Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 103

 

Sử Hiệu Cảnh nhìn quanh với ánh mắt đầy phẫn nộ.

Tăng Sơn Vệ, Dao Tuyết Linh, Triệu Tam Thích và cả lão nữa là bốn người đang tập trung lại một chỗ.

Ba người còn lại chẳng thấy đâu.

Sử Hiệu Cảnh không ngây đến mức không biết việc đó có nghĩa là gì.

Hiện tại, lão đã xác nhận được cái chết của Cam Nhất Hải và Tư Hùng Bình. Người còn lại là Thiết Củng Uy Đà cũng chẳng thấy có mặt ở đây nên rõ ràng là hắn cũng đã chết.

“Rốt cuộc là tên nào đã gây ra chuyện này chứ?”

Đôi vai của Sử Hiệu Cảnh run lên không ngừng, trên người lão tỏa ra sát khí đầy hung bạo khiến cho chiếc trường bào bay phấp phới không ngừng.

Tăng Sơn Vệ cố gắng trấn an Sử Hiệu Cảnh.

“Xin đại huynh bình tâm!”

“Đệ nói ta bình tâm sao? Ba nghĩa đệ thân yêu đã cùng thề hẹn sống cả đời cùng nhau của ta đã chết rồi đấy.”

“Vậy nên huynh càng phải bình tĩnh. Những gì mà kẻ đó muốn chính là kích động chúng ta. Không biết chừng lúc này, hắn ta đang nấp ở đâu đó và theo dõi nhất cử nhất động của chúng ta. Vậy nên, chúng ta nhất định phải bình tâm hết sức.”

“Hừm!”

Đến lúc này, Sử Hiệu Cảnh mới chịu đè nén cơn tức giận xuống, Tăng Sơn Vệ thở phào nhẹ nhõm.

Bất kể ai nói gì thì cốt lõi của Thất Tinh Đảng vẫn là Sử Hiệu Cảnh.

Sử Hiệu Cảnh phải biết giữ vững chính kiến thì bọn họ mới có thể tiến lên phía trước mà không bị lung lay được.

Sử Hiệu Cảnh hỏi Tăng Sơn Vệ.

“Đệ nghĩ là ai làm?”

“Hiện tại thì khả năng cao là người đó.”

“Người đó.”

“Phiêu… Nguyệt. Nếu là năng lực có thể phân thắng bại với Thanh Thành Phái và Nga Mi Phái thì khả năng cao người đó chính là hắn.”

Sau khi vào Thành Đô, điều mà Tăng Sơn Vệ tâm huyết nhất chính là thu thập thông tin về các mối đe dọa tiềm tàng.

Vốn dĩ ban đầu, mục tiêu mà bọn họ phải cảnh giác nhất là Nga Mi Phái và Thanh Thành Phái. Tuy nhiên, bọn họ đã bị thiệt hại nặng nề đến mức phải dừng hoạt động của mình. Tình hình của những môn phái khác ở Thành Đô cũng không khác biệt là mấy.

Bách Hoa Môn mất đi bang chủ và tiểu bang chủ, còn Lôi Âm Môn hoàn toàn bị diệt môn.

Tất cả những chuyện đó đều là do một người mà ra.

Một thích khách đã làm đảo lộn cả Võ Lâm Tứ Xuyên.

Tìm thấy hắn không có gì là khó.

Chính vì hắn ta sở hữu một vẻ đẹp đến mức khó có thể tin hắn ta là một con người.

Một nam nhân sở hữu dung mạo còn mỹ miều hơn cả nữ nhân.

Đó chính là Phiêu Nguyệt.

Những võ giả trong Thành Đô này không có ai lại không biết đến Phiêu Nguyệt cả. Nhưng chẳng có ai sẵn lòng nói cho Tăng Sơn Vệ những chuyện về Phiêu Nguyệt.

Vì vậy, phải mất một khoảng thời gian hắn mới có thể tìm hiểu về Phiêu Nguyệt.

Hắn đã rất ngạc nhiên khi biết vết thương lớn trên người của Thiết Củng Uy Đà là do Phiêu Nguyệt gây ra.

‘Đáng ra lúc đó mình nên giết quách hắn cho rồi…’

Giờ nghĩ lại chỉ còn lại sự tiếc nuối.

Ai mà có ngờ những chuyện hắn giấu bưng vì không muốn thu hút sự chú ý của Thanh Thành Phái và Nga Mi Phái giờ lại trở thành một thảm họa thế này.

“Đệ đã tìm hiểu lý do tại sao hắn lại nhắm đến chúng ta chưa? Chắc không phải vì hắn cảm thấy bị xúc phạm bởi chuyện xảy ra với lão tam đâu nhỉ?”

Lão tam mà lão nói đến ở đây chính là Thiết Củng Uy Đà Ngô Cảnh Việt.

Tăng Sơn Vệ lắc đầu.

“Nếu lý do là thế thì ngay từ đầu, hắn đã không có lý do gì để kéo dài thời gian đến lúc này.”

“Nếu vậy thì…”

“Có vẻ như hắn có liên quan gì đến đứa trẻ đó.”

Tăng Sơn Vệ nhìn xuống Nam Thần Vũ đang nằm thoi thóp dưới chân mình.

Đôi mắt của Sử Hiệu Cảnh bỗng trở nên sắc bén.

“Ý đệ là vì tên nhóc này mà…?”

“Khả năng cao là như vậy ạ.”

Gương mặt của Sử Hiệu Cảnh trở nên méo mó khi nghe thấy câu trả lời của Tăng Sơn Vệ.

Việc này chẳng khác gì gặp phải phục binh ở một nơi chẳng thể nào nghĩ tới vậy.

“Trước tiên thì chúng ta phải ra khỏi đây đã. Cho đến giờ hắn đang có lợi thế là vì chúng ta luôn tách lẻ nhau ra, nhưng nếu chúng ta hợp lại thì chắc chắn hắn sẽ không thể dễ dàng tấn công chúng ta được đâu.”

“Được rồi, cứ làm theo những gì mà Tam Thích nói đi!”

“Dạ vâng! Đại huynh.”

“Đệ cõng tên nhóc này đi.”

“Dạ vâng.”

Triệu Tam Thích trả lời rồi nhấc Nam Thần Vũ đã ngất kia cõng lên lưng.

“Tuyết Linh!”

“Huynh cứ nói.”

“Muội dẫn đầu đi. Dù gì trong số chúng ta thì muội vẫn là người có trực giác nhanh nhạy nhất, hãy dẫn đầu và nắm bắt chuyển động của hắn.”

“Muội rõ rồi ạ.”

Dao Tuyết Linh gật đầu rồi tiến về phía trước.

“Tất cả hãy cẩn thận. Vì hắn có thể ám sát chúng ta bất cứ khi nào, bất cứ ở đâu.”

Sử Hiệu Cảnh căn dặn thêm một lần nữa.

“Vâng.”

“Đi thôi!”

Sử Hiệu Cảnh vừa nói xong, bốn người bắt đầu di chuyển. Tuy là bốn người nhưng từng chuyển động của họ cứ như một người vậy.

Dao Tuyết Linh di chuyển ở phía trước khuếch đại cảm giác, còn Sử Hiệu Cảnh, Tăng Sơn Vệ và Triệu Tam Thích thì di chuyển ở xung quanh để hộ tống nàng.

Khuôn mặt họ lúc này đầy vẻ bi ai.

Ba huynh đệ kết nghĩa đã cùng thề hẹn  sẽ cùng sống cùng chết mà nay đã bỏ họ đi trước. Và hôm nay lời thề đó sẽ được thực hiện nếu bọn họ sơ xuất và hôm nay.

Bọn họ phải ngăn chặn chuyện đó xảy ra.

Sử Hiệu Cảnh nghiến răng nhìn vào vào bóng lưng của Dao Tuyết Linh ở phía trước.

‘Hôm nay bọn ta đã phải rút lui trong nhục nhã, nhưng nỗi nhục này, bọn ta nhất định sẽ trả lại.’

Đó là lần đầu tiên trong đời lão cảm thấy xấu hổ đến như vậy.

Vẫn chưa làm được gì mà đã phải rời khỏi Thành Đô. Sự thật này khiến cho lão cảm thấy quá thê thảm.

Tăng Sơn Vệ như thể đọc được nội tâm của Sử Hiệu Cảnh, hắn nói.

“Quân tử báo thù mười năm chưa muộn. Đại huynh! Sau khi giao nạp tiểu tử này và nhận được chi viện, chúng ta sẽ có thể dễ dàng giết được tên Phiêu Nguyệt kia mà thôi. Đại huynh chỉ cần nhẫn nhịn đến lúc đó là được.”

“Được! Ta nhất định phải cho hắn nếm được mùi nhục nhã của những gì mà ta phải ngậm đắng nuốt cay ngày hôm nay.”

“Bọn đệ sẽ luôn đi theo huynh.”

“Có đệ ở bên ta như được tiếp thêm sức mạnh vậy.”

Tăng Sơn Vệ khẽ mỉm cười trước lời nói của Sử Hiệu Cảnh, nhưng chỉ trong chớp mắt, gương mặt của hắn đã đanh lại.

Bây giờ không phải lúc để tận hưởng việc được khen ngợi.

Bây giờ là lúc để cùng nhau đồng lòng vượt qua khỏi nguy hiểm.

“Tuyết Linh, cẩn thận.”

“Ca ca đừng lo. Hắn cũng là nam nhân mà, ca ca nghĩ hắn sẽ làm được gì muội chứ?”

“Muội đừng xem hắn là nam nhân. Hắn là thích khách đấy. Hãy nhớ rõ, không có việc gì ngu ngốc hơn việc mong đợi sự chấp thuận từ một thích khách cả.”

“Muội nhớ rồi.”

Dao Tuyết Linh cắn vào bờ môi đỏ mọng của mình.

Trên mặt nàng lúc này không thể giấu nổi nét bàng hoàng.

Đến cả trong mơ nàng cũng chưa bao giờ nghĩ rằng, nam nhân mà nàng muốn cám dỗ lại là một kẻ đáng sợ đến vậy.

Nếu biết đằng sau gương mặt khôi ngô tuấn tú đó là một kẻ có bản chất độc ác và man rợ như vậy, nàng đã không bao giờ tiếp cận hắn một cách không phòng bị như vậy rồi.

‘Nhưng hắn cũng là nam nhân mà. Đã là nam nhân thì không thể làm gì được ta đâu.’

Nàng tin vào vẻ đẹp của mình.

Vũ khí lớn nhất đối với một nữ nhân không phải là võ công mà là một dung mạo tuyệt đẹp. Điều đó có nghĩa là nàng đã có trong tay vũ khí mạnh nhất rồi.

Dao Tuyết Linh tự tin rằng Phiêu Nguyệt sẽ không bao giờ tấn công nàng. Ngược lại, nếu Phiêu Nguyệt xuất hiện, chắc chắn nàng sẽ quyến rũ hắn và cuộn chặt hắn vào dưới váy của nàng.

“Khực!”

Bỗng dưng có tiếng thét phát ra từ phía sau nàng.

Nàng giật mình quay lại nhìn thì thấy Tăng Sơn Vệ đang loạng choạng.

“Chuyện gì thế?”

“Đừng cử động.”

Tăng Sơn Vệ hét lên, hắn không muốn để đội hình bị xáo trộn vì mình.

Vụt!

Bỗng dưng cơ thể của Tăng Sơn Vệ bị kéo vào trong bóng tối.

“Sơn Vệ!”

“Nhị ca!”

Sử Hiệu Cảnh và Dao Tuyết Linh đồng loạt hét lên rồi chạy theo. Nhưng mà tốc độ đang kéo Tăng Sơn Vệ đi còn nhanh hơn cả bọn họ gấp mấy lần.

Tăng Sơn Vệ nhìn vào chân trái của mình.

Có một thứ gì vô hình đang siết chặt lấy cổ chân hắn.

Tăng Sơn Vệ cố vùng vẫy để thứ đang siết lấy cổ chân hắn đứt ra nhưng vô ích.

‘Nếu cứ như vậy thì ta sẽ chết mất.’

Giờ hắn đã biết các tiểu đệ của mình vì sao mà chết rồi.

Tất cả bọn họ đều bị kéo vào bóng tối và mất mạng chỉ trong chớp mắt.

Trên mặt Tăng Sơn Vệ lúc này hiện lên vẻ cương quyết.

Hắn dồn công lực vào mép bàn tay và chém vào chân của mình.

Xoẹt!

Vết chém sâu lên tận phần đầu gối.

“Khực!”

Tăng Sơn Vệ ráng kìm nén để không phát ra những tiếng rên rỉ. Hắn tự đứng dậy bằng một bên chân còn lại của mình.

Tăng Sơn Vệ thì thấy Sử Hiệu Cảnh và Dao Tuyết Linh đang chạy về phía mình.

Tăng Sơn Vệ hét lớn khi thấy bọn họ đang chạy điên cuồng về phía hắn.

“Không được! Đừng đến đây!”

Vụt!

Ngay lúc đó, Triệu Tam Thích đang đứng một mình biến mất khỏi tầm mắt của hắn.

Triệu Tam Thích đang cõng Nam Thần Vũ trên lưng thì cũng bị kéo vào bóng tối giống như Tăng Sơn Vệ.

Thế nhưng, Sử Hiệu Cảnh cùng Dao Tuyết Linh đã không để ý đến chuyện đó vì mải chạy đến Tăng Sơn Vệ.

Toàn thân Tăng Sơn Vệ run lên bần bật.

‘Hắn không phải con người. Hắn là ác quỷ.’

Từ nãy đến giờ, hắn vẫn chưa thể thấy được bóng dáng của Phiêu Nguyệt đâu. Có lẽ bây giờ Phiêu Nguyệt đang trốn ở một góc tối nào đó để săn lùng Thất Tinh Đảng bọn họ.

Nếu như được đối đầu trực diện, hắn sẽ không cảm thấy sợ hãi đến thế.

Đây không phải là một cuộc đối đầu giữa những võ giả nữa.

Đây là một cuộc đi săn hoặc đi ám sát. Không hơn không kém.

Nếu là bình thường, chắc chắn hắn sẽ chửi mắng và coi thường Phiêu Nguyệt vì đã làm một hành động thật hèn hạ.

Từ trước đến nay, Tăng Sơn Vệ luôn nghĩ thích khách là một hạng hạ đẳng chỉ biết núp bóng và ám sát người khác.

Nhưng đến hôm nay, suy nghĩ của hắn đã thay đổi.

Thích khách là một người mà hắn tuyệt đối không thể xem thường mà cũng không được cười nhạo.

Hoặc ít nhất thì hắn không nên đánh đồng Phiêu Nguyệt cũng giống như những thích khách khác.

Giờ thì hắn hiểu rồi.

Tại sao những môn phái lớn như Thanh Thành Phái và Nga Mi Phái lại bại trận một cách thê thảm dưới tay của Phiêu Nguyệt như vậy.

Phiêu Nguyệt đã là một thích khách nằm ở đẳng cấp khác.

Hắn đang thể hiện rõ ràng tất cả những gì vĩ đại nhất mà một sát thủ có thể làm.

Đến khi Sử Hiệu Cảnh cùng Dao Tuyết Linh nhận ra Triệu Tam Thích đã bị kéo đi mất thì đã muộn màng, bọn họ quay đầu lại.

Xoẹt!

Bỗng lúc đó, có một thứ gì đó lấp lánh xuất hiện ngay trước mặt của Tăng Sơn Vệ.

Tăng Sơn Vệ tưởng rằng thế giới đang nghiêng về một bên. Nhưng thực tế là cơ thể của hắn đang ngã xuống.

Chân phải còn lành lặn của hắn cũng bị Triệu Tam Thích cắn đứt.

Tăng Sơn Vệ ngã xuống mặt đất, lúc này, có ai đó từ trong bóng tối bước ra một cách đáng sợ.

Gương mặt trắng toát tương phản với bóng tối đen như mực như một con ác quỷ hiện lên trong mắt của Tăng Sơn Vệ.

Thế nhưng gương mặt của hắn còn đẹp hơn bất cứ nữ nhân nào trên thế gian này. Vì thế nên Tăng Sơn Vệ còn cảm thấy đáng sợ hơn.

Tăng Sơn Vệ dơ tay chỉ về Phiêu Nguyệt.

“Ngươi?”

Phiêu Nguyệt vung tay.

Tăng Sơn Vệ cảm nhận được có gì đó sắc bén đang cứa vào cổ của hắn ta.

Đó cũng chính là cảm giác cuối cùng mà Tăng Sơn Vệ cảm nhận được trên thế gian này.

Cổ họng của Tăng Sơn Vệ nứt ra, máu từ cổ hắn phun ra không ngừng.

Thu Hồn Ti đã lấy đi tính mạng của Tăng Sơn Vệ.

“Aaaa!”

“Nhị ca!”

Sử Hiệu Cảnh và Dao Tuyết Linh gào thét rồi chạy như điên về phía của Tăng Sơn Vệ sau khi phát hiện ra Tăng Sơn Vệ đã chết.

Phiêu Nguyệt vẫn đứng ở đó nhìn bọn họ.

Hắn không ẩn nấp ở trong bóng tối nữa, cũng không né tránh bọn họ.

Phụt!

Cơ thể của Phiêu Nguyệt thoắt ẩn thoắt hiện, bỗng dưng, hắn xuất hiện ở ngay trước mặt Sử Hiệu Cảnh đang chạy hết tốc lực về phía trước.

Phiêu Nguyệt đã thi triển Hắc Lôi.

“Ngươi!”

Sử Hiệu Cảnh gào lên như một con thú rồi vung nắm đấm về phía trước.

Một quyền khí với uy lực đáng gờm hướng về phía Phiêu Nguyệt. Nhưng Phiêu Nguyệt đã thi triển Sát Hành Bộ và tránh được nó một cách dễ dàng.

Sử Hiệu Cảnh liên tục thi triển tuyệt chiêu của bản thân để tấn công Phiêu Nguyệt. Nhưng Phiêu Nguyệt đều làm chệch hướng hoặc tránh được tất cả các đòn tấn công đó.

‘Không thể nào!’

Trong mắt của Sử Hiệu Cảnh hiện lên nét tuyệt vọng.

Phiêu Nguyệt cứ như một bóng ma vậy.

Hắn nắm bắt được đúng lúc hắn tấn công và lùi lại, đến khi lão lùi lại thì hắn lại áp sát lão với khoảng cách y hệt như lúc đầu.

Lông tóc trên người lão dựng đứng hết cả lên trước phản ứng của Phiêu Nguyệt. Phản ứng của hắn như thể hắn đã biết lão ta sắp thi triển chiêu thức nào vậy.

Đó chính là vì Phiêu Nguyệt đã thi triển Đồng Điệu. Đồng Điệu giúp phản ứng của hắn đồng nhất cách hô hấp với phản ứng của đối phương.

Vì lý do đó mà Phiêu Nguyệt đã đọc trước được phản ứng của Sử Hiệu Cảnh và áp chế lão.

Đến một kẻ lão luyện như Sử Hiệu Cảnh cũng mới gặp thứ võ công này lần đầu tiên nên lão cũng không khỏi bất ngờ.

“Đại ca!”

Dao Tuyết Linh hợp lực để giúp Sử Hiệu Cảnh. Nhưng phản ứng của Phiêu Nguyệt còn nhanh hơn chuyển động của nàng gấp mấy lần.

Xoẹt xoẹt!

Âm thanh ghê rợn xé toạc cả màn đêm.

Đó chính là âm thanh của U Linh Chủy.

“Hộc!”

Dao Tuyết Linh ngã người ra phía sau và vung kiếm theo bản năng.

Keng!

Nàng đã đánh bật được U Linh Chủy chỉ trong một khoảng cách rất nhỏ.

Nàng thở dồn dập rồi nâng người đứng thẳng dậy. Nàng vừa cứu được mình thoát khỏi cái chết.

Nàng ngẩng đầu, đôi mắt mở to.

“Đại ca!”

Sử Hiệu Cảnh vẫn há hốc mồm đứng yên ở đó.

Một sợi ngân ty cực nhỏ đến mức mắt thường không thể nhìn thấy được đang quấn quanh cổ của lão. Chỉ cần di chuyển một chút, nó sẽ cứa sâu vào cổ của lão.

Phía sau lưng Sử Hiệu Cảnh là Phiêu Nguyệt đang nắm lấy ngân ty.

Chỉ trong một khoảnh khắc rất ngắn khi Dao Tuyết Linh tránh đòn tấn công của U Linh Chủy, Phiêu Nguyệt đã có thể áp chế lão từ phía sau lưng và quấn ngân ty vào cổ của lão rồi.

“Khực!”

Ngân ty dần cứa sâu vào cổ của Sử Hiệu Cảnh.

 

 

 

 

 

 


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương