Trùng Sinh Nghịch Chuyển Tiên Đồ
Chương 126: Dị biến

Sẵn sàng
******

Tư Lăng đưa tay nắm lấy đốm sáng trắng xuất hiện ở trước mặt, vừa mở ra nhìn, đây là phần thưởng vượt ải của tầng thứ năm, một tờ giấy vàng?

Cũng không rõ là thứ gì, Tư Lăng tiện tay thu nó vào túi trữ vật, sau đó quan sát hoàn cảnh xung quanh.

Đây là... Sơn động?

Nhìn lối đi cách đó không xa, Tư Lăng như có chút suy nghĩ, rất nhanh liền cảm giác được cách đó không xa có người đang đấu pháp, nghĩ nghĩ, Tư Lăng bèn bước về phía lối đi.

Phi hành như thế một lúc, rốt cuộc đến đích.

Trong một sơn động rộng lớn, có mấy tu sĩ đang chiến đấu với nhau. Tư Lăng nhìn ngó từng người, đều là không quen biết cho nên cũng không để ý tới. Ánh mắt hắn nhìn về phía thứ khiến cho tu sĩ hỗn chiến -- một vách tường khảm nhiều tinh thạch có màu sắc như nhau, tinh thạch trên đó lớn nhỏ không đồng nhất, lộ ra bên ngoài hình dáng tròn tròn, toả ra ánh sáng ngọc đá óng ánh bóng loáng, giống như những ngôi sao trong đêm tối.

Tư Lăng lập tức phát hiện Trọng Thiên rục rịch, hai mắt nhìn chằm chằm tinh thạch trên tường kia, khóe miệng có vệt nước khả nghi chảy xuống.

"Thực nhiều Thiên Ngọc tinh!" Tiểu Yêu Liên dùng một loại giọng điệu sợ hãi thán phục truyền âm nói: "Tư công tử, đây là Thiên Ngọc tinh mà yêu thú thích ăn nhất, Tiểu Khôi ăn nó xong rất nhanh sẽ có thể lớn lên tiến cấp. Tư công tử, nhất định không nên bỏ lỡ nha!"

Thì ra là đồ ăn của yêu thú sao?

Tư Lăng nhìn thoáng qua Trọng Thiên, thấy nó xoa tay, liền biết thứ này nó nhất định sẽ không buông tha. Mà những tu sĩ bên trong cũng vì tranh đoạt chúng mà không tiếc ra tay tàn nhẫn, tất cả đều là vì yêu sủng của bọn họ. Yêu thú tiến cấp không dễ dàng, nếu chỉ dựa vào từ từ tích lũy thì thời gian kéo dài hơn nhân tu không chỉ vài lần. Thiên Đạo là công bình, phú cho nhân tu tư chất tuyệt đỉnh và ngộ tính, nhưng lại cho bọn hắn thọ nguyên ngắn ngủi. Mà thọ nguyên của yêu thú không chỉ gấp nhân loại mấy chục lần, nhưng là tiến cấp lại hết sức thong thả, cho nên thực lực mỗi một yêu thú cao cấp đều cường đại hơn nhiều so với nhân tu cùng cấp, dù sao thì thời gian tích lũy của yêu thú quả thực là quá dài lâu.

Mà thiên tinh ngọc trên mặt tường này tuy rằng nhiều, nhưng số lượng cũng có hạn, có lẽ chỉ có thể nuôi nấng mấy con yêu thú liên tục tăng mấy cấp thôi, cho nên người ở chỗ này đều muốn chiếm làm của riêng.

Trọng Thiên đã rục rịch, đôi mắt lộ ra sắc thái thô bạo tàn nhẫn, tính toán giết hết những tu sĩ kia rồi chiếm tinh ngọc làm của riêng.

Nhưng Tư Lăng lại không chịu làm như vậy, kiếp sống một trăm năm thiện quỷ không thể nghi ngờ là đã ảnh hưởng vô cùng khắc sâu tới hắn, thậm chí ảnh hưởng Đạo Tâm cả đời này của hắn. Hắn không thích vô cớ giết chóc, hết sức kháng cự chuyện giết người đoạt bảo, tình nguyện bỏ lỡ những cơ duyên cũng không muốn dính lên sát nghiệt. Sát nghiệt vô cớ không chỉ làm cho hồn thể hắn cảm giác không thoải mái, thậm chí sẽ ảnh hưởng Đạo Tâm của hắn.

Trọng Thiên thấy hắn ngăn cản, tức giận đến trực tiếp cào một vuốt qua, để lại ở trên tay hắn ba vết cào sâu thấy tới tận xương.

Tư Lăng cực kỳ đau đớn, những vẫn không chịu buông tay để nó đi qua.

Khí tức Trọng Thiên bắt đầu dần dần bất ổn, thậm chí phát ra tiếng gầm uy hiếp, lập tức một loại uy áp của yêu thú cấp cao tản ra, toàn bộ chúng sinh trong sơn động đều bị ảnh hưởng. Tư Lăng mất thăng bằng, trực tiếp ngã xuống đất, bàn tay giữ chặt Trọng Thiên cũng cứng ngắc, rốt cuộc không cách nào dùng lực được nữa.

Trọng Thiên lấy được tự do, đôi đồng tử tròn vo màu tím đen trừng Tư Lăng, trong mắt nhấp nháy hoa văn yêu hoả màu màu tím đỏ, huyền ảo thần bí, rất nhanh biến ảo thành một đôi đồng tử vô cùng yêu dị, không còn lý trí, chỉ còn sát tính, tàn nhẫn hung ác nhìn hắn. Hai răng nanh bén nhọn từ miệng vươn ra, hai đôi cánh đen giấu trong thân thể cũng dần dần xoè ra...

Tư Lăng hơi thở bất ổn, khó khăn chống đỡ thân thể, lại một lần nữa hiểu được một sự thật: Trọng Thiên không phải là yêu sủng thuộc về mình, mà là một yêu thú cường đại vì hồn lực mà bắt buột phải đi theo bên cạnh hắn, thậm chí là một yêu thú tùy hứng làm bậy, không ai có thể mệnh lệnh cho nó, quản thúc nó!

Trọng Thiên đi về phía hắn, đôi đồng tử thú lóe ra thần sắc yêu dị, sau đó nâng lên một móng vuốt. Cái vuốt nhỏ nhắn đáng yêu như thú con kia nháy mắt biến thành vuốt dài sắc bén, lóe ra tia sáng sắc lạnh âm u, vung về phía vị trí đan điền của hắn, muốn móc Kim Đan của hắn ra.

Kim Đan bị móc, nhất định phải chết.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...