Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 109: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 109
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Vì thế, hòa thượng từng tu hành ở Lạn Đà sơn chẳng khác nào được dát vàng lên người, đi đến đâu cũng được trọng vọng. Không ít kẻ cạo đầu giả làm cao tăng, câu cửa miệng luôn là "Bần tăng đến từ Lạn Đà sơn".
Lạn Đà sơn tu hành khổ hạnh, thu nhận đệ tử cực nghiêm, cả chùa vỏn vẹn chừng ba trăm người nhưng lại đủ sức sánh ngang Lưỡng Thiền tự môn đồ trải khắp thiên hạ, tạo thành thế cục đông tây đối lập, cùng nhau tỏa sáng.
Vị hòa thượng áo đỏ này xưng đến từ Lạn Đà sơn, Từ Phượng Niên tin. Một nửa vì chiêu đưa tay tụng kinh khi nãy của hắn, nửa còn lại là do cảm nhận được khí cơ trên người đối phương cuồn cuộn như sông lớn chảy về đông. Ngôn hành cử chỉ của hắn tĩnh lặng như núi, nhưng ẩn sâu bên trong lại tựa sông dài cuồn cuộn đổ ra biển.
Tuy Từ Phượng Niên rất có thiện cảm với Lạn Đà sơn và các tăng nhân, nhưng chuyện bị cưỡng ép bắt đến Tây Vực thì không có gì để thương lượng. Y nở nụ cười âm trầm: "Nếu ta không đi thì sao?"
Tú Đông đao rục rịch rời vỏ.
Nhát đao đầu tiên sau khi xuống núi, Từ Phượng Niên nắm chắc có thể chém nát cả một bức tường thành.
Không ngờ hòa thượng kia chỉ ôn tồn đáp: "Bần tăng có thể đợi."
Ngón tay cái của Từ Phượng Niên theo thói quen vuốt nhẹ chuôi đao: "Đợi?"
Hòa thượng mặt mày nghiêm nghị đi một vòng quanh Từ Phượng Niên, đoạn lặng lẽ lùi ra xa, không hề có ý định ra tay bắt người hay ngăn cản Thế tử điện hạ.
Không chỉ Từ Phượng Niên cảm thấy hoang đường, mà ngay cả tiểu cô nương đang xem kịch cũng thấy khó hiểu. Nàng cảm thấy đám hòa thượng ăn chực ở nhà mình còn thú vị hơn, cái núi Lạn Đà gì đó thật quá tẻ nhạt.
Cuối cùng tiểu cô nương cũng hoàn hồn, nhìn Từ Phượng Niên khẽ hỏi: "Từ Phượng Niên, ngươi là con của người kia à? Vậy chẳng phải là Thế tử điện hạ sao?"
Người kia, hẳn là đang nói Từ Kiêu.
Bất luận là Đạo môn hay Phật môn, bất luận nam nữ già trẻ, chỉ cần thân trong giang hồ, dường như chẳng ai dám gọi thẳng tên của Đại Trụ Quốc Từ Kiêu.
Từ Phượng Niên vừa âm thầm lưu tâm luồng khí cơ của đại hòa thượng Lạn Đà sơn – cái gọi là cưỡi trâu chính là như vậy – vừa xách túi thịt bò kho, cười hỏi: "Sợ rồi à? Hối hận vì quen biết ta?"
Tiểu cô nương cười ha hả ba tiếng, nhưng trông thế nào cũng giống đang tự trấn an bản thân. Từ Phượng Niên thấy vô cùng thú vị, cũng không vạch trần. Trước kia cùng nhau hành tẩu giang hồ, mỗi khi gặp chuyện, nha đầu này luôn giữ cái nết thua người không thua trận, mắng chửi thì hăng nhất mà chạy trốn cũng nhanh nhất.
Tiểu hòa thượng yếu ớt lên tiếng: "Đông Tây, chúng ta đi thôi, dù sao cũng đã gặp được người rồi. Nếu không về chùa, sư phụ và sư nương lại sắp đánh nhau với phương trượng đấy."
Tiểu cô nương nhìn Từ Phượng Niên, rồi lại nhìn tiểu hòa thượng, dường như đang đắn đo giữa Lục Yến Chi và chuyện về nhà. Một đôi mắt trong như nước mùa thu bất giác đảo quanh miếng thịt bò kho thơm nức.
Từ Phượng Niên không muốn làm khó tâm tư đơn thuần của tiểu cô nương, không nói hai lời liền nhét túi thịt bò vào tay nàng, đoạn quay người bước đi: "Đợi ta một lát, cứ ăn hết thịt bò trước đã, rồi để Từ Phượng Niên này tiễn ngươi một đoạn. Không có lý nào đến Lương Châu rồi mà còn phải bụng đói rời thành."
Từ Phượng Niên rảo bước về phía tiệm son phấn phía đông thành. Ngang qua tiệm thịt bò, y thấy một thiếu nữ vóc dáng đã trổ mã cao hơn không ít nhưng gương mặt vẫn còn nét non nớt, tay cầm cành trúc, ngồi trên ngạch cửa nhìn mình.
Thế tử điện hạ vội đi mua son phấn nên không tiện chào hỏi. Lục Yến Chi kia nổi danh cũng là nhờ một bài thơ vịnh mùa thu của nhị tỷ Từ Vị Hùng. Từ Phượng Niên lấy không đồ ở tiệm son phấn, chưởng quỹ cũng cam tâm tình nguyện dâng tặng. Huống hồ trước đây Thế tử điện hạ từng dẫn các hoa khôi lớn nhỏ đất Lương đến tiệm chọn son phấn, nếu các nàng chọn được món ưng ý mà vui vẻ, y còn thưởng thêm ít ngân lượng. Suy cho cùng, tiệm son phấn treo biển hiệu "Thanh Mai" vẫn là lãi nhiều lỗ ít.
Từ Phượng Niên vào tiệm, chọn một hộp Lục Yến Chi và hai hộp Quý Phi Đào rồi nghênh ngang rời đi. Người trong tiệm từ trên xuống dưới đều im thin thít, mấy gã phú thương dắt theo thị thiếp đến vung tiền như rác lại càng cúi gằm mặt không dám ho he.
Bên kia, tiểu hòa thượng nhìn tiểu cô nương hai tay và miệng đầy dầu mỡ, nhắc nhở: "Đó chính là Từ Phượng Niên? Hắn là Thế tử điện hạ, hình như thanh danh không được tốt lắm."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook