Tuyệt Sắc Yêu Cơ
-
Chapter 3
Vân Tiểu Thường tát “bụp” một cái, tuy vẫn cảm nhận được sự đầy đặn trước ngực đang rung lắc, nhưng may mắn là nàng đã có thể nhìn thấy mũi chân mình. Vân Tiểu Thường lập tức hiểu được nghĩa của “bịt tai trộm chuông”, đó là vỗ ngực giả vờ là người bình thường.
Nàng lại sờ sờ mặt mình, nhéo nhéo mắt, rồi nhìn khuôn mặt cằm nhọn và đôi mắt hồ ly đã biến thành mặt bánh bao mắt to. Chỉ là, khi nàng ngước mắt nhìn người, vẫn cảm thấy có vài phần quyến rũ hồ ly mê hoặc ở bên trong.
Vân Tiểu Thường ra sân, từ trong tay áo lấy ra một cánh hoa đào bằng ngọc phấn, ném lên không trung. Chỉ thấy cánh hoa chợt mở rộng, xoay tròn hai vòng, một chiếc giường ngọc hoa đào màu hồng nhạt rơi xuống đất. Chiếc giường làm bằng mỹ ngọc, tinh xảo trong suốt, khắc vô số hoa đào. Màn lụa phấn nhạt rủ xuống, toát ra vẻ ái muội kiều diễm.
Phúc lợi của Hợp Hoan Tông quả thực không tồi. Giàu có, hào phóng thật là sướng.
Chiếc giường ngọc hoa đào này là do Tiêu Lan Nghiên thưởng cho Vân Tiểu Thường khi nàng luyện khí thành công, là một pháp khí kiêm khả năng phi hành và phòng ngự. Mặc dù Vân Tiểu Thường cảm thấy, công năng làm màu của chiếc giường này có vẻ thực dụng hơn cả, và kiểu dáng của nó ưm rất hợp với hình tượng của Hợp Hoan Tông. Đáng tiếc, nam chính xuất thân từ Hợp Hoan Tông, nhưng đến 5 triệu chữ vẫn còn là trai tân. Tác giả thật là, uổng phí cái thiết lập tốt như vậy.
Nhưng dù sao đi nữa, có được một pháp khí phi hành như giường ngọc hoa đào, Vân Tiểu Thường vẫn có chút kích động. Nếu ở hiện đại, đó chính là một chiếc máy bay cá nhân không người lái đấy!
Nàng nhẹ nhàng nhảy lên giường ngọc, móc ra một khối Linh Thạch, bỏ vào cái lỗ nhỏ ở đầu giường, rồi thoải mái nằm xuống, chuẩn bị chợp mắt một lát.
Chiếc giường ngọc hoa đào này tuy làm cực kỳ tinh xảo hoa mỹ, nhưng bản chất chỉ là một Pháp Khí Hạ Phẩm, tác dụng lớn nhất đối với tu sĩ ngoài làm màu ra, thì chính là làm màu
Loại đồ vật dùng để làm màu này, đệ tử cốt lõi Hợp Hoan Tông đều có một món, ví dụ như Tuyết Lộng Khỉ có Trâm Lan Hoa Tuyết, Vân Ôm Cầm có Cầm Bích Thủy, Vân Thật Thật có Ô Mạc Tô...
Nghĩ thế nào cũng thấy cái giường ngọc hoa đào làm từ đồ dùng giường chiếu của mình trông cao cấp, quý phái hơn hẳn! Thôi kệ, kẻ đê tiện yêu nghiệt không thể so với thanh mai trúc mã của nam chính.
Vân Tiểu Thường thở dài, chiếc giường ngọc hoa đào liền bay lên. Là một phát khí có chức năng chính là làm màu, chức năng phụ là hưởng thụ, kiêm chức năng bay, tốc độ của nó chỉ nhanh hơn xe đạp một chút, nhưng nếu nhanh quá màn lụa sẽ bay cuồng loạn như kẻ điên, còn làm màu cái nỗi gì nữa. Cho dù có thể kiêm cả tốc độ và làm màu, thì với cái giá đó Vân Tiểu Thường hiện tại cũng không thể kham nổi.
Vân Tiểu Thường sờ sờ, móc ra miếng bánh ngọt mà thị nữ Mị Nhi đã chuẩn bị, vô cùng cao hứng ăn. Tuy chậm một chút, nhưng coi như là đi chơi xuân!
Vân Thật Thật và Vân Mộ Ngải tuy đều là người có bối cảnh trong môn phái, nhưng vẻ ngoài vẫn phải làm bộ. Họ cùng với những đệ tử khác, ở tại Thanh Cổ Thành gần Hợp Hoan Tông nhất. Sáng sớm mai, họ mới đến Phong Ảo Mộng dưới chân Hợp Hoan Tông để tiếp nhận khảo nghiệm.
Nhưng, dù nói thế nào, những người đến được bước này, kém nhất cũng là đệ tử Ngoại Môn của Hợp Hoan Tông. Chỉ là rốt cuộc có thể đi xa đến đâu, có thể hưởng tài nguyên như thế nào, vẫn phải xem trận khảo nghiệm này.
Cho nên Vân Mộ Ngải không chút do dự liền ra tay với đối thủ lớn của mình. Là một nam tử hệ “yêu nghiệt”, từ nhỏ cậu đã chán ghét kiểu người thanh nhã thoát tục, đạm bạc mà nam chính lại chính là kiểu người đó.
Nhưng, nếu nàng có thể đi trước một bước che giấu chuyện của Vân Mộ Ngải, với lòng đại từ đại bi của nam chính, ôm lấy đùi hắn, đại khái cũng có thể giống Vân Thật Thật, làm một Thánh Mẫu ngây thơ vô tội đi...
Vân Tiểu Thường siết chặt nắm tay, tự cổ vũ. Mặc kệ thế nào, chỉ cần cố gắng, tin rằng nam chính không phải người nhìn mặt mà bắt hình dong.
Nàng than thở, rồi chợt mở to hai mắt. Bầu trời vốn đang trong sáng, trống trải, lại đột nhiên vặn vẹo ra một cái lốc xoáy.
Vân Tiểu Thường theo bản năng run rẩy. Nàng vốn là người thích náo nhiệt, nhưng cái lốc xoáy đen này nhìn thế nào cũng thấy tràn ngập hủy diệt và bất tường, khiến nàng không còn muốn hóng hớt nữa.
“Hệ thống, hệ thống, phía trước làm sao vậy?”
“Hệ thống, hệ thống ngươi làm sao vậy?”
“Hệ thống, hệ thống ngươi nói chuyện nha?”
“Hệ thống...”
Hệ thống kiêu ngạo giống như đã chết, mặc kệ Vân Tiểu Thường tha thiết gọi tên thế nào, nó vẫn không hé răng nửa lời.
Cái gì mà có hệ thống trong tay thiên hạ sẽ là của ta, sao cái kiểu giả chết này nàng lại cảm thấy đặc biệt không đáng tin vậy! Vân Tiểu Thường đặc biệt hoảng loạn.
Bản thể mà nàng xuyên vào là một đại tiểu thư ngực to, não phẳng điển hình.
Nói cách khác, là người mỗi ngày đều đi gây chuyện, bắt nạt kẻ yếu, kiêu ngạo ương ngạnh, không chịu tu luyện. Tuy là đệ tử của Tông chủ, nhưng hiện tại, cũng chỉ là cấp Luyện Khí.
Nhưng may mắn nàng lớn lên xinh đẹp, lại trời sinh thể chất mị hoặc, ở phương diện bùa chú cũng có chút thiên phú, cho nên cuộc sống vẫn còn tạm ổn.
Nhìn không gian vặn vẹo càng lúc càng dữ dội trước mắt, Vân Tiểu Thường nắm chặt bánh hoa đào trong tay. Chiếc giường ngọc hoa đào đã dừng lại giữa không trung. Vân Tiểu Thường cố gắng đưa linh khí vào để đổi hướng, nhưng chú linh khí đó lại như đá bỏ biển, biến mất tăm.
Quả nhiên, cốt truyện chính không thể tùy tiện sửa đổi, nhưng ta chỉ mới nghĩ thôi, ta còn chưa động thủ mà! Một ý niệm mơ hồ lướt qua tâm trí Vân Tiểu Thường.
Cái lốc xoáy vặn vẹo kia, tựa hồ vừa mới bắt đầu hình thành, nhưng đã tràn ngập hơi thở hủy diệt trời đất. Vân Tiểu Thường thậm chí nghi ngờ, nếu lốc xoáy này hình thành hoàn toàn, chỉ sợ cả tiểu thế giới này cũng sẽ sụp đổ!
Cho nên lần sau nhất định phải mua một pháp khí chạy trốn nhanh. Đậu má, mình còn có lần sau sao!
Vân Tiểu Thường nhìn chằm chằm vào lốc xoáy, thấy nó xoay tròn đến cực hạn, chuyển động càng lúc càng nhanh, giống như kính vạn hoa, khiến người ta choáng váng cả đầu. Giữa lốc xoáy, dường như có một hắc động, hút sạch mọi linh lực.
Nhưng tất cả mọi vật xung quanh lại rơi vào một sự yên tĩnh quỷ dị, tựa hồ ngay khoảnh khắc đó, thời gian cũng đã ngừng lại.
Vân Tiểu Thường bỗng nhiên mở to hai mắt, rồi dùng sức dụi mắt.
Ở giữa của lốc xoáy, dường như xuất hiện một bóng người. Không bị linh lực hút cạn, cũng không bị cuốn vào lốc xoáy, theo thời gian trôi qua, bóng người đó ngược lại càng lúc càng rõ ràng.
Áo đen bay phấp phới, tử khí màu đen lượn lờ, trên mặt hiện đầy Ma Văn (văn tự yêu ma) màu đen, một đôi mắt vô hồn không có chút sinh khí nào...
Khoan đã, sao mình lại nhìn thấy rõ ràng như vậy!
Vân Tiểu Thường nằm trên giường ngọc hoa đào, trợn mắt há hốc mồm nhìn nam nhân xuất hiện từ lốc xoáy không biết từ lúc nào đã tiếp cận nàng, dùng một tư thế cực kỳ áp lực, đè lấy Vân Tiểu Thường.
Đừng như vậy được không, như này rất dễ dàng... Xảy ra chuyện không đúng đắn đấy...!
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook