Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 113: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 113

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Từ Phượng Niên vội vã lên lầu, thấy Lý Nghĩa Sơn ngày càng gầy gò, sắc mặt trắng bệch như tuyết lạnh khiến y nhìn mà kinh hồn bạt vía.

Vị quốc sĩ đại ẩn trong Bắc Lương vương phủ khẽ cười:

"Sớm biết thế đã không để Ngụy Bắc Sơn rời Bắc Lương, vừa khéo cho ngươi luyện đao."

Từ Phượng Niên hỏi:

"Nghe nói Lão Khôi đã thắng Ngụy Bắc Sơn?"

Lý Nghĩa Sơn ho khan vài tiếng, nâng hồ lô xanh ngắt lên uống một ngụm rượu mạnh, đợi khí tức dần ổn định mới đáp:

"Ngụy Bắc Sơn chỉ là võ phu trung phẩm, đối đầu với Sở Cuồng Nô vốn chỉ cách thượng thượng phẩm một lằn ranh, thảm bại cũng chẳng lạ."

Từ Phượng Niên tò mò:

"Cao thủ thượng thượng phẩm này, trong thiên hạ thực sự chỉ có mười người thôi sao?"

Lý Nghĩa Sơn không đáp thẳng, chỉ cười giễu cợt:

"Cái gọi là võ đạo thượng thượng phẩm không thể so được với sĩ tử thượng thượng phẩm năm xưa, chẳng đáng tiền."

Từ Phượng Niên thoáng do dự, lí nhí:

"Nam Cung Phó Xạ nói ông ta là thiên tài Tạ gia nổi danh ngang với sư phụ..."

Lý Nghĩa Sơn cười lớn:

"Chuyện này còn cần nó nói sao? Ta chỉ liếc mắt là biết đáp án. Tên nhóc Bạch Hồ Nhi mà ngươi gọi kia không chỉ tướng mạo giống Tạ Quan Ứng, mà thần thái lại càng giống. Nếu không nhận ra thì ta đúng là kẻ mắt mù. Hiện tại ta chỉ tò mò đứa nhóc này là nam hay nữ. Theo sấm vĩ suy đoán, Tạ Thúc Dương quả thực nên có một con trai, nhưng Bạch Hồ Nhi này trông không giống nam tử chút nào."

Với cách gọi Bạch Hồ Nhi, Lý Nghĩa Sơn khá tán đồng nên cũng thuận miệng dùng theo, chẳng hề cảm thấy hoang đường.

Từ Phượng Niên gật đầu lia lịa:

"Đúng vậy, lúc đầu đánh chết ta cũng không tin, nếu là nam nhân thì quá đáng tiếc!"

Lý Nghĩa Sơn gật đầu rồi lại lắc đầu, chậc chậc hai tiếng. Trên gương mặt ông thoáng hiện ý cười hiếm hoi, mang theo chút sinh khí chứ không còn vẻ âm u như trước.

Cặp thầy trò này quả không hổ là thầy trò.

Từ Phượng Niên ngồi thẳng dậy, nghiêm nghị:

"Hôm nay về thành gặp một hòa thượng tự xưng người Lạn Đà sơn, bảo muốn đưa ta đi Tây Vực."

Lý Nghĩa Sơn nhấp một ngụm rượu, đáp:

"Tăng nhân Long Thủ này danh tiếng ở Tây Vực không nhỏ, sư thừa một vị Mật tông Kim Cang Thượng sư tu tập 'Kim Cang Đỉnh Du Già Kinh', từng phiên dịch hơn sáu mươi bộ kinh điển Mật tông, tổng cộng một trăm mười quyển. Nhánh của hắn ở Lạn Đà sơn cực kỳ lợi hại, đời trên nữa chính là bậc đại thành tựu giả đã chứng được Bất Tử Hồng Quang."

Từ Phượng Niên bất đắc dĩ:

"Lợi hại hơn nữa thì liên quan gì đến ta? Chẳng lẽ cứ trưng ra danh hiệu sơn môn là bắt ta phải xuất gia làm hòa thượng?"

Lý Nghĩa Sơn cười:

"Rốt cuộc có liên quan hay không, ngươi đi rồi sẽ biết."

Từ Phượng Niên cười khổ:

"Sư phụ, đừng châm chọc ta nữa. Tu hành Mật giáo đó có thể so với Ngô gia Kiếm trủng, mỗi ngày bốn lần lên điện, buổi sớm nhất bắt đầu từ nửa đêm. Lúc lên điện bất kể nóng lạnh đều không được mang giày, phải đi chân trần. Mỗi ngày ngủ không đủ bốn canh giờ. Có lúc đến pháp viên tu luyện phải ngồi xếp bằng trên nền đá sỏi, đông hay hè đều không ngoại lệ. Nếu bảo ta đến đó luyện đao một hai năm, chịu khổ như vậy ta cũng nhận, nhưng bắt ta ngày ngày tụng kinh niệm Phật thì thà giết ta đi còn hơn."

Lý Nghĩa Sơn mỉm cười:

"Ngươi không biết thượng sư của Long Thủ là ai sao?"

Từ Phượng Niên hoàn toàn mù tịt.

Lý Nghĩa Sơn cười lớn:

"Người này là nữ Mật tông Thượng sư duy nhất của Lạn Đà sơn. Nghe nói bà ta không chỉ Phật pháp vô biên mà còn xinh đẹp động lòng người, được ca tụng là Quan Âm tại thế. Chỉ chờ song tu là có thể chứng đạo."

Từ Phượng Niên thoáng kinh ngạc rồi cười gian:

"Nói như vậy, có liên quan đến ta là tốt nhất."

Lý Nghĩa Sơn cười một cách kỳ quái.

Từ Phượng Niên dè dặt hỏi:

"Sao vậy? Vị Quan Âm Bồ Tát của Lạn Đà sơn này giết người không chớp mắt sao?"

Lý Nghĩa Sơn lắc đầu:

"Lòng dạ từ bi."

Từ Phượng Niên càng thêm tò mò.

Lý Nghĩa Sơn vừa cười to vừa ho khan:

"Vị Bồ Tát này năm nay đã bốn mươi hai tuổi. Vừa hay gấp đôi tuổi ngươi, thật trùng hợp."

Từ Phượng Niên phắt dậy, định xách đao ra ngoài liều mạng với tên hòa thượng chết tiệt của Lạn Đà sơn kia.

Đối với phàm phu tục tử, Lạn Đà sơn có hai điểm mê hoặc lòng người nhất: một là có thể lập địa thành Phật, hai là nam nữ song tu. Về phần thật giả, vì thế nhân cách Lạn Đà sơn quá xa, quá trình truyền kinh giảng đạo khó tránh khỏi tam sao thất bản nên chân tướng sớm đã mơ hồ. Cộng thêm việc Lạn Đà sơn chưa từng có ai ra mặt giải thích, chuyện này dần trở thành bí ẩn đáng để suy ngẫm. Từ Phượng Niên ngược lại rất ủng hộ bầu không khí im lặng đó, thay vì nói toạc ra, chi bằng cứ để lại một niềm mong ngóng.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...