Tuyệt Sắc Yêu Cơ
-
Chapter 2
Bởi vậy, Lăng Uyên có thể đại sát tứ phương, còn Vân Mộ Ngải chỉ có thể làm vai ác lót đường.
Lúc này, Tiêu Lan Nghiên vẫn chưa biết đến sự tồn tại của Lăng Uyên, nên bà ta thực sự rất coi trọng Vân Mộ Ngải. Thậm chí bà ta còn tính toán rằng, đợi đến khi Mộ Ngải đủ tuổi, sẽ đóng gói cả hai tỷ đệ này Vân Tiểu Thường và Vân Mộ Ngải đưa đi một lượt.
Cặp tỷ đệ này mà đi cùng nhau thì giá trị không chỉ là một cộng một bằng hai, mà phải tương đương với ba.
Xét cho cùng, tuy không phải song sinh nhưng đường nét trên mặt hai người giống nhau đến chín phần, hai món lô đỉnh một nam một nữ, cùng một kiểu ngũ quan quyến rũ mị hoặc nhưng khí chất lại khác biệt. Nếu có thể đem dâng tặng cho một vị đại năng ở Trung Tam Giới, nói không chừng địa vị của bà ta còn có thể tiến thêm một bước nữa.
Tiêu Lan Nghiên rất sành sỏi đạo lý vừa đấm vừa xoa. Với những đứa trẻ biết điều, bà ta tự nhiên sẽ cho chút ngọt ngào, còn với kẻ không nghe lời thì…
Bà ta nhìn Vân Tiểu Thường bằng ánh mắt yêu thương, giống như đang nhìn món đồ chơi mà mình yêu thích nhất. Con bé này ít nhất cũng phải đổi được tài nguyên tu luyện cho mười đệ tử nòng cốt, nhưng thế vẫn chưa đủ... vẫn chưa đủ...
Bà ta nhớ đến Tuyết Lộng Khỉ, sắc mặt có chút ảm đạm. Con bé đó khiến bà ta tốn bao công sức, cuối cùng lại là một kẻ hồ đồ. Nếu nó cũng thông minh như Vân Tiểu Thường thì với vẻ thanh lệ thoát tục đó, giá trị của nó còn cao hơn Tiểu Thường nhiều.
Nhưng mà...
Vân Tiểu Thường gật gật đầu. Bộ hồng y nàng đang mặc đã là bộ kín đáo nhất trong tủ quần áo của nàng rồi, mấy thứ còn lại ấy à, có thể gọi là quần áo sao! Gọi là giẻ rách còn kém xa!
Ít nhất thì bikini thời hiện đại cũng không xuyên thấu như vậy, còn cái tủ đồ này toàn là lụa mỏng nửa kín nửa hở hoặc trong suốt hoàn toàn. Thật là quá quắt! May mà cái nơi nàng ở trong Hợp Hoan Tông toàn là nữ giới, nếu không bộ váy lụa đỏ này nàng cũng chẳng dám mặc ra ngoài.
Vân Tiểu Thường mím môi, chớp mắt nói: “Con thật ra muốn đi xem, chỉ là con sợ Mộ Ngải nó có chút lo lắng khi đối mặt với khảo hạch.”
Nàng thở dài đầy vẻ ưu tư. Tiêu Lan Nghiên nhìn dáng vẻ khó xử của nàng, trong lòng nảy sinh chút thương tiếc.
“Con nghe nha đầu nói, đợt này có mấy mầm non khá tốt, chỉ sợ Mộ Ngải nhất thời hồ đồ mà làm ra chuyện gì đó, nên muốn xuống dặn dò đệ ấy đôi câu. Chỉ là, muốn xuống núi thì cần phải có lệnh bài.” Vân Tiểu Thường nhìn Tiêu Lan Nghiên, chớp chớp mắt, diễn tiếp màn đáng thương.
Đối với yêu cầu của nàng, Tiêu Lan Nghiên vẫn khá rộng rãi. Bà ta nhanh chóng lấy ra một tấm lệnh bài đưa cho nàng.
“Con muốn ra ngoài là việc dễ dàng thôi. Mộ Ngải tuy có chút đơn thuần nhưng con cũng đừng lo lắng quá.” Bà ta dặn dò thêm vài câu rồi rời đi.
Vân Tiểu Thường mân mê tấm lệnh bài trong tay, khẽ mím môi, ánh mắt long lanh lay động lòng người. Mị Nhi đứng bên cạnh chỉ biết ôm ngực hít một hơi lạnh.
Nguy rồi, trái tim nàng ta sắp bị bẻ cong vì tiểu thư mất rồi!
[Nhận được một lệnh bài ra vào, nhiệm vụ lệnh bài hoàn thành.]
[Phần thưởng: một gói Bổ Huyết Tán, một hộp quà tân thủ, một lần rút thăm trúng thưởng. Mời chọn một trong ba.]
“...” Má nó, không có cái câu mời chọn một trong ba thì chết ai sao?
Cái giọng máy móc vô hồn của hệ thống khiến Vân Tiểu Thường nghiến răng kèn kẹt. Bổ Huyết Tán thiếu gì, nàng chẳng thèm để mắt tới.
“Hộp quà tân thủ có gì?” Vân Tiểu Thường suy nghĩ một chút rồi cất tiếng hỏi.
[Một bộ trang phục tân thủ.] Hệ thống vẫn chưa học được cách lừa gạt chủ nhân, thành thật trả lời.
Thường thì mấy cái gói quà tân thủ kiểu gì chẳng có mấy thứ này. Vân Tiểu Thường cúi đầu nhìn lại bộ váy lụa mỏng dính trên người mình, cái thứ trang phục này có thể mặc thẳng đi đóng phim người lớn được luôn ấy chứ.
“Ta chọn hộp quà tân thủ. Khoan đã.” Vân Tiểu Thường liếc nhìn Mị Nhi, ánh mắt như sóng tình đưa đẩy.
“Ngươi lui xuống đi.”
Giọng điệu lười biếng khiến Mị Nhi ôm ngực lui xuống. Ai, tiểu thư thật sự ngày càng xinh đẹp, nàng ta có cảm giác ngay cả miếng điểm tâm tiểu thư ăn thừa đem đi bán cũng được giá hời ấy chứ!
Vân Tiểu Thường mặc kệ tâm tư nhỏ nhặt của Mị Nhi: “Không có lệnh của ta, không được cho ai vào nhé!”
Nói xong, chính nàng cũng sững người lại. Tại sao cái âm cuối của mình nghe cứ như mang theo mấy cái ký tự uốn lượn lẳng lơ thế kia? Còn có thể vui vẻ chơi đùa tiếp được không đây?
Nàng ngây người một lúc, rồi ngơ ngác nhìn giao diện hiện ra trước mặt. Đó là một giao diện hệ thống rất phổ biến, bên trong chia thành từng ô vuông nhỏ. Ô đầu tiên đặt một gói quà lớn màu đỏ, còn thắt một cái nơ bướm màu vàng nhạt siêu to. Đúng chuẩn cái icon thường thấy nhất trong mấy cái game mobile rẻ tiền trên mạng.
Cái hệ thống này không biết do kẻ nào tạo ra, thật sự là quá thiếu sáng tạo.
Nhưng mà, nếu nàng biết kẻ đó là ai, nàng nhất định sẽ tìm cách xử đẹp hắn. Thà rằng bắt nàng quay lại làm học sinh lớp 12 ôn thi lại một năm trong cảnh nước sôi lửa bỏng, nàng cũng không muốn lâm vào hoàn cảnh này, trở thành một tiện nhân yêu diễm bị hệ thống sai bảo làm nhiệm vụ.
Nàng cười khổ một tiếng, rồi vươn ngón tay chọc vào cái hộp quà nhỏ kia.
Hộp quà tân thủ phát ra tiếng “Bùm” một cái, kèm theo hiệu ứng pháo hoa cực kỳ rực rỡ cứ như thể muốn hét lên rằng tôi là một đóa pháo hoa khác biệt vậy. Sau đó, trong ô vuông nhỏ xuất hiện một bộ đồ.
“Trang phục tân thủ.”
Nào là trang phục tân thủ, mũ tân thủ, trường kiếm tân thủ... Thật là đơn giản đến thô bạo.
Ngay cả cái tên cũng chẳng đặt cho cao sang quyền quý một chút, không thể sáng tạo hơn gọi là Ánh Nguyệt Khuynh Quốc Y hay Chiếu Tuyết Khuynh Thành Váy sao, ít nhất cũng phải gọi là bộ Tuyết Đầu Mùa hay Pháo Hoa gì đó chứ. Cái hệ thống ngáo ngơ này không biết đặt cái tên nào nghe cho cao cấp, khí chất lên một chút được sao?
Cái trang phục tân thủ này...
Vân Tiểu Thường lại chọc nhẹ vào bộ trang phục đó. Nàng chỉ cảm thấy trên thân thể mình vừa xảy ra một sự thay đổi kỳ diệu. Ô chứa trang phục tân thủ đã trống không, nhưng ô thứ hai lại xuất hiện một icon dải lụa đỏ. Phía dưới ghi, Trang Thục Sắc Nữ.
Mé nó đồ thiểu năng trí tuệ. Vân Tiểu Thường thầm chửi hệ thống trong lòng.
Bộ hồng y đầy mùi câu dẫn trên người nàng đã biến mất, thay vào đó là bộ đồ tân thủ. Xét về màu sắc và cách phối đồ thì lấy màu trắng làm chủ đạo, điểm xuyết thêm sắc xanh thiên thanh, nhìn qua đúng là kiểu mây nhạt gió nhẹ. Nếu đổi sang người khác thì chắc chắn là thanh nhã thoát tục, tựa như trích tiên hạ phàm.
Nhưng khổ nỗi, đây là thân thể của Vân Tiểu Thường...
Bộ ngực căng tròn cao vút cứ như muốn nhảy xổ ra ngoài, vòng eo thon gọn đến mức có thể ôm trọn bằng một tay là ôm hết và có thể gãy bất cứ lúc nào, còn phía dưới thì... Vân Tiểu Thường cực kỳ bất mãn, nhìn kiểu gì cũng thấy giống như đang chơi trò cosplay kích thích vậy.
“Ta muốn trả hàng.” Nàng chọc chọc vào hệ thống.
Hệ thống cũng cũng chẳng vui vẻ gì: [Không thể trả hàng.]
Vân Tiểu Thường càng cáu hơn: “Vì sao? Ngươi mà cứ thế này là ta không làm nhiệm vụ nữa đâu.”
Hệ thống tức giận: [Ngươi không làm nhiệm vụ ta sẽ xóa sổ ngươi đấy.]
“Ngươi xóa đi, ngươi xóa đi, không xóa ngươi không phải người.”
Vân Tiểu Thường không hề sợ hệ thống. Nàng là người đã trải qua vô số tôi luyện, hơn nữa, sống không bằng chết thì có tác dụng gì? Nàng thầm nghĩ trong lòng, nhiệm vụ mới này không có giới hạn thời gian hoàn thành. dù nàng có kéo dài vài chục năm, hệ thống cũng chỉ biết đứng nhìn mà thôi.
“Hơn nữa, cái bộ dạng này của ta mà đòi đi hành tẩu giang hồ sao?” Với vẻ quyến rũ như thế này, Vân Tiểu Thường sợ mình vừa ra khỏi cửa đã bị người ta kéo vào rừng nhỏ làm bậy.
Nàng ấn ấn ngực, lại chọc chọc mặt mình: “Nghĩ cách thu nhỏ cái thân hình này lại cho ta, nếu không, chúng ta không đàm phán gì nữa.”
Nàng không muốn trở thành sắc nữ đâu.
Hệ thống không vui, lên tiếng: [Ngươi cứ mặc trang phục tân thủ rồi tự xoa bóp đi!]
Vân Tiểu Thường hơi lo lắng, lén lút nhìn lại cơ thể mình: “Thế thì ngại lắm nha!”
Nàng vẫn còn là một cô gái nhỏ ngây thơ đấy! Mặc dù được sờ nắn bộ ngực cỡ 34 luôn là ước mơ của nàng!
[Sờ nắn xoa bóp rồi nó sẽ nhỏ lại.] Hệ thống kiêu ngạo đáp.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook