Tử Thần Phiêu Nguyệt
-
Chapter 106
Nghe phiên bản audio của truyện:
TỬ THẦN PHIÊU NGUYỆT CHAP 106
Hồng Hữu Tân cảm thấy cả người mệt mỏi không thôi.
Trước mắt hắn là thi thể của bảy thành viên Thất Tinh Đảng được xếp thành hàng trên mặt đất.
Môn đồ Hạ Ô Môn đã phải giải quyết hàng tá công việc trong suốt một đêm.
Chính xác là bảy người, không thừa không thiếu một ai, tất cả đều bị Phiêu Nguyệt hạ thủ.
‘Chẳng lẽ chỉ trong một đêm mà hắn lấy mạng cả bảy người ư?’
Nói sao thì, Thất Tinh Đảng cũng là một nhóm võ giả nổi danh ở tỉnh Hồ Nam.
Đặc biệt, đại huynh Sử Hiệu Cảnh là võ giả sở hữu cảnh giới võ công thâm hậu cùng khả năng phán đoán xuất sắc. Vậy mà lão ta lại bị giết dễ dàng như thế, chứng tỏ võ công Phiêu Nguyệt phải thâm hậu đến mức nào mới có thể làm được như thế.
“Thâm hậu thì cũng vừa phải thôi chứ. Thế này thì…”
Lịch sử giang hồ từ trước đến nay đã chứng minh.
Những kẻ xuất chúng luôn khiến giang hồ không ngừng biến đổi, cho dù bản thân hắn có muốn hay không.
Quả nhiên, Phiêu Nguyệt hắn cũng thế.
“Ta phải tìm hiểu thật tường tận tên này mới được.”
Sau khi sắp xếp lại suy nghĩ, Hồng Hữu Tân đưa tay ra hiệu cho đám võ giả Hạ Ô Môn. Ngay sau đó, đám võ giả đồng loạt đến mang thi thể Thất Tinh Đảng rời đi.
Đám người này vốn không phải là võ giả bình thường, họ vừa là võ giả mà cũng vừa là học giả.
Học giả tu luyện võ công.
Từ lúc này họ sẽ bắt đầu phân tích kỹ thi thể của Thất Tinh Đảng và nắm bắt xem Phiêu Nguyệt đã sử dụng loại võ công gì để ra tay hoặc ít nhất cũng phải tìm ra vũ khí hắn đã dùng.
Hạ Ô Môn luôn dùng cách này để tích lũy thông tin những người có khả năng uy hiếp trên giang hồ.
“Lúc hắn còn ở thành Tứ Xuyên, chúng ta phải thu thập thông tin nhiều nhất có thể. Để hắn ra ngoài rồi sẽ muộn mất.”
Ánh mắt Hồng Hữu Tân lúc này đã lạnh đi vài phần.
Bản thân hắn đã từng kinh qua võ công của Phiêu Nguyệt nên hiểu rõ đối thủ mạnh đến mức nào.
Nếu trực chiến với những võ giả tuyệt đỉnh trên giang hồ như người đứng đầu nhị cường, tam môn, tam trang, tam bá, biết đâu Phiêu Nguyệt sẽ thua trong tay họ. Thế nhưng, Phiêu Nguyệt lại là một thích khách.
Dù hắn đã tu luyện võ công cao cường đến mức nào, hắn vẫn không bỏ được thân phận thích khách.
Hắn có thể ám sát người khác bất cứ lúc nào.
Và không hề có cảm giác mặc cảm tội lỗi hay hổ thẹn dấy lên trong lòng hắn.
Một cao thủ như Phiêu Nguyệt nếu đã muốn ám sát, cho dù là cao thủ tuyệt thế đại danh đỉnh đỉnh trên giang hồ cũng khó mà tránh khỏi vòng nguy hiểm.
Phiêu Nguyệt chính là mối đe dọa hoàn toàn mới chưa từng tồn tại trên giang hồ từ trước đến nay. Vậy nên, Hồng Hữu Tân luôn đặc biệt chú ý đến hắn.
Hồng Hữu Tân hỏi thuộc hạ bên cạnh.
“Hắn sao rồi?”
“Đang ở công phòng ạ.”
“Công phòng á?”
“Công phòng do tên hậu duệ Đường Môn quản lý ạ.”
“Có tìm hiểu được mối quan hệ của họ chưa?”
“Thuộc hạ đang tìm hiểu xem vì sao chúng lại thân thiết như vậy.”
“Không được bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào liên quan đến hắn. Chúng ta không thể kiểm soát hắn, nhưng nếu thu thập càng nhiều thông tin thì càng có lợi cho phía ta.”
“Thuộc hạ đã rõ.”
Tên thuộc hạ làm thế bao quyền rồi lui xuống.
Hồng Hữu Tân còn lại một mình trong phòng liền thở dài một hơi.
***
Đường Sở Truy hỏi Phiêu Nguyệt.
“Vậy ý huynh là gã tên Phong Tôn kia mang Thần Vũ đi là muốn bảo vệ đệ ấy á? Theo huynh lời hắn nói có thật không?”
“Hắn không giống như đang nói dối.”
“Phù!”
Đường Sở Truy thở dài thườn thượt.
Đêm hôm qua, Thành Đô lại trải qua một phen sóng gió.
Dao Tuyết Linh đã nhấn chìm cả khu ổ chuột trong biển lửa, Thành Đô lần nữa bị cuốn vào trận hỗn loạn lớn.
Rất nhiều người tan nhà nát cửa, trở thành kẻ lang thang đầu đường xó chợ.
Lòng dân sau khi trả qua trận phong ba lần trước lại dậy sóng, bầu không khí trên khắp các ngõ hẻm nghiêm trọng hơn bao giờ hết.
Tất cả mọi chuyện đều do Thất Tinh Đảng gây ra, nguyên do chỉ vì để truy bắt Nam Thần Vũ.
“Rốt cuộc tiểu tử đó có bí mật gì mà lại trở thành mục tiêu của đám người đó chứ? Hơn nữa còn là Phong Tôn…”
“Ngươi biết Phong Tôn?”
“Sao đệ lại không biết được cơ chứ? Đó là một cường giả tuyệt đối có thể sánh với những kẻ đứng đầu nhị cường, tam trang, tam bá.”
“Nói chi tiết ta nghe nào.”
Thứ hiện trên mặt Phiêu Nguyệt hiện giờ không chỉ là sự hiếu kỳ.
Hắn không hiểu rõ về chốn giang hồ cho lắm.
Kiến thức của hắn chỉ giới hạn trong khu vực thành Tứ Xuyên, phải nói là vô cùng ít ỏi.
Hắn chỉ chú tâm đến chuyện trả thù nên hầu như không mấy để tâm đến những thông tin tổng thể trên giang hồ, thế nhưng bây giờ hắn cần phải thay đổi.
“Đệ cũng không rõ lắm. Mấy thứ đệ biết thì ai cũng đều biết cả.”
“Nói những thứ ngươi biết đi.”
"Phải nói từ đâu nhỉ? A! Nhị cường (二强) là những môn phái mạnh nhất giang hồ danh xứng với thực. Cả hai đều là môn phái mới xuất hiện chưa được trăm năm, thế nhưng thành tựu mà các môn chủ để lại vô cùng to lớn và rất đáng ngưỡng mộ.”
“Vậy tên hai môn phái đó là gì?”
“Đó là Cuồng Võ Môn (廣武門) và Thiên Vũ Trang. Cuồng Võ Môn là môn phái được Đại hiệp Lý Quách - người cuối cùng còn trụ lại trong trận Ma Thiên Đại Chiến lập nên. Thiên Vũ Trang là môn phái do trang chủ là Đại hiệp Trương Xuyên Hoa - người đã lấy mạng Minh chủ Tân Ma Liên gây dựng nên. Cuồng Võ Môn được liệt vào hàng đỉnh cao giang hồ nhờ hào quang của Lý Quách, còn Thiên Vũ Trang lôi kéo được nhiều người nhờ tài chính khổng lồ, sau đó cũng nhanh chóng xây dựng được thế lực to lớn.”
Môn chủ của Cuồng Võ Môn hiện giờ là Lý Thanh con trai Lý Quách, và Thiên Vũ Trang hiện tại do Trang Xuyên Hoa dẫn dắt.
Cuồng Võ Môn là môn phái thuần túy, trong khi Thiên Vũ Trang là sự kết hợp giữa võ môn và thương đoàn.
Nếu chỉ xét đến võ lực thì Cuồng Võ Môn có phần vượt trội hơn, thế nhưng xét về thế lực và tài chính thì lại xếp sau Thiên Vũ Trang. Nối tiếp nhị cường là Tam Môn (三門) bao gồm Thiếu Lâm Tự, phái Võ Đang và phái Hoa Sơn.
Sau một thời gian phong bế sơn môn kể từ trận Ma Thiên Đại Chiến, họ lại tái xuất giang hồ.
Trong trận Ma Thiên Đại Chiến họ đã lập được công to, thế nên thiên hạ biết đến họ như những võ môn mạnh mẽ cố hữu trên giang hồ.
Tam Bá (三覇) là dùng để chỉ ba môn phái là Long Thiên Cốc (龍天谷), Võ Kiếm Liên (武劍聯) và Thủ Thiên Hội (守天會).
Trước trận Ma Thiên Đại Chiến, những thế lực được gọi là Thập Bá (十覇) vốn phân chia chi phối thiên hạ, thế nhưng trong số đó chỉ còn trụ lại Tam Bá.
Tam Trang (三莊) là cách gọi ba trang viên lớn, so với lịch sử hình thành chưa lâu thì sức mạnh của họ vượt trội hơn thế nhiều.
Ba nơi này chính là Tân Nguyệt Trang (新月莊), Quỷ Kiếm Trang (鬼劍莊) và Vũ Kiếm Sơn Trang (雨劍山莊).
Những môn phái này được xem là trụ cột của giang hồ hiện nay.
Cuồng Võ Môn và Thiên Vũ Trang sở hữu sức mạnh vượt trội nhất, thế nhưng những môn phái còn lại cũng không hề thua kém là bao.
Mười một môn phái tạo nên sự cân bằng tuyệt đối và duy trì hòa bình trên thiên hạ.
“Người đứng đầu mười một môn phái đều là kẻ chi phối giang hồ. Thế nhưng, có những người dù không có thế lực lớn vẫn không thua kém gì những người đứng đầu mười một môn phái đó. Người ta gọi họ là Tam Tôn và Bát Tinh Tọa. Bát Tinh Tọa thì đệ không rõ, huynh thử hỏi người khác xem sao.”
“Còn Tam Tôn?”
“Họ đều là những võ giả thượng thừa chốn giang hồ được biết đến như với danh xưng như Võ Tôn Niên Phật, Kiếm Tôn Hàn Hữu Thiên và Phong Tôn .”
“Nếu thế có ít nhất hơn hai mươi võ giả có cảnh giới ngang ngửa Phong Tôn rồi.”
Người đứng đầu của 11 môn phái, 8 người của Bát Tinh Tọa, 3 người Tam Tôn, tổng cộng có 22 người.
Giang hồ có rất nhiều kỳ nhân dị sĩ tồn tại như hạt cát trên sa mạc, nếu cộng thêm cả bọn họ nữa không biết chừng con số còn nhiều hơn thế.
Phiêu Nguyệt lúc này mới cảm nhận được sự rộng lớn của chốn giang hồ này.
Sau khi hắn hoàn thành việc trả thù, hắn chỉ quanh quẩn trong thành Tứ Xuyên hệt như một con ếch ngồi dưới đáy giếng.
‘Bây giờ ta đã nhận thức rõ rồi.’
Lần chạm trán với Phong Tôn đã đánh thức tinh thần cảnh giác trong hắn.
Giang hồ tuyệt đối không phải là một nơi tầm thường như hắn đã nghĩ.
Hôm nay hắn còn sống sót, nhưng biết đâu ngày mai hắn sẽ trở thành cái xác lạnh lẽo như các võ giả của Thất Tinh Đảng.
‘Ta phải mạnh hơn nữa.’
Để tồn tại ở chốn địa ngục trần gian này, hắn cần phải mạnh mẽ và kiên cường hơn.
Phiêu Nguyệt đứng bật dậy rồi nói.
“Ta nhất định sẽ tìm được đứa bé Thần Vũ đó.”
“Không cần đâu.”
“Tại sao?”
"Mặc dù lúc này đệ có chút tình cảm với tiểu tử đó, nhưng đệ không thể giữ hắn bên mình lâu được. Nếu để Phong Tôn bảo vệ hắn thì sẽ tốt hơn."
Đường Sở Truy bất giác cảm thấy xúc động.
Hắn lập tức xin lỗi.
"Đệ xin lỗi! Vì đệ mà huynh phải vất vả nhiều rồi."
"Nhờ ngươi mà ta cũng ngộ ra nhiều điều thú vị kia mà."
"Vậy thì may quá."
"Được rồi! Ta đã có được kinh nghiệm vô cùng quý giá."
Phiêu Nguyệt gật đầu, ánh mắt hắn đã lạnh đi vài phần. Việc Phong Tôn cướp được Nam Thần Vũ từ tay hắn đã khiến hắn chịu không ít đả kích.
'Lần sau nhất định ta sẽ không để ngươi cướp được đâu."
Bị cướp thứ gì đó khỏi tay khó chịu hơn hắn nghĩ nhiều.
Dù là thứ hữu hình hay vô hình đi chăng nữa.
Hắn cảm thấy tâm trạng thả lỏng rất nhiều sau khi kết thúc việc trả thù, thế nhưng hiện giờ hắn phải nâng cao cảnh giác hơn nữa.
"Ta đi đây!"
Phiên Nguyệt nói lời tạm biệt với Đường Sở Truy rồi ra ngoài.
Mặc dù hắn đã ra khỏi công phòng hừng hực khí nóng, thế nhưng chẳng biết có phải do dư âm sau sự việc ngày hôm trước hay không mà hắn vẫn còn vô cùng khó chịu.
Đã một ngày trôi qua, nhưng ký ức về Phong Tôn vẫn đọng lại trong đầu hắn mãi không tan.
Có thể người khác xem đó là sự ám ảnh vô nghĩa, nhưng đối với Phiêu Nguyệt đó là chuyện liên quan đến tính mạng.
Phiêu Nguyệt tuyệt đối không bỏ qua bất cứ thứ gì nhỏ nhặt, mọi chuyện đều phải được giải quyết ổn thoả mới khiến hắn giải tỏa được tâm trạng. Phải như thế hắn mới có thể sinh tồn trong thời gian lâu dài.
'Bây giờ mọi thứ đã bị phơi bày. Ta cũng phải có nơi ẩn náu cho riêng mình.'
Lưu lại khách trọ quả thật là thoải mái, nhưng lại vướng phải ánh mắt soi mói của người khác.
Ngay cả hiện giờ, hắn vẫn cảm nhận được ánh mắt theo dõi của môn đồ Hạ Ô Môn từ phía xa xa.
Hành tung của hắn đã bị phơi bày nên các võ giả khác tự nhiên cũng nắm bắt được đường đi nước bước của hắn.
Lộ trình của hắn chắc chắn sẽ được chuyển tới Hạ Ô Môn ngay tức khắc.
Cứ như thế hắn không thể tự do làm điều mình muốn được.
Vậy nên trước tiên phải ẩn mình đi.
Hắn cần một nơi ẩn náu ngay từ bây giờ.
Để có chỗ ở mới, hắn phải có một số tiền khá lớn. Thế nhưng chuyện tiền nong đối với hắn lại trở thành vấn đề nan giải.
Nếu đe dọa thương đoàn hay môn phái nào đó ở Thành Đô này, họ chắc chắn sẽ dâng vàng bạc lên tận miệng hắn. Thế nhưng đó không phải là cách làm của Phiêu Nguyệt. Hơn nữa, nếu hắn nhận tiền từ họ, hành tung của hắn sẽ bị bại lộ ngay.
Hắn cần một nguồn tiền mà thiên hạ này không ai biết đến.
Phiêu Nguyệt suy nghĩ một lát rồi rời khỏi Thành Đô không chút chần chừ.
Hắn đi suốt ba ngày ba đêm.
Có một nơi mà hắn nhất định phải đến.
Vấn đề chính là hắn không biết con đường chính xác để đến nơi đó.
Hắn chỉ mới kinh qua đúng một lần, đã thế còn ngồi trên xe ngựa kín mít nên hoàn toàn không nhìn được khung cảnh xung quanh.
Chuyện này chẳng khác gì tìm lục châu giữa sa mạc mà không hề có lấy một tấm bản đồ.
Tất cả những thứ hắn có thể tin tưởng bây giờ chính là cảm giác của bản thân.
Phiêu Nguyệt vừa cảm nhận độ ẩm không khí vừa đánh hơi để tìm kiếm.
Tuy thời gian đã trôi qua khá lâu, nhưng ký ức về nơi đó vẫn còn đọng lại vô cùng rõ ràng trong tâm trí hắn.
Thực lực cảm nhận diện rộng có được từ lúc còn ở căn ngục trong Không Động đã giúp hắn có thể dễ dàng tìm kiếm đường đi.
Phiêu Nguyệt cứ thế lần theo dấu vết còn sót lại hệt như con chó săn đi rình mồi. Sau ba ngày, cuối cùng hắn cũng đến được nơi hắn muốn.
Trang viên nhỏ được bao quanh bởi những bức tường cao lớn.
Trên tấm biển cũ kĩ vẫn để ba chữ "Xuân Phong Trang" (青風莊).
Chẳng biết có phải vì bị bỏ hoang nhiều năm hay không, hắn không cảm nhận được chút bóng dáng con người nào cả.
Két!
Phiêu Nguyệt vừa đẩy cửa, tấm bản lề cũ kĩ liền vang lên.
Bên trong Xuân Phong Trang vô cùng hoang tàn.
Vì là nơi bỏ hoang đã lâu nên đâu đâu cũng là dấu tích bị lục lọi cướp bóc. Những đồ đạc có giá trị hiện kim đều bị cuỗm đi mất.
Phiêu Nguyệt cau mày nhìn quanh Xuân Phong Trang.
Xuân Phong Trang là một hiệu buôn của Huyết Ảnh Đoàn.
Sau khi Phiêu Nguyệt cùng những đứa trẻ khác bị đưa vào Không Động, đây là nơi đầu tiên họ được đưa đến sau bao năm sống trong bóng tối.
Hắn vẫn nhớ như in đây là nơi hắn được tắm rửa và được ăn uống đàng hoàng như một con người.
Kể từ khi Huyết Ảnh Đoàn bị Nga Mi tuyệt diệt, Xuân Phong Trang cũng bị bỏ hoang.
Mặc dù bề ngoài đã thay đổi rất nhiều nhưng Phiêu Nguyệt chắc chắn đây là nơi hắn từng ở trước đây.
Hắn lưu lại đây vài ngày, sau đó bị kéo vào cuộc ám sát Vũ Quân Thương.
Phiêu Nguyệt di chuyển đến Đại Nguyệt Điện, tòa điện các lớn nhất trong Xuân Phong Trang.
Đại Nguyệt Điện là tư phòng của Đoàn chủ Huyết Ảnh Đoàn. Quả nhiên nơi này cũng bị dọn dẹp sạch sẽ không còn bất cứ món đồ nào có giá trị.
Những món đồ được quy thành tiền đã không cánh mà bay.
Phiêu Nguyệt không hề để tâm đến những món đồ đã mất đi.
Hắn cũng không nghĩ đến những thứ còn lại.
Hắn nhìn vào tư phòng của Cửu Chu Dương - Đoàn chủ Huyết Ảnh Đoàn. Nơi này đã hủy toàn bộ, hơn nữa còn bị người khác đến kiếm chác không còn sót lại thứ gì.
Nhiều người nghĩ rằng trong điện các lớn nhất nhất định có đồ vật gì đó quý giá.
Phiêu Nguyệt hắn cũng thế.
Thế nhưng món đồ quý giá mà Phiêu Nguyệt nghĩ lại khác với mọi người.
Hắn nằm lên giường của Khưu Chu Lương rồi nhìn lên trần nhà. Hắn dựa trên lập trường của Khưu Chu Lương mà suy nghĩ.
"Nếu là ta ta sẽ giấu đồ quý giá ở đâu nhỉ?"
Một nơi có thể chạm tới. Một nơi cho dù có thu vào tầm mắt cũng sẽ không bị để ý.
Đột nhiên họa tiết trên trần nhà đập vào mắt Phiêu Nguyệt.
Phiêu Nguyệt bắn mình lên trần, đưa tay chạm vào họa tiết khác lạ. Lập tức một phần tấm họa tiết rơi xuống hiện ra một khoảng không gian.
Phiêu Nguyệt đặt tấm họa tiết sang một bên rồi lục lọi bên trong không gian vừa lộ ra. Đột nhiên hắn cảm nhận được thứ gì đó.
Phiêu Nguyệt cầm vật thể trong tay rồi phi thân xuống. Trong tay hắn hiện giờ là một quyển sách được bọc trong một tấm giấy dầu.
Hắn cẩn thận lật giở cuộn giấy dầu bọc bên ngoài ra. Trên quyển sách không được đề tên, màu giấy đã ố vàng mang dấu ấn năm tháng.
Phiêu Nguyệt chậm rãi lật giở trang sách
Loạt soạt!
Vừa nhìn vào nội dung, trên môi Phiêu Nguyệt liền vẽ ra nụ cười hài lòng.
'Biết ngay mà.'
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook