.

 

-Kerk.

 

Bầu trời.

 

-Kerruk.

 

Đất.

 

-Ker.

 

Thịt.

 

-Ke.

 

Nước.

 

Lũ yêu tinh nhìn thấy thứ gì đó màu xanh trải dài phía trên chúng. Chúng cảm thấy có gì đó cứng nhưng đôi khi lại mềm dưới chân mình. Chúng ngửi thấy mùi thơm dễ chịu của thịt rết nướng. Chúng nghe thấy thanh âm êm dịu của thứ gì đó mát lạnh để uống và thú vị để nhảy vào.

 

-Gork

 

Chúng nói chúng hạnh phúc khi hạnh phúc.

 

-Kerruk...

 

Khi không thấy vui thì họ nói chúng không như vậy.

 

Như vậy, trong thế giới của yêu tinh, có khoảng sáu thứ. Chỉ sáu thôi. Sáu từ là đủ để thể hiện sáu khía cạnh này trong thế giới của họ.

 

Sáu bức tranh thay vì hàng chục ‘bảng chữ cái’.

 

Đó là những gì lũ yêu tinh cần.

 

Xèo...

 

Một ngày nọ, trời mưa.

 

Các yêu tinh tắm và chơi đùa dưới mưa.

 

Tôi đã cho họ xem một lá thư nào đó.

 

'Nước.'

 

~.

 

‘Bầu trời tối.’

●.

 

‘Nước từ bầu trời tối.’

●~.

 

'Cơn mưa'

 

Tôi ngước nhìn cơn mưa đang trút xuống từ bầu trời.

 

Những con yêu tinh làm theo cử chỉ của tôi và nhìn mưa.

 

'Cơn mưa.'

 

-......

 

Một thời gian trôi qua.

 

Những con goblin chậm rãi bắt đầu nói.

 

-Kerkke?

 

 

 

-Kerkke. Kerkke.

 

Những con yêu tinh chỉ vào cơn mưa, sau đó bắt chước ●~ tôi đã khắc xuống đất, vẽ một hình tương tự trên đất.

 

-Kerkke!

 

 

 

'Cơn mưa.'

 

Bọn yêu tinh nhìn tôi như thể hỏi xem chúng có hiểu đúng không.

 

Tôi gật đầu hài lòng.

 

“Gor.”

'Tốt.'

 

Tại thời điểm đó.

 

[Bộ lạc Thổ Linh đã phát minh ra chữ viết]

 

[Tộc Thổ Linh có được một đặc điểm mới ‘Di sản Ghi Chép’!]

 

Những từ ngữ hiện ra trước mắt tôi.

 

+

 

[Di sản Ghi Chép]

 

Xếp hạng: E (A)

 

Tác dụng: Thổ Linh Tộc đã nhận ra khả năng vẽ vô tận! Họ hiểu rằng những bức vẽ của họ không chỉ đẹp về mặt hình ảnh mà còn có thể đại diện cho một điều gì đó trên thế giới này. Bây giờ họ biết rằng các biểu tượng có thể mang ý nghĩa.

 

'O.'

 

Điều này tượng trưng cho bầu trời đối với Thổ Linh Tộc.

 

'■.'

 

Điều này tượng trưng cho bùn và đất đối với họ.

 

'O■.'

 

Bầu trời và mặt đất, tượng trưng  cho ‘thế giới’ đối với Thổ Linh Tộc.

 

 

'O■.'

 

Đối với yêu tinh, ký tự này là thế giới của họ.

 

Từ giờ trở đi, Thổ Linh Tộc sẽ phát triển chữ tượng hình của họ. Họ sẽ để lại những gì họ yêu thích bằng những bức tranh, và những lá thư sẽ chứa đựng cuộc đời họ.

 

Cầu mong may mắn sẽ đến với họ.

 

*Tuy nhiên, đặc điểm này có thể thay đổi tùy theo tiến trình lịch sử.

 

+

 

"......."

 

Gì vậy?

 

Tôi cảm thấy xúc động lạ lùng chỉ vì dạy một vài bức tranh.

 

-Kerkke, kerkke!

 

 

 

-Kerkkeruk!

 

 

 

Lũ yêu tinh, người đầy bùn, đang vẽ tranh một cách vui vẻ, phớt lờ tôi. Nhìn chúng, tôi cảm thấy đan xen nhiều cảm xúc – buồn, vui, một chút cô đơn. Kiêu hãnh? Sự khâm phục? Đó là một cảm xúc không thể diễn tả được.

 

[Hắc Long Chủ dẫn đầu Bộ tộc Ma cà rồng tuyên bố rõ ràng!]

 

Sau khoảng hai tuần, Hắc Long Chủ cũng đã tuyên bố hoàn thành chặng.

 

Bây giờ chỉ còn tôi và Thẩm vấn quan Dị giáo ở lại tầng 31.

 

‘Thẩm vấn quan Dị giáo hẳn cũng đang siêng năng giảng dạy điều gì đó.’

 

Trong khi đó, tôi dạy số cho lũ yêu tinh.

 

Ban đầu, tôi thử dạy chúng chữ số Ả Rập, nhưng chúng không hiểu gì cả nên tôi đành thỏa hiệp với chữ số La Mã. Tôi, II, III. Có lẽ vì chúng là những cây gậy đơn giản nên bọn yêu tinh hiểu được chúng.

 

Tôi rất muốn dạy số học, nhưng...

 

‘Những đứa trẻ này không hiểu khái niệm về phép trừ…’

 

Yêu tinh là yêu tinh.

 

Chúng thậm chí không thể nắm bắt được sự tồn tại của những con số lớn hơn sáu.

 

Chà, yêu cầu quá sớm như vậy là quá nhiều.

 

‘Tôi đoán tôi đã dạy họ mọi thứ có thể rồi. Phải?'

 

- Ừ, có vẻ như thế đấy anh bạn à.

 

Tôi gật đầu.

 

‘Đã đến lúc tôi phải rời đi.’

 

Đêm đó, khi lũ yêu tinh đã ngủ say, tôi lẻn ra ngoài.

 

Các yêu tinh sẽ rất buồn khi nhận ra tôi đã biến mất.

 

Nhưng tôi không thể bỏ thân xác của con sư tử trắng này lại giữa làng và rời khỏi tầng 31 được. Nó có thể tấn công và đả thương lũ yêu tinh.

 

“Grr. Gorrurr."

 

‘Bảo trọng nhé.’

 

Tôi dùng lưỡi liếm trán một con yêu tinh trẻ.

 

- Gorr..

 

Con yêu tinh nhỏ không biết gì vẫn ngủ ngon lành.

 

‘Dễ thương.’

 

Tôi di chuyển ra xa khỏi khu định cư của yêu tinh, [Guru]. Thời gian trôi qua. Trong đêm tối, nơi không có gì ngoài tiếng côn trùng, tôi mơ hồ nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của lũ yêu tinh từ xa.

 

 

 

-Kekerk... Ker...

 

 

 

Họ đã nhận ra tôi đã đi rồi à?

 

 

 

Lũ yêu tinh đang gọi tên tôi, Kekerkker

 

 

 

Tôi không nhìn lại và biến mất nhanh hơn vào bóng tối.

 

 

 

'Sống có ích! Phát triển tốt! Hẹn gặp lại!’

 

Và tôi thì thầm trong lòng.

 

‘Tôi tuyên bố, chặng đã hoàn thành!’

 

Giọng của Tháp đáp lại.

 

[Đã hoàn thành giai đoạn!]

 

[Bạn đã vượt qua tầng 31.]

 

[Việc kiểm đếm phần thưởng sẽ được tiến hành sau khi vào tầng 32.]

 

[Tiến trình lớp tuần tự - Bạn sẽ bị buộc phải chuyển lớp được chuyển lên tầng 32!]

 

Xèo...

 

Một ánh sáng trắng bao trùm tầm nhìn của tôi.

 


 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương