Sẵn sàng
*****

Đi theo phía sau Tư Hàn vào Lăng Tiêu điện, trong lòng Tư Lăng có chút khẩn trương, loại tâm tình khẩn trương này giống như sợ mình ở trước mặt sư môn trưởng bối của đại ca mà làm sai việc khiến đại ca mất mặt. Hơn nữa một khi hắn khẩn trương, liền sẽ theo bản năng bày ra cái mặt đơ, nhìn trong mắt người bên cạnh chính là lãnh diễm cao quý, kiêu ngạo lạnh lùng, không dễ ở chung, làm người ta rất muốn đánh cho một trận.

Bất quá chưởng môn Thiên Tông phái - Thanh Nguyên chân quân lại là một tu sĩ Nguyên Anh nhã nhặn ôn hòa, cũng không biết có phải nể mặt Tư Hàn hay không mà không có bị bộ dạng của Tiểu Lăng Tử chọc giận, hết sức thân thiết nói: "Nghe Tư Hàn nói, ngươi nguyện trở thành Khách khanh trưởng lão Kim Đan của Thiên Tông phái?"

"Đúng vậy." Tư Lăng mặt mày nghiêm túc nói, hi vọng làm như vậy có thể tỏ rõ sự thành tâm của bản thân. Hắn rất thành tâm muốn đi theo bên cạnh đại ca làm người vô hình, chăm chỉ tu luyện, mỗi ngày đều hướng về phía trước.

"Rất tốt." Thanh Nguyên chân quân mỉm cười gật đầu, không nói hai lời liền đáp ứng, sau đó tự mình đưa cho Tư Lăng một khối ngọc bài đại biểu cho thân phận Khách khanh trưởng lão của Thiên Tông phái. Thân phận ngọc này là Thanh Ngọc chân quân tự mình dùng linh lực của tu sĩ Nguyên Anh truyền nhập tên của hắn vào, dùng để chứng minh người đảm bảo cho vị Khách khanh trưởng lão Tư Lăng này là ông.

Chỉ đơn giản như vậy? Không cần tra xét xuất thân, cũng không cần lập khế ước? Nhưng lại được thư đảm bảo từ chưởng môn?

Thanh Nguyên chân quân cười nói: "Ta tất nhiên là tin tưởng Tư Hàn, việc khác ta sẽ nhờ Chấp sự trưởng lão dẫn ngươi đi làm."

À à, thì ra đây chính là chỗ tốt của việc bên trên có người sao?

Tiểu Lăng Tử được đi cửa sau tất nhiên là nghiêm túc nói cảm tạ một phen, sau đó Thanh Nguyên chân quân liền để Tư Hàn đi tìm sư phụ hắn - Thanh Ngọc chân quân, Tư Lăng cũng được một đệ tử Chấp Sự đường mang đi lựa chọn động phủ.

Đệ tử Chấp Sự đường kia cũng có chút lanh lợi, dẫn Tư Lăng đi tới dãy núi phía đông Thiên Tông phái, nói với Tư Lăng: "Tư tiền bối, linh khí vùng này có nồng độ trung đẳng trong mấy trăm vạn ngọn núi của chúng ta, qua Thanh Liên Phong cùng Bách Hoa Phong, là tới Hàn Thủy Phong* mà Tư sư thúc ở."

*Phong ở đây là đỉnh núi.

Thiên Tông phái ở gần với dãy núi Thập Vạn, trong phái có mấy trăm vạn đỉnh núi liền kề nối tiếp nhau, rộng rãi, bao la hùng vĩ. Trong môn phái, ngoại trừ chưởng môn ở Thánh đỉnh - ngọn núi cao nhất ra, còn có bảy Chủ phong (ngọn núi chính) khác, còn lại là những ngọn núi lớn nhỏ không đồng nhất, tu sĩ Kim Đan kỳ trở lên đều có thể được một ngọn núi độc lập làm địa bàn. Những ngọn núi vốn lớn nhỏ không đồng nhất, nồng độ linh khí cũng không như nhau, chỉ trông chờ vào người của Chấp Sự đường an bài. Mà ngọn núi mà Chấp Sự đường phân cho Tư Lăng gọi Thanh Hà Phong, cao tới mấy ngàn trượng, đỉnh núi mây mù lượn lờ, chân núi có một dòng suối nhỏ cùng một mảnh rừng nhỏ.

Nhìn đến ngọn núi mình được phân, Tư Lăng lần nữa cảm giác được chỗ tốt của đi cửa sau, bên trên có người thật là quá sung sướng.

Tư Lăng thầm thoả mãn, sau khi cám ơn đệ tử chấp sự kia, lại cầm bình linh tửu đưa cho hắn làm lễ vật. Đệ tử chấp sự kia vốn có chút không lưu tâm, đợi sau khi rời đi mới cầm bình linh tửu kia xem xét, lập tức hơi biến sắc mặt, trong lòng biết giá trị của bình linh tửu này. Đợi sau khi hắn nếm thử tác dụng của nó thì trong lòng không khỏi may mắn lúc trước thái độ công bằng của mình đã để lại cái ấn tượng tốt cho Tư Lăng, về sau nếu muốn loại linh tửu này, liền có thể tới tìm vị Khách khanh trưởng lão mới tới này giao dịch một ít.

Đương nhiên, Tư Lăng tặng linh tửu cũng là vì quảng cáo cho linh tửu của mình. Không gian Hồng Liên sản xuất linh quả ngày càng nhiều, thuật ủ rượu của Tiểu Yêu Liên càng lúc càng tăng cao, linh tửu giấu tại không gian Hồng Liên đã có mấy ngàn bình, bọn họ uống không hết, nên đem những linh tửu phổ thông kia ra ngoài bán kiếm linh thạch cũng không sai. Đương nhiên, Tư Lăng cũng vì phát triển nhân mạch của mình, về sau thu thập linh quả cho Tiểu Yêu Liên cũng tiện hơn một ít.

Bay đến trước núi Thanh Hà, Tư Lăng cầm ngọc bài mà đệ tử Chấp sự giao cho hắn ném về hướng ngọn núi, sau đó mang theo một chim, một thú, một yêu thực nhà hắn cùng vào động phủ trong núi Thanh Hà. Ngọn núi này đã có tiền nhân xây sẳn động phủ, tựa như cái phòng thô, có thể bố trí theo ý thích của mình. Đương nhiên, nếu không thích thì cũng có thể tự mình xây lại.

Tư Lăng cũng không xoi mói với chỗ ở, sau khi dò xét một lần thì cảm thấy không có chỗ nào cần cải biến, dùng Thuật tẩy trần làm sạch bụi bẩn trong động phủ, rồi bắt đầu mang theo ba con yêu hào hứng bày trí lại động phủ mà bọn họ sắp sửa ở thời gian rất lâu.     

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...