Trùng Sinh Nghịch Chuyển Tiên Đồ
Chương 125: Hảm hại người khác rất sung sướng

Sẵn sàng
***

Quyết định cuối cùng là Hà Tiêu cùng một tu sĩ Kim Đan hậu kỳ khác đi vào động đá để thám thính tình huống.

Qua nửa ngày, hai người quay trở lại, trong bóng đêm, mọi người đều có thể nhìn thấy sắc mặt khó coi của hai người, trong lòng không khỏi hồi hộp một chút, trong lòng biết thứ ở chỗ sâu trong động đá cực kỳ lợi hại, cửa ải này có lẽ lại muốn tổn thất rất nhiều người. Có vài tu sĩ nhát gan đã nghĩ có nên từ bỏ trở về Thông Thiên tháp tầng thứ nhất hay không.

"Các vị, bên trong động đá vôi có một cái linh đàm (hồ nước linh thiêng), trong đó đã thai nghén ra Thủy linh châu." Hà Tiêu đè nén thanh âm nói.

Xung quanh yên tĩnh, dường như ngay cả hô hấp cũng dừng lại. Thủy linh châu, đây là chí bảo của tu sĩ thủy linh căn. Một viên Thủy linh châu ẩn chứa thủy linh lực nồng đậm đủ để atrợ giúp tu vi thủy linh căn tu sĩ tiến vọt lên một cấp, khi tu luyện có thủy linh châu phụ trợ thì tốc độ tu luyện không chỉ tăng gấp đôi. Không chỉ Thủy linh châu, chỉ nói riêng một linh đàm kia cũng đã đủ hấp dẫn mọi người. Bất quá, mọi người cũng không phải ngu ngốc, cũng không bị thủy linh châu mê mẩn tâm trí, bởi vì bọn họ đều biết, thường thì chung quanh loại linh trì do trời đất sinh ra này tuyệt đối sẽ có yêu thú lợi hại canh chừng, người thường không thể dễ dàng tiếp cận, bằng không sẽ hứng lấy công kích tàn khốc.

Quả nhiên, rất nhanh, vị tán tu còn lại nói tiếp: "Bất quá trong linh đàm có một con Hồng Long thủ hộ, nhưng đáng ăn mừng là, Hồng Long bởi vì muốn lên cấp nên lúc này đang ở thời kỳ ngủ đông."

Hiện trường là một mảnh yên tĩnh quỷ dị, chỉ có ánh mắt Tô Hồng Phi lóe lên, rất nhanh liền hạ mí mắt không nói.

Trong lòng Tư Lăng cũng chấn động dữ dội, đối với Thủy linh châu có chút khát vọng, bất quá nghĩ đến Hồng Long trong linh đàm thì liền xì hơi. Ai ngờ hắn không nghĩ tới, ngược lại là Yêu Liên xưa nay gan nhỏ sợ phiền phức lại có ý muốn.

"Tư công tử, thực nhiều thủy linh dịch nha, Tiểu Hồng muốn ~~" Tiểu Yêu Liên truyền âm cho Tư Lăng, "Chỉ cần có thủy linh dịch, không gian Hồng Liên rất nhanh sẽ thăng cấp, đến lúc đó thì Tư công tử muốn bao nhiêu Mộc Linh dịch cũng không sao cả."

Nghe được truyền âm non nớt mềm mại kia, tựa như đứa nhỏ dễ thương đang lăn lộn tỏ vẻ đáng yêu để cầu xin người lớn, làm cho lòng người sinh thương tiếc; hơn nữa còn hiểu được lấy tình cảm để dụ dỗ, rất nhiều rất nhiều Mộc Linh dịch quả thực là khiến người ta động tâm không thôi. Nhưng mà Tư Lăng vừa nghĩ tới Hồng Long trong linh đàm, không khỏi sợ run cả người. Thôi vậy, dù sủng đứa nhỏ cỡ nào thì cũng phải nhìn rõ hiện thực, lượng sức mà đi, hắn bây giờ là tên tàn phế, không thích hợp chiến đấu, cũng liều mạng không nổi với Hồng Long đâu.

Thấy Tư Lăng bên này thờ ơ, Tiểu Yêu Liên nhất thời yên tĩnh lại. Tư Lăng đang cho rằng nó đã buông tha thì đột nhiên cảm giác được Trọng Thiên biến mất!

"Trọng Thiên đâu?" Tư Lăng giật mình hỏi, trong lòng có dự cảm không tốt.

"... Chủ nhân, chủ nhân đi tìm Hồng Long trong đó rồi." Tiểu Yêu Liên ấp a ấp úng nói.

Thật là tìm chết mà! Tư Lăng thầm nghiến răng nghiến lợi. Hành động này của Trọng Thiên đại gia không phải là tuyên bố muốn đi tìm chết sao? Nó tuy rằng có huyết mạch đại yêu thú Thượng Cổ, nhưng hiện tại chỉ là thú con, sao có thể liều mạng với Hồng Long được chứ?

Mà những tu sĩ trong thông đạo đang thương nghị làm thế nào giấu diếm được Hồng Long đang ngủ đông để tiến vào tầng thứ năm bỗng đột nhiên biến sắc, Tiêu Hà kinh hoảng hô lên: "Không xong! Có người đánh thức Hồng Long!" Nói xong, ánh mắt sắc bén quét một lượt trong đám người, phát hiện nhân số không đổi, làm trong lòng không khỏi có chút nghi hoặc, chẳng lẽ còn có một nhóm người khác?

Bất kể là ai đánh thức Hồng Long, mọi người đều biết không thể nghĩ ra một kế hoạch chi tiết nào khác nữa, đều ào ào chạy khỏi động đá.

Tư Lăng giả vờ vô tri cùng mọi người chạy khỏi động đá, đồng thời trả lời nghi vấn của đại ca: "Trọng Thiên đi vào, Hồng Long đúng là do Trọng Thiên đánh thức." Trọng Thiên biến mất, Tư Hàn cũng là người biết trước tiên.

Tư Hàn hiếm thấy trầm mặc. Bản lĩnh gây hoạ và lớn mật của Trọng Thiên hắn cũng quá rõ ràng, cho nên cũng không kỳ quái. Nghĩ nghĩ, Tư Hàn truyền âm nói với hắn: "Lát nữa đừng rời khỏi ta."

Tư Lăng sờ mũi một cái, có chút ngượng ngùng đáp lại. Đại ca quả nhiên coi hắn trở thành gánh nặng, kỳ thật hắn không có yếu đến như vậy đâu.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...