Trùng Sinh Nghịch Chuyển Tiên Đồ
Chương 144: An tức hoa

Sẵn sàng
********

Vào đêm, trong đại sảnh Phủ thành chủ đèn đuốc sáng choang, ăn uống linh đình.

Ngoài Đại sảnh, thị vệ tuần tra đi qua đình viện ánh trăng như nước, không phát giác điều gì khác thường, liền rời đi tiếp tục tuần tra.

Tư Lăng ở khách viện rất xa phòng khách chính, hoàn toàn không chịu  ảnh hưởng của không khí náo nhiệt trong đại sảnh. Ở dưới dạ minh châu soi sáng, thần sắc nghiêm túc vẽ một tấm hồn phù lục phẩm.

Đột nhiên, trong không khí bay đến một mùi hoa thơm ngọt ngào như có như không, phù bút vốn đang lưu loát bỗng dừng lại, hồn phù sắp thành công bốc lên một trận khói xanh, tấm bùa này đã thất bại.

Tư Lăng tức giận nhìn ngoài cửa sổ, đè xuống cảm giác mờ mịt đầu óc bởi vì hút phải mùi thơi ngọt ngấy kia. Hắn đầu tiên là ngừng thở, cầm ra một hạt Giải Độc đan nuốt vào. Mà vốn đang nhàm chán nằm sấp trên bàn dùng móng vuốt đẩy đẩy Dạ minh châu chơi, Trọng Thiên lập tức như đánh máu gà mà bật người dậy, như một làn khói từ cửa sổ rộng mở nhảy ra ngoài.

Sau khi Tư Lăng cảm giác đầu óc được trấn tĩnh, cũng từ cửa sổ nhảy ra ngoài.

Đợi khi Tư Lăng đuổi tới một sân viện thì phát hiện trong bồn hoa giữa sân mọc thêm một đóa hoa trong suốt trắng nõn lớn chừng bàn tay. Đoá hoa không lá không thân, cánh hoa tầng tầng lớp lớp, trên mặt đất trực tiếp mọc lên một đóa hoa. Trắng noãn dưới ánh trăng, thánh khiết mĩ lệ, tản ra mùi hương hoa mê người ngọt ngào.

Xoay chuyển ánh mắt, Tư Lăng nhìn phía xa xa, một bóng đen xuất hiện, lại thấy là Trọng Thiên ngậm một cành cây trở về, một đầu của cây treo một ma vật to gấp đôi thân thể nó. Ma vật này đã chết, từ tứ chi thì nhìn giống một con người, nhưng mà dáng người khô kiệt và cái đầu to gấp hai thân thể này, giống như một đứa bé dị dạng. Không thể nghi ngờ, từ khí tức hắc ám từ trên người nó có thể cảm giác được đây chính là ma vật cấp thấp.

Trọng Thiên trực tiếp đem nhánh cây kia vứt xuống đất, chạy đến ao nước trong viện rửa miệng, từ tiếng nước phun phì phì phì có thể biết nó ghét bỏ ma vật xấu xí kia cỡ nào, nếu không phải vì mang về cho Tiểu Lăng Tử xem xét, nó đã phun yêu hoả tiêu diệt thân thể kia ngay tại chỗ.

Tư Lăng vốn muốn dùng hộp ngọc chứa đựng đóa hoa  kia, nhưng ai ngờ hoa kia cách đất thì nhanh chóng héo rũ, chỉ kịp dùng thuật đóng băng đông lại một đóa hoa sắp héo rũ. Tư Lăng học bộ dáng của Trọng Thiên, dùng nhánh cây móc thi thể ma vật xấu xí kia mang về trong sân bọn họ.

Trở lại trong phòng, Tư Lăng tự nhiên là tìm hiểu rõ ràng tình huống. Hoa này hắn không nhận biết, bất quá Tiểu Yêu Liên lại biết, là một loại hoa đến từ Thâm Uyên Ma Giới, tên là An Tức Hoa, rơi xuống đất thì nở hoa, cách đất thì lập tức khô héo, có thể phát ra một loại mùi hương ngọt ngào, làm cho người ta thần trí mơ hồ, rơi vào hôn mê. Người của Ma tộc dùng thứ này để đối phó nhân tu, tuy rằng có chút bỉ ổi, nhưng hiệu quả lại cực tốt. Loại hoa này rất ít người biết, một cái sơ sẩy liền sẽ bị nó lừa.

Nhìn đóa An Tức Hoa đã héo rũ kia, Tiểu Yêu Liên trong lòng có chút đáng tiếc, loại hoa này tại Ma Giới tuy rằng thường gặp, nhưng ở đại lục  Thương Vũ lại không có, hơn nữa còn là một vị thuốc chế tác linh đan an thần. Nó thực hoàn toàn có thể lấn áp loại thủ đoạn hạ lưu bỉ ổi kia, dùng nó để đối phó nhân Tu thực sự là xa xỉ.

"Tư công tử, chủ nhân nói, lúc nó đến thì ma vật này đang canh giữ bên cạnh An Tức Hoa. Sau khi nhìn thấy chủ nhân tới thì lập tức chìm xuống đất trốn, bất quá nó chỉ là tiểu ma vật thuộc tính thổ trong Ma Giới, không có sức chiến đấu gì, chỉ cần khóa chặt khí tức của chúng nó thì rất dễ dàng bắt được chúng." Tiểu Yêu Liên truyền lời thay.

Tư Lăng chau mày, từ chỗ này có thể hiểu được mấy tin tức, xem ra Phi Phượng Thành dù cho có trận pháp bảo hộ, cũng không nhất định an toàn, thế nhưng để ma vật trà trộn vào. Không, có lẽ là có người Ma tộc trà trộn vào, đưa tới ma vật.

Thẳng đến nửa đêm, yến hội mới tan. Tư Lăng trước tiên mời Tần Ngô cùng đám Trương Như Hiệp tới phòng mình, đem đóa hoa đóng băng kia và  thi thể ma vật cho bọn họ xem, thuận tiện nói ra những gì mình thấy lúc trước.

Tần Ngô là người thông minh, cũng từ An Tức Hoa và tiểu ma vật mà phỏng đoán được rất nhiều tin tức, sắc mặt nhất thời có chút khó coi, trầm mặt nói: "Trong Phi Phượng Thành nhất định có người của Ma tộc trà trộn vào, xem ra tu sĩ biến mất gần đây trong Phi Phượng Thành có liên quan với chúng nó." Dứt lời, Tần Ngô chắp tay cảm tạ Tư Lăng, nói: "Tư đạo hữu, nhờ có cậu phát hiện sự tình này, bằng không hậu quả thật không tưởng nổi."

Tư Lăng cười cười, chỉ nói câu "trùng hợp".

Mặc kệ trùng hợp hay là cái gì, Tần Ngô lúc này lại tin tưởng thực lực của hắn, không hổ là Tư gia Song Tử, có huynh trưởng xuất sắc như vậy, đệ đệ tự nhiên cũng không kém.

Tần Ngô thu lấy An Tức hoa cùng thi thể ma vật, dặn dò bọn họ phải cẩn thận, liền đi ra ngoài.

Tuy đã nửa đêm, những người còn chưa nghỉ ngơi rất nhanh liền phát hiện thủ vệ Phủ thành chủ tăng cường gấp đôi, thậm chí một vài góc nhỏ đều phải tuần tra lặp lại mấy lần, không buông tha bất kỳ chỗ nào, rất nhanh thì phát hiện thêm được mấy đóa An Tức hoa. Có lẽ là Ma tộc mai phục ở trong thành biết hôm nay đệ tử các phái ở Tây Cảnh đến, muốn nhân cơ hội để làm suy yếu lực lượng của bọn họ, mới có thể vội vàng động thủ như vậy, lại không ngờ đêm nay còn có người không đi tham gia yến hội, ngược lại có lòng dạ thảnh thơi ở trong phòng vẽ bùa, mới phát hiện được âm mưu.

Đợi Tần Ngô rời đi, Trương Như Hiệp nhanh chóng hỏi Tư Lăng có sao không, dù sao không ai biết được thế nhưng lại có ma vật trà trộn vào trồng An Tức hoa, không cẩn thận cũng có thể nói là số phận. Trương Như Hiệp  thật sự lo lắng cho Tiểu Lăng Tử, nếu Tiểu Lăng Tử thiếu cộng lông nào, tiểu sư đệ xuất quan ra trách cứ nàng không giúp hắn bảo vệ đệ đệ tốt thì biết làm thế nào?

"Ta không sao, đa tạ Trương sư tỷ quan tâm."

Bảo đảm chính mình không có việc gì, Tư Lăng lại pha linh trà cho hai người, hỏi kết quả thương nghị của yến hội đêm nay, còn có an bài công việc kế tiếp.

"Vốn kế hoạch ngày mai là chúng ta phải ra khỏi thành đi săn giết ma thú, bất quá đêm nay xảy ra loại chuyện này, Tằng thành chủ có lẽ sẽ đóng cửa thành, tra xét người trong thành, chúng ta cứ chờ đợi là được." Vu Tuyết tỉnh táo phân tích nói.

Quả nhiên, sáng sớm hôm sau, Tằng thành chủ liền trực tiếp phát lệnh toàn thành, đóng cửa thành, mọi người không được đi vào, sau đó phái tất cả thị vệ trong thành bắt đầu điều tra lục soát khắp thành.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...