Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 107

 

Triệu Gia Thương Đoàn là một thương đoàn ngự tại Mi Sơn của thành Tứ Xuyên.

Quy mô của thương đoàn tuy không lớn nhưng vẫn khá có tiếng ở khu vực này.

Mặc dù đã có một thời gian, họ phải tống tiễn người nhà ra ngoài do thiếu kinh phí, nhưng một thời gian sau, thương đoàn của họ đã phát triển một cách rất mạnh mẽ.

Nhờ đó mà Triệu Gia Thương Đoàn đã trở thành một trong số ít thương đoàn lớn ở khu vực này.

Triệu Chí Dương là một nam nhân có thân hình cao lớn mập mạp ngoài năm mươi tuổi.

Vốn dĩ cơ địa của ông ta có chút gầy guộc nhưng sau khi Triệu Gia Thương Đoàn có được một vị trí nhất định, ông ta trở nên háu ăn hơn nên mới tăng cân nhiều như thế này. Mặc dù có cơ thể béo tròn nhưng chẳng ai dám chửi lão béo cả. Vì lão chính là chủ nhân của Triệu Gia Thương Đoàn.

Triệu Chí Dương không những là chủ nhân của Triệu Gia Thương Đoàn mà còn là một trong số ít người có thế lực ở Mi Sơn.

Vậy nên, không có ai là không để mắt đến ông ta khi ông ta xuất hiện. Nhưng ông ta hoàn toàn không quan tâm đến ánh mắt của mọi người. Vì ít nhất thì ở Mi Sơn này, ông ta chẳng khác gì vua cả.

“Hừ hừ! Được đấy.”

Triệu Chí Dương cười hả hê rồi bước ra khỏi Bạch Dương Lâu.

Bạch Dương Lâu là thanh lâu lớn nhất ở Mi Sơn này.

Mặc dù những kỹ nữ ở đây được đánh giá là dung mạo vẫn còn thua kém những kỹ nữ ở Thành Đô nhưng nơi này vẫn có vô số những mỹ nhân ưa nhìn xếp thành hàng.

Triệu Chí Dương đang trên đường quay trở về sau khi được tiếp đãi cực kỳ nồng nhiệt ở Bạch Dương Lâu. Chơi đùa cùng với ba kỹ nữ xinh đẹp nhất Bạch Dương Lâu trong một lần khiến cho toàn thân ông ta không có chỗ nào là không đau nhức.

Tuy mệt, nhưng ông ta rất vui.

Xem ra ông ta có một cuộc sống khá thành công khi được sinh ra là nam nhân và đắm chìm vào những thứ hào nhoáng, xa xỉ đến mức quên cả thời gian như thế này.

Đã vậy còn không bị ai ràng buộc, cũng không phải lo sợ để mắt đến ai khiến cho cuộc sống đã thoải mái lại càng thoải mái hơn.

Triệu Chí Dương quay về nơi ở của mình, trên mặt không giấu nổi vẻ thỏa mãn.

Nơi ở của ông ta là điện các lớn nhất trong Triệu Gia Thương Đoàn, nơi đây lúc nào cũng được hơn mười võ giả canh giữ. Vậy nên, đây là nơi an toàn nhất trong suy nghĩ của ông ta.

Triệu Chí Dương bước vào phòng với nụ cười tươi trên môi, nhưng rồi nụ cười của ông ta chợt tắt. Ông ta khẽ nhíu mày.

Có ai đó đang ngồi trên ghế của ông ta.

“Ngươi là ai?”

Triệu Chí Dương cao giọng.

Giọng ông ta đầy giận dữ.

Bởi vì ông ta cảm thấy quyền uy của mình đang bị giẫm đạp.

“Triệu Chí Dương!”

“Rõ ràng ngươi biết ta là ai mà còn dám xông vào chỗ ở của ta? Đã thế lại còn ngồi lên ghế của ta ư?”

Ông ta cực kỳ ghét việc quyền uy của mình bị xâm phạm.

Ông ta cho gọi thuộc hạ đang đứng gác bên ngoài mà không chút nghĩ ngợi.

“Bên ngoài có ai không?”

Ngay lập tức, hàng chục võ giả từ bên ngoài nhảy vào.

“Vâng! Thưa đoàn chủ.”

“Có chuyện gì vậy ạ?”

Triệu Chí Dương chỉ vào người đang ngồi trên ghét của ông ta rồi hét lên.

“Các ngươi không thấy cái tên đang ngồi ở ghế của ta kia à? Các ngươi canh gác kiểu gì mà để người ngoài có mặt trong chỗ ở của ta thế hả?”

“Hộc?!!”

“T, tên đó sao có thể?”

Những võ giả đều giật mình khi thấy có một nam nhân đang ngồi trên ghế của Triệu Chí Dương. Nhưng nơi mà nam nhân kia đang ngồi bị bóng đêm phủ kín nên bọn họ vẫn chưa thấy rõ mặt của nam nhân ấy.

“Ngươi là ai?”

“Sao ngươi dám ngồi lên ghế của đoàn chủ vậy? Mau kéo hắn ta ra ngay.”

Đám võ giả giận dữ lao vào nam nhân đang ngồi trên ghế.

Xoẹt xoẹt!

Ngay lúc đó, một âm thanh sắc bén vang lên trong căn phòng.

Những võ giả ban nãy lao vào nam nhân giờ đã đứng yên như tượng đá.

Triệu Chí Dương thấy vậy liền thét lên.

“Các ngươi đang làm gì thế hả? Còn không nhanh lôi hắn ta ra ngoài cho ta.”

Uỳnh uỳnh uỳnh!

Ngay lúc đó, từng võ giả kia lần lượt ngã xuống.

“Hộc!”

Triệu Chí Dương giật mình ngồi phịch xuống sàn.

Từng dòng máu tươi đang chảy ra từ cơ thể của những võ giả đã ngã xuống. Bọn họ rõ ràng đã mất mạng.

“S, sao có thể?”

Những thuộc hạ bảo vệ nơi này đều là những võ giả có tiếng trong vùng, Triệu Chí Dương đã đặc biệt chi trả một số tiền lớn để có thể thuê được họ. Nhưng tại sao bọn họ còn chưa kịp động thủ mà đã mất mạng rồi?

Đến lúc này, Triệu Chí Dương mới nhận ra kẻ đang ngồi trên chiếc ghế của ông ta chính là một cao thủ.

“C, các hạ là ai?”

“Triệu Chí Dương! Xem ra suốt thời gian qua ngươi đã kiếm được khá nhiều tiền nhỉ.”

“Hừm! Vậy thì…?”

Triệu Chí Dương ngẫm nghĩ.

Bỗng một cái tên nằm sâu trong ký ức của ông ta hiện lên.

“P, phải chăng ngài là Ám Nguyệt?”

“Là ta!”

“Hộc!”

Sau khi nghe nam nhân kia đáp lời, Triệu Chí Dương liền thở hổn hển như thể bị hết hơi. Đó là vì cái tên Ám Nguyệt đem lại nỗi sợ cho ông ta quá lớn.

Nam nhân ngồi trên ghế yên lặng nhìn vào Triệu Chí Dương.

Mặc dù vì hắn đang hoàn toàn chìm vào bóng tối nên ông ta không thể thấy được gương mặt của hắn lúc này. Nhưng ông ta có thể nhận ra đôi mắt của hắn. Đó chính là vì ánh đỏ lập lòe vẫn đang phát sáng ngay cả khi ở trong bóng tối.

Triệu Chí Dương run rẩy.

“V, vì thời gian qua không có liên lạc gì từ ngài nên tiểu nhân mới không thể nhận ra ngài. Xin ngài độ lượng bỏ qua cho tiểu nhân.”

“Triệu Chí Dương!”

“Xin ngài tha mạng. Thành thực xin ngài tha mạng. Vì ngài không liên lạc nên tiểu nhân tưởng rằng ngài không quan tâm gì đến tiểu nhân. Hức hức!”

Triệu Chí Dương dập đầu van xin.

Trán ông ta bị rách ra chảy cả máu mà ông ta chẳng cảm thấy đau một chút nào cả. Đấy là do nỗi sợ đã lấn át nỗi đau của ông ta rồi.

Từ rất lâu trước đây, khi mà Triệu Gia Thương Đoàn đang trên đà phá sản vì thiếu vốn.

Lúc đó, Ám Nguyệt đã xuất hiện. Hắn đưa cho ông ta một số tiền lớn và bảo ông ta hãy dùng số tiền đó để kinh doanh. Thay vào đó, ông ta phải giao nộp cho hắn ba mươi phần trăm tài sản của ông ta mỗi năm.

Triệu Chí Dương lúc đó đã bị dồn đến đường cùng, ông ta nhận ngay số tiền đó mà chẳng thèm tìm hiểu gì về nguồn gốc của nó. Mà vốn dĩ lúc đó, ông ta cũng không có sự lựa chọn khác.

Triệu Chí Dương đã xây dựng nền móng cho Triệu Gia Thương Đoàn bằng số tiền mà Ám Nguyệt đưa cho ông ta. Và hằng năm, ông ta phải cống nạp ba mươi phần trăm tài sản mà mình kiếm được.

Và đến một ngày, ông ta cảm thấy tiếc nuối về số tiền ông phải cống nạp hằng năm đó.

Ông ta cảm thấy rằng, số tiền mà ông ta cống nạp từ trước đến nay là đã đủ rồi. Vì vậy nên hắn không đóng tiền nữa. Thay vào đó, ông ta đã dùng một số tiền lớn để thuê các võ giả hộ tống cho mình.

Ông ta đã xây nên một tấm màn che chắn cho mình. Nhưng chỉ qua hôm sau, ông ta mới nhận ra chuyện mà ông ta làm thực vớ vẩn đến nhường nào.

Không những những võ giả hộ tống của ông chết mà đến cả ái thiếp của ông cũng chẳng toàn thây.

Điều đáng sợ nhất chính là Triệu Chí Dương vẫn ngủ yên mà không hề biết xung quanh ông ta đã có nhiều người chết đến vậy.

Lúc đó, khi ông ta mở mắt ra, ông ta đã nằm ở giữa vô số xác chết rồi.

Thi thể của những võ giả hộ vệ cùng với ái thiếp bao bọc lấy xung quanh ông ta.

Ông ta vẫn còn nhớ đến ngày đó, khi ông ta vừa mở mắt đã thấy được đôi mắt của ái thiếp đã chết đang trợn ngược. Đôi mắt ấy đáng sợ đến mức nào đến bây giờ ông ta vẫn không thể quên.

Ngày hôm đó, Triệu Chí Dương đã tuyệt vọng khi nhận ra mình đã làm ra chuyện ngu ngốc đến mức nào. Và kể từ sau hôm đó, Triệu Chí Dương luôn cống nạp đầy đủ số tiền cho Ám Nguyệt vào hằng năm.

Nhưng mà kể từ bảy năm trước, Ám Nguyệt đã không còn xuất hiện nữa.

Trong một hai năm đầu, ông ta còn nghi ngờ Ám Nguyệt đang mưu đồ chuyện gì đó. Nhưng qua năm thứ ba, rồi lại năm thứ tư, Ám Nguyệt vẫn không hề xuất hiện.

Triệu Chí Dương nghĩ có lẽ Ám Nguyệt đã xảy ra biến cố gì đó. Nếu không thì làm gì có chuyện hắn không tìm đến ông ta chứ.

Kể từ sau đó, Triệu Chí Dương đã quên đi Ám Nguyệt mà sống. Không, là ông ta ép mình phải quên. Ông ta đã rất vui khi Ám Nguyệt không tìm đến ông ta nữa.

Chiếc xiềng xích trói buộc ông ta nay đã biến mất khiến cho ông ta rất hạnh phúc. Kể từ đó, ông ta sống mà chẳng vướng bận. Trở thành một bá vương thực sự của Mi Sơn.

Nhưng hôm nay, Ám Nguyệt mà ông ta phải cố gắng hết sức mới quên đi được nay lại xuất hiện ở trước mặt ông ta khiến cho ông ta sợ hãi tột độ.

Không biết ông ta sợ đến mức nào, nhưng đũng quần của ông ta lúc này đã ướt sũng.

Lật phật!

Âm thanh Ám Nguyệt lật sổ thu chi cùng sổ nhà đất phát lên.

Triệu Chí Dương cúi gằm mặt lặng lẽ nuốt nước bọt.

‘Làm ơn! Làm ơn!’

Ông ta chẳng dám phản kháng mà chỉ yên lặng ngồi đợi phán quyết của Ám Nguyệt.

Toàn thân ông ta run rẩy không ngừng chờ đợi, nhưng đợi một hồi lâu sau, ông vẫn không nghe thấy Ám Nguyệt nói gì cả.

Triệu Chí Dương cẩn trọng ngẩng đầu lên.

Bỗng dưng ông ta trố mắt lên. Nơi mà Ám Nguyệt đáng ra phải ngồi ở đó thì lại chẳng thấy bóng dáng của hắn đâu cả.

“Đ, đi rồi sao? Hộc!”

Ông ta ngồi bệt xuống sàn như thể toàn thân ông ta đã mất hết sức lực.

Hai hàng nước mắt ông ta chảy ròng ròng vì đã giữ được mạng. Nhưng ông ta không hề cảm thấy xấu hổ một chút nào.

Của cải thì có thể kiếm lại được nhưng tính mạng thì không, mạng sống chỉ có một.

“A, ngài Ám Nguyệt đã quay trở lại. Vậy là từ giờ ta sẽ phải cống nạp cho ngài ấy mỗi năm rồi sao.”

Tay của ông ta lúc này vẫn còn run lập cập.

Nam nhân được Triệu Chí Dương gọi là Ám Nguyệt rời khỏi Triệu Gia Thương Đoàn mà không có chút tiếng động.

Ngay lúc đó, mây dần tan, ánh trăng dần lộ ra.

Gương mặt của Ám Nguyệt hiện ra dưới ánh trăng mờ ảo. Hình dáng của hắn hiện rõ mồn một dưới ánh trăng.

Nam nhân trắng như tuyết với dung mạo còn mỹ miều hơn cả nữ nhân đó chính là Phiêu Nguyệt.

“Đây gọi là giảo thố tam quật sao.”

Đoàn chủ Huyết Ảnh Đoàn Khưu Chu Lương đã phân tán tiền ra nhiều nơi để chuẩn bị cho trường hợp khẩn cấp.

Và mục tiêu của hắn chính là những người có tài kinh doanh nhưng không có tiền như Triệu Chí Dương. Chỉ cần đầu tư vào bọn họ thì số tiền ban đầu ắt sẽ tự tăng lên nhiều hơn.

Những người được nhận tiền từ người mang tên giả là Ám Nguyệt nên bọn họ có mơ cũng không nghĩ Huyết Ảnh Đoàn có liên quan gì đến chuyện này.

Tên của những người Khưu Chu Lương đầu tư được ghi trong một cuốn sổ mà Phiêu Nguyệt tìm thấy được ở Thiên Phong Trang.

Bây giờ đã đến lượt người tiếp theo.

Phiêu Nguyệt cũng dự định sẽ đào thật nhiều hang ở Thành Đô giống như cái cách mà Khưu Chu Lương đã từng làm.

***

Lưu Thần Phong bày ra vẻ mặt nghiêm trọng nhìn quanh khu ổ chuột.

Khu ổ chuột giờ đây chỉ còn lại đống tro tàn. Những người ở đó lúc này đang ngồi bần thần dưới nền đất. Bây giờ phải bắt đầu khôi phục từ đâu và như thế nào bọn họ cũng không biết.

“Hầy!”

Lưu Thần Phong thở dài một hơi.

Chuyện này là do Dao Tuyết Linh của Thất Tinh Đảng gây ra.

Mặc dù ông ta không có liên quan gì đến Thất Tinh Đảng, nhưng với tư cách là một võ giả như nhau, ông ta cảm thấy tội lỗi vô cùng.

Lý Tiểu Hạ đến gần Lưu Thần Phong.

“Thúc thúc đâu có lỗi. Người đừng cảm thấy tội lỗi như vậy chứ.”

“Giá như làm cũng dễ như nói thì thật tốt biết bao. Dù khi đó ta đã chứng kiến bọn họ làm việc sai trái nhưng ta đã chẳng làm gì cả. Vậy nên ta tuyệt đối không thể tha thứ cho bản thân mình được.”

“Nhưng lúc đó đâu còn cách nào khác. Đầu đuôi sự việc ra sao chúng ta còn chưa rõ, sao chúng ta có thể chen vào đối đầu với Thất Tinh Đảng được chứ. Người trong giang hồ nếu biết sự tình ra sao thì sẽ không trách thúc thúc đâu.”

“Hầy!”

“Dù có ai nói gì thúc thúc đi chăng nữa thì con vẫn tin người. Lòng nghĩa hiệp của một người quang minh chính đại như thúc thúc mới tuyệt vời biết bao nhiêu chứ.”

“Cảm ơn con.”

Lưu Thần Phong gượng cười.

Dù vậy, cũng nhờ Lý Tiểu Hạ mà trái tim nặng nề của ông ta mới cảm thấy nhẹ nhàng hơn một chút.

“Giờ thúc thúc định làm gì ạ?”

“Ta phải ở lại Thành Đô để tìm hiểu thêm về người đó.”

Đôi mắt của Lưu Thần Phong trở nên sắc bén.

Thảm kịch diễn ra vào mấy ngày trước ở Thành Đô đã làm cho ông ta bị sốc nặng.

Kể từ sau ngày hôm đó, Lưu Thần Phong luôn để mắt đến Thất Tinh Đảng. Nhưng ông ta hoàn toàn không biết những võ giả của Thất Tinh Đảng đã chết như thế nào cả.

Sự thật đó khiến cho ông ta càng sốc hơn.

Dù gì ông ta cũng là một võ giả có tiếng trong giang hồ, thế mà những võ giả được ông ta để mắt đến bị thảm sát ra sao ông cũng không hề biết chứ đừng nói đến là thấy được hung thủ.

Thực ra, để suy đoán được hung thủ là ai không hề khó.

Hung thủ chắc hẳn là tên thích khách xuất hiện ở Thành Đô dạo gần đây.

Ngoài người đó ra thì ông không thể nghĩ đến ai khác cả.

‘Ta phải xác nhận xem hắn có phải là mối hiểm họa tiềm tàng trong giang hồ hay không. Nếu hắn thực sự là kẻ ác muốn náo loạn giang hồ thì ta phải loại bỏ hắn bằng mọi giá.’

Lưu Thần Phong tự hào rằng mình là một nghĩa hiệp của giang hồ.

Nên ông ta không thể nào nhắm mắt làm ngơ khi thấy hạt mầm của hiểm họa đang nảy nở được.

“Con hãy quay về bổn gia đi.”

“Con không thể.”

“Tiểu Hạ, nghe ta!”

“Thúc thúc!”

“Ta cũng là vì suy nghĩ cho con mà thôi. Hắn ta rất nguy hiểm.”

“Vậy thì con càng phải ở lại bên cạnh thúc thúc.”

“Con đừng ngang bướng nữa. Nếu ta đặt con vào nguy hiểm, ta làm gì còn mặt mũi nào để gặp mặt tỷ tỷ được nữa chứ.”

Bình thường Lưu Thần Phong luôn chiều theo bất cứ điều gì mà Lý Tiểu Hạ muốn. Nhưng lần này thì không.

Trên nét mặt cương quyết của ông ta không hiện ra một chút gì có thể thỏa hiệp.

“Thúc thúc…!”

Đôi mắt của Lý Tiểu Hạ rơm rớm nước mặt khiến cho Lưu Thần Phong cảm thấy có chút yếu lòng nhưng ông ta đã mau chóng tĩnh tâm lại.

“Theo như ta tìm hiểu thì có một tiêu cục đang chuẩn bị di dời về phía của bổn gia. Còn hãy theo họ quay trở về đi.”

“Con biết rồi.”

“Cảm ơn con. Thứ lỗi cho ta. Lời hứa sẽ cho con chiêm ngưỡng toàn bộ giang hồ xem ra ta không giữ được rồi.”

“Không đâu ạ.”

Lý Tiểu Hạ lắc đầu nguầy nguậy.

Không phải ai cũng có được phong mạo nghĩa hiệp như thúc thúc của nàng. Vậy nên nàng luôn tôn kính Lưu Thần Phong hơn bất cứ ai.

“Giờ con sẽ quay về bổn gia. Nhưng con nhất định sẽ quay trở lại đây.”

“Tiểu Hạ!”

“Người đừng cản con, nếu không con sẽ không chịu quay về bổn gia đâu.”

“Được rồi.”

“Thúc thúc bảo trọng.”

Cuối cùng, Lý Tiểu Hạ cùng tiêu cục quay trở về, chỉ còn Lưu Thần Phong ở lại cùng với tinh thần chiến đấu rực lửa.

“Ta nhất định sẽ lột trần tất cả mọi thứ về con người của ngươi.”


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương