Nghe phiên bản audio của truyện:

TỬ THẦN PHIÊU NGUYỆT CHAP 108

 

 

Mùa đông năm ấy vô cùng giá rét.

Tứ Xuyên nhờ vào địa hình được bao quanh bởi núi cao nên mùa đông tính chừng cũng không quá lạnh, nhưng năm nay lại khác. Tuyết rơi dày đặc bất thường, cái lạnh liên tục bao trùm suốt cả mùa đông.

Chính vì tình hình này, mọi con đường dẫn ra vùng ngoại thành đều tắc nghẽn, Tứ Xuyên cứ thế bị cô lập trong vài tháng.

Mặc dù có vài thương đoàn và tiêu cục cố gắng khai thông đường xá, nhưng do tính chất địa hình quá hiểm trở và băng tuyết tích cao lên đến đầu người khiến việc di chuyển vô cùng nguy hiểm.

Kết cuộc, lương dân thành Tứ Xuyên buộc phải chịu cảnh chôn chân trong nội thành đến khi tuyết tan.

Và rồi khi ánh nắng ngày xuân ùa về, những con đường bị tắc nhanh chóng được khai thông. Băng tuyết cao ngang đầu người vừa tan, liền xuất hiện thương đoàn và tiêu cục nối đuôi nhau kéo đến từ bên ngoài.

Nhìn dáng vẻ những người từ ngoài vào, lương dân thành Tứ Xuyên mới cảm nhận được sắc xuân đã ùa về nơi đây.

Nơi đầu tiên mà những người ngoại thành tìm đến chính là Thành Đô - trung tâm của thành Tứ Xuyên.

Lâu lắm rồi Thành Đô mới tìm lại được sức sống nhờ có ngoại nhân tìm đến.

Mọi người vừa dọn tuyết còn đọng lại trên đường vừa chào đón những vị khách tìm đến Thành Đô.

“Bây giờ mới có sức sống đấy.”

“Phù! Lần đầu ta thấy mùa đông khắc nghiệt đến vậy. Nhưng giờ đã qua rồi.”

Trên môi ai nấy đều đọng lại nụ cười.

Nụ cười vui tươi hứng khởi cứ hiện mãi trên môi những người đã chịu đựng qua mùa đông giá rét để chào đón mùa xuân ấm áp ùa về.

 

“Vào Thành Đô này cũng không dễ dàng gì.”

Một gã nam nhân tuổi tầm hai mươi nhìn quanh Thành Đô rồi cất tiếng càu nhàu.

Vóc dáng cao ráo, gương mặt thanh tao, tuấn mỹ khiến bất cứ ai đi ngang qua cũng phải ngoái đầu lại nhìn một cái.

Hắn nói xong thì đảo mắt khắp đường phố Thành Đô.

Trên gương mặt nam nhân tràn đầy nét tò mò.

“Những người khác vẫn chưa đến ư?”

Đường dẫn đến thành Tứ Xuyên đúng là đã được khai thông, thế nhưng tuyết còn sót lại không ít. Cho dù có xuất phát cùng lúc thì thời gian vào được thành cũng phải có chút chênh lệch.

Nam nhân tựa hồ đang suy nghĩ điều gì đó, trên gương mặt bất giác hiện lên nụ cười.

“Ta không thể bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này được.”

Hắn giữ một người đi đường lại rồi hỏi.

“Huynh đài, kỹ lâu nào nổi tiếng nhất ở Thành Đô này vậy?”

“Kỹ lâu á?”

Người đi đường liếc mắt nhìn nam nhân từ trên xuống dưới rồi khẽ cười.

“Hư hư! Có vẻ đây là lần đầu huynh đến Thành Đô nhỉ, đang tìm kỹ lâu sao?”

“Haha! Chẳng phải vì lần đầu đến nên ta mới phải nếm thử mùi phấn son nữ nhân ở đây sao? Như vậy ta với đoán được Thành Đô là một nơi thế nào chứ.”

“Hơ! Huynh đài phải dùng kỹ nữ để đánh giá thị trấn này á? Đúng là đại trượng phu thực thụ mà!”

Đột nhiên người qua đường bật ngón cái lên.

Gã nam nhân kia quả nhiên là một tên háo sắc.

Tài sản mà hắn cung phụng cho kỹ lâu chắc có thể xây được cả một trang viên lớn.

Ánh mắt người qua đường lúc này đầy thiện chí.

“Dù sao cũng phải xưng danh tính chứ. Ta là Ngụy Thương Diễn. Như huynh đài thấy rồi đó, ta sống ở Thành Đô.”

“Ta là Sở Văn Bình. Đây là lần đầu ta đặt chân đến Thành Đô.”

“Ngày đầu đến Thành Đô đã muốn tìm kỹ lâu, ta thật khâm phục sự hào phóng của huynh đài đây. Ta sẽ trực tiếp dẫn đường cho huynh.”

“Thật sao?”

“Chẳng phải người ta nói tứ hải đều là đồng đạo sao? Là người như huynh đài, ta rất hân hạnh được chỉ đường ấy chứ?”

“Vậy chúng ta đi cùng nhau nhé? Chi phí cứ để ta lo.”

“Thật sao?”

Sở Văn Bình vô cùng hài lòng với Ngụy Thương Diễn.

Sở Văn Bình lên tiếng hỏi.

“Thành Đô có kỹ lâu nào nổi tiếng vậy?”

“Xét về độ nổi tiếng thì số một là Thủy Liên Lâu. Nơi này nổi là nhờ sở hữu những kỹ nữ xinh đẹp nhất thành Tứ Xuyên. Mỹ nhân xuất sắc mà thức ăn cũng ngon, nên người ghé qua một lần nhất định sẽ lại tìm đến lần nữa.”

“Vậy chúng ta đến Thủy Liên Lâu đi!”

“Nhưng gần đây có một kỹ lâu đang nổi lên. Gọi là Thiên Hương Lâu. Bàn về quy mô đúng là không thể bì với Thủy Liên Lâu, thế nhưng có tin đồn rằng nhan sắc kỹ nữ ở đây vô cùng xinh đẹp. Kỹ lâu đó ta chưa từng đến lần nào nên rất muốn thử, nếu huynh thấy ổn ta muốn đến Thiên Hương Lâu một lần.”

“Có một nơi như thế ư?”

Đôi mắt Sở Văn Bình lấp lánh vì tò mò.

“Ta cũng chỉ nghe nói thôi. Có điều, tất cả những người từng đến đó đều tấm tắc khen hết lời.”

“Vậy chúng ta đến Thiên Hương Lâu đi. Thủy Liên Lâu thì lúc nào đi mà chẳng được đúng không?”

“Haha! Đúng là hào phóng mà. Vậy chúng ta cùng đến Thiên Hương Lâu nhé.”

Ngụy Thương Diễn cười to rồi kéo Sở Văn Bình đi.

Trong suốt quãng đường đi, Sở Văn Bình không tiếc lời khen Ngụy Thương Diễn là người tốt bụng, thân thiện.

Hai người chỉ mới gặp nhau không lâu, vậy mà Ngụy Thương Diễn lại cư xử với Sở Văn Bình tựa như bằng hữu thân quen nhiều năm.

Sở Văn Bình khúc khích cười.

Cách nhanh nhất để nam nhân thân thiết với nhau chính là rượu ngon cùng mỹ nhân. Nơi có thể đáp ứng cả hai thứ đó không chỗ nào tốt bằng kỹ lâu.

“Ư haha!”

Sở Văn Bình miệng không khép nổi, cứ liên tục cười khoái chí mà kéo Ngụy Thương Diễn đến Thiên Hương Lâu.

“Ô ô!”

Sở Văn Bình đột nhiên bật tiếng cảm thán.

Bởi vì lối vào Thiên Hương Lâu đầy những mỹ nữ xinh đẹp.

Vẻ đẹp của họ không kém gì những kỹ nữ Hàng Châu hay Tô Châu được gọi là sắc hương.

“Mời vào trong. Ngụy đại hiệp!”

Tổng quản Thiên Hương Lâu nhanh chóng chạy đến.

“Ô ô! Ông biết ta sao?”

“Làm gì có ai ở Thành Đô này không biết Ngụy đại hiệp kia chứ? Ngài đại giá quang lâm đến Thiên Hương Lâu, tại hạ thật lấy làm vinh hạnh.”

“Đúng là biết nhìn người mà. Hôm nay ta đưa khách quý đến, nàng mau chuẩn bị một gian phòng tốt đi.”

Trước thái độ hồ hởi của tổng quản khi nhận ra mình, Ngụy Thương Diễn ưỡn vai đầy tự hào.

“Khách quý sao ạ?”

“Đây là đại hiệp Sở Văn Bình. Hôm nay là lần đầu đến Thành Đô, nên ta đưa huynh ấy đến đây.”

“A, thế ạ? Thật vinh hạnh được tiếp đón đại hiệp đây. Sở đại hiệp! Mời ngài vào trong.”

“Haha! Hân hạnh, hân hạnh. Ta rất trong chờ đấy. Mong là quý lâu không làm ta thất vọng.”

“Đương nhiên sẽ không có chuyện đó đâu ạ.”

“Hahaha!”

Nghe câu trả lời đầy tự tin của tổng quản, Sở Văn Bình bật cười thật lớn.

Hai người được đưa đến gian phòng lộng lẫy nhất Thiên Hương Lâu.

“Xin hai đại hiệp hãy chờ một chút. Tại hạ sẽ chuẩn bị bàn ngay đây ạ.”

Tổng quản cúi thấp đầu rồi rời đi. Chỉ còn lại hai người trong gian phòng, Sở Văn Bình liền hỏi Ngụy Thương Diễn.

“Chủ kỹ lâu này có vẻ là một người rất giàu có. Trang trí đến mức này phải tốn không ít tiền đấy.”

“Ta nghe nói kỹ nữ nổi danh ở đâu đó đã một mình gây dựng nên kỹ lâu này đấy.”

“Huynh nói một kỹ nữ mà mở được cả kỹ lâu thế này ư?”

“Tiền của chúng ta được tiêu ở đâu chứ? Chắc chắn nàng ta đã vớ được một chỗ tốt rồi.”

“Ừm!”

“Huynh sao thế? Có gì còn vướng mắc sao?”

“Không có. Ta chỉ thấy có chút ganh tị thôi. Nếu nhà đầu tư này là người như thế, chẳng phải cả ngày đều sống vô cùng xa xỉ sao?”

“Haha! Chắc là như thế.”

Ngụy Thương Diễn gật đầu.

“Mà huynh có biết ai là nhà đầu tư của Thiên Hương Lâu này không?”

“Làm sao ta biết được kia chứ? Một lát nữ kỹ nữ đến chúng ta hỏi thử họ xem.”

“Đành phải vậy thôi.”

Một hồi sau, một đám kỹ nữ bước vào trong gian phòng.

“Tiện thiếp là Kim Hương.”

“Tiệp thiếp là Thanh Hoa.”

Các kỹ nữ ai nấy đều sở hữu dung mạo mỹ miều, tuyệt sắc.

Ngụy Thương Diễn ghé tai nói với Sở Văn Bình.

“Huynh mau ngồi xuống đi.”

“Haha! Kỹ nữ của Thành Đô không thua kém gì Tô Châu hay Hàng Châu nhỉ.”

Họ đưa rượu cho các kỹ nữ ngồi bên cạnh.

Các kỹ nữ cũng nũng nịu mà rót rượu cho hai người.

Khi đã ngà ngà say, Sở Văn Bình mới hỏi Thanh Hoa.

“Nàng được lâu chủ dạy dỗ à? Sao lại làm dáng giỏi như thế chứ?”

“Hô hô! Sao tướng công biết tiện thiếp được lâu chủ tỷ tỷ dạy dỗ thế?”

“Thật á? Vậy lâu chủ không tiếp khách sao?”

“Lâu chủ tỷ tỷ không tiếp khách nữa rồi.”

“Vậy gặp mặt cũng không được ư?”

“Vâng! Lâu chủ tỷ tỷ hiện giờ chỉ tiếp một người thôi.”

“Ai thế? Là nhà đầu tư nơi này à?”

“Ôi! Sao mà tướng công biết thế?”

Thanh Hoa tròn xoe hai mắt. Sau đó, Sở Văn Bình chỉ vào Ngụy Thương Diễn ngồi bên cạnh.

“Đại hiệp này đã nói như thế đấy?”

“Ra là vậy.”

“Nhà đầu tư là ai mà lại may mắn thế chứ?”

“Tiện thiếp cũng không rõ.”

“Nàng không biết á?”

“Vâng! Tiện thiếp chưa gặp lần nào…”

“Kỹ nữ ở Thiên Hương Lâu chưa từng gặp nhà đầu tư lần nào ư? Nếu ta mà là nhà đầu tư, ngày nào cũng sẽ gọi các nàng đấy.”

Trước lời nói đùa của Sở Văn Bình, Thanh Hoa liền phá lên cười.

Thanh Hoa hoàn toàn say đắm Sở Văn Bình nên thuận miệng mà nói ra hết mọi chuyện. Sở Văn Bình ôm lấy Thanh Hoa nhàn nhã nghe nàng nói.

Cách nắm được thông tin nhanh và chính xác nhất chính là lợi dụng kỹ lâu thế này.

Đó là một trong những nguyên tắc cố hữu trên thiên hạ mà Sở Văn Bình học được.

 

***

 

Phía sau Thiên Hương Lâu có một tư phòng nho nhỏ.

Tư phòng này chính là nơi ở của lâu chủ Thiên Hương Lâu.

Những vị khách đến Thiên Hương Lâu không hề biết một nơi to lớn lộng lẫy đến thế lại có căn tư phòng nằm tách biệt một khu thế này.

Căn tư phòng được bao quanh bởi những bức tường cao nên dễ dàng tránh được ánh mắt ngoại nhân.

Bên trong khuôn viên có một vườn hoa nhỏ. Những đóa hoa xinh đẹp bung nở như muốn báo hiệu rằng mùa xuân đã về.

Trước hoa viên có một mỹ nhân đang ngồi gọt hoa quả.

Sượt!

Nàng chăm chú, tỉ mỉ gọt bỏ vỏ trái cây rồi đặt chúng vào đĩa. Trên môi nữ nhân hiện lên nụ cười vô cùng dịu dàng, xinh xắn. Trên đùi nàng, một nam nhân đang gối đầu ung dung nằm ngửa.

“Trái cây ngon lắm ạ.”

Nữ nhân bón trái cây vừa gọt sạch sẽ vào miệng nam nhân. Nam nhân không nói lời nào, nhàn nhã thưởng thức trái cây ngọt lành.

Nữ nhân nhìn dáng vẻ nam nhân, trên mặt lộ vẻ nét hạnh phúc khó tả.

Nữ nhân đó chính là Thu Hương - Lâu chủ của Thiên Hương Lâu.

Còn nam nhân nằm gối đầu trên đùi Thu Hương sở hữu ngoại hình xuất chúng thiên hạ không ai sánh bằng.

Nam nhân trong thiên hạ rất nhiều, nhưng người có được dung mạo như thế chỉ có một - đó là Phiêu Nguyệt.

Phiêu Nguyệt nằm trên đùi Thu Hương rồi lắng nghe nàng nói chuyện.

“Hôm nay Thiên Hương Lâu có đón một vị khách đặc biệt.”

“....”

“Tên hắn là Sở Văn Bình, giang hồ gọi hắn là Tiểu Quyền Vương. Người ta đồn rằng hắn xuất thân từ Trịnh Châu tỉnh Hà Nam, là người có cảnh giới võ công cao cường và có thói phong lưu. Hắn vào Thành Đô để tập hợp cùng thân hữu, và trong vài ngày tới tất cả sẽ đến Thành Đô. Lúc đó tiện thiếp sẽ tìm hiểu thân phận của họ.”

Thu Hương vừa vân vê mái tóc Phiêu Nguyệt vừa nói.

Thu Hương vốn là kỹ nữ trong kỹ lâu nhỏ ở Tử Dương cách Thành Đô khoảng trăm dặm.

Gia đình nàng nổi danh có học thức uyên thâm. Phụ thân Thu Hương là văn sĩ có danh tiếng lẫy lừng. Nhưng vấn đề là ông ta nghiện cờ bạc.

Phụ thân nàng ngày càng lún sâu vào cờ bạc đến nổi mắc một khoản nợ khổng lồ.

Gia đình tan hoang, nàng đành dấn thân vào chốn lầu xanh để kiếm tiền trả nợ. Thế nhưng cho dù nàng có bán đi bao nhiêu nụ cười, khoản nợ khổng lồ kia cũng không vơi đi. Nàng cứ thế chết dần trong nỗi tuyệt vọng.

Chính lúc ấy, Phiêu Nguyệt đã đến kéo nàng khỏi đầm lầy ấm.

Lúc đó, Phiêu Nguyệt có việc cần xử lý nên đến Tử Dương và gặp được Thu Hương ở đấy. Sau khi trả hết nợ cho nàng, hắn đưa nàng về Thành Đô.

Thu Hương xây dựng nên Thiên Hương Lâu, Phiêu Nguyệt trở thành nhà đầu tư của nàng. Thu Hương bí mật thu thập thông tin và hành tung của những vị khách đến Thiên Hương Lâu cho Phiêu Nguyệt.

Hầu hết các kỹ nữ ở Thiên Hương Lâu đều giống như Thu Hương, vì nợ nần nên bị bắt đến các kỹ lâu bán thân kiếm tiền.

Phiêu Nguyệt đã đưa cho Thu Hương một số tiền lớn, Thu Hương nhận tiền rồi mua lại các kỹ nữ, xây dựng nên Thiên Hương Lâu này. Làm việc tự do, không bị ai mắng nhiếc, nhưng bọn họ lại là người chăm chỉ hơn bất cứ kia.

Sở Văn Bình nghĩ hắn chính là người thu thập được thông tin hữu ích, nhưng ngược lại hành tung của hắn đã bị Phiêu Nguyệt nắm bắt thông qua các kỹ nữ.

Ít nhất những việc xảy ra trong Thành Đô này không có chuyện gì Phiêu Nguyệt không biết.

Thu Hương và các kỹ nữ nghiễm nhiên trở thành tai mắt của Phiêu Nguyệt ở Thành Đô này.

 

‘Sở Văn Bình ư…?’

Phiêu Nguyệt lẩm bẩm cái tên của kẻ kia rồi đứng dậy. Liền sau đó, Thu Hương nhìn hắn với ánh mắt đầy tiếc nuối.

“Tướng công định đi sao?”

“Ta phải đến một nơi.”

“Tướng công sẽ lại đến chứ?”

“Nhất định!”

Nghe câu trả lời ngắn gọn của Phiêu Nguyệt, vẻ mặt Thu Hương lập tức sáng rỡ lên.

Giảo thảo tam quật. Ý nói thỏ có ba ngách hang để tránh khỏi bị chết, cũng như con người phải có trí mưu tự tồn. Đã xác định hang đầu tiên, đến lúc tìm kiếm hang tiếp theo rồi.


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương