Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 114: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 114
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Từ Phượng Niên tới lầu ba Võ khố tìm lão đạo sĩ giữ gác Ngụy Bảo Tướng của Cửu Đấu Mễ đạo. Lầu này có một bộ danh sách nhân vật được cập nhật định kỳ. Y tìm đến quyển Phật giáo trước. Phật môn có hơn hai mươi tông phái lớn nhỏ, Lạn Đà sơn đứng đầu Mật giáo nên quyển đầu tiên viết về Mật tông. Từ Phượng Niên dễ dàng lật tìm được vị Mật tông Thượng sư kia. Tước hiệu của nàng rất dài, nào là Đại Từ Pháp Vương, Bổ Xứ Bồ Tát. Xem ra địa vị của nàng không kém hai vị lão hòa thượng xếp trên là bao.
Nàng xuất thân từ vương tộc Trung Thiên Trúc, thuở nhỏ đã theo cao tăng du ngoạn hơn mười nước, dịch vô số điển tịch, nổi tiếng nhất phải kể đến ‘Đại Thừa Khởi Tín Luận’. Theo sử liệu, ngoài việc sư từ Vương chủng Cát Tường Tử học Đại viên mãn pháp, nàng từng đến Trung Nguyên học tập thiên văn lịch pháp, tiếp xúc với cả Ngũ gia Thất tông của Phật môn Trung Nguyên. Có thể thấy nàng tuyệt đối không phải kẻ ngồi đáy giếng coi trời bằng vung.
Sách đính kèm bức chân dung vị nữ Bồ Tát thời trẻ, sống động như thật, quả nhiên diễm lệ động lòng người.
Từ Phượng Niên đưa lại quyển mật lục cho lão đạo sĩ họ Ngụy, thở dài nói:
"Bốn mươi hai tuổi. Hơi lớn tuổi một chút."
Rời Thính Triều đình, Thanh Điểu đã cung kính chờ sẵn trên bậc thềm. Nàng mặc thanh sam, trong mắt Thế tử điện hạ, vị đại nha hoàn này chỉ thiếu một thanh bảo kiếm. Chỉ riêng khí độ phong thái của Thanh Điểu, nữ hiệp bên ngoài hoàn toàn không thể so bì. Thấy Từ Phượng Niên, nàng cung kính khẽ nói:
"Tăng nhân kia đang đứng ở cửa vương phủ."
Từ Phượng Niên đi về phía đình tạ giữa hồ, cười nói:
"Đưa hắn đến đây, ta muốn gặp vị hòa thượng Mật giáo này một phen. Tiện thể bảo hạ nhân chuẩn bị chút cơm chay, khu vực quanh hồ không cho người không phận sự lại gần."
Trong lúc chờ, Từ Phượng Niên nhắm mắt dưỡng thần, nghiền ngẫm bí văn về Lạn Đà sơn do mật thám vương phủ thu thập. Đừng thấy Lạn Đà sơn chỉ có vài trăm người nhưng lại có vô số phe phái, mỗi phe đều có hàng vạn tín đồ. Như nhánh Hồng giáo của Mật tông mà hòa thượng Long Thủ trực thuộc, tại Lạn Đà sơn chỉ có ba người đại diện nhưng bên ngoài lại có đến mấy triệu tín chúng.
Tâm trí dừng lại ở bức họa vị nữ Mật tông thượng sư kia, Từ Phượng Niên lắc đầu, tạm gác lại việc này.
Đã xuống núi thì phải tính toán chi li cho bản thân. Võ khố là vật chết, người là vật sống. Học theo Bạch Hồ Nhi duyệt hết bí kíp võ học, không sợ tham nhiều nhai không nát, sau này đối địch biết thêm chút chiêu thức là thêm một phần bảo mệnh. Điều này cũng như người mới học cờ đa phần cần học thuộc lòng các thế cờ định sẵn, chiêu thức đương nhiên càng nhiều càng tốt. Từ Phượng Niên không dám nói ngộ tính mình ra sao, nhưng trí nhớ quả thật ngay cả nhị tỷ Từ Vị Hùng cũng không thể sánh bằng. Nếu không phải vậy, y không thể cùng Lý Nghĩa Sơn chơi cờ mà không cần quân hay bàn.
Từ Phượng Niên lẩm bẩm: "Muốn như Bạch Hồ Nhi đọc hết sách trong võ khố là không thực tế, nhưng để hắn sàng lọc mỗi ngày đưa ta hai ba cuốn thì không khó. Sẽ có ngày ta xem hết bí kíp trấn môn của các tông phái trong thiên hạ."
"Lúc xuống núi, gã cưỡi trâu đã truyền lời cho chưởng giáo Vương Trọng Lâu, Đại Hoàng Đình quy tức trong cơ thể, muốn hoàn toàn hóa thành của mình cần một mình tu Tề Tam Hoàng Đình, vậy thì cần mấy thứ trên Long Hổ sơn. Mượn ư? Đều là bí mật bất truyền, tám chín phần mười là không được. Trộm ư? Với đao pháp hiện tại của ta, khó. Cướp ư? Hai thánh địa Phật Đạo này, không có sáu bảy ngàn thiết kỵ Bắc Lương tinh nhuệ thì đừng hòng xông lên núi, muốn san bằng cũng phải cần đến một vạn ba bốn ngàn người."
"Trước khi lên Võ Đang, ta cứ nghĩ một vạn thiết kỵ là có thể nghiền ép cả giang hồ qua lại mấy lần, xem ra đã coi thường anh hùng thiên hạ rồi. Dù là Từ Kiêu, không có thánh chỉ của kinh thành mà tự tiện điều động hơn năm trăm binh lính ra khỏi đất Lương đều bị xem như tạo phản."
Nếu Khương Nê ở bên cạnh, nghe thấy những lời điên cuồng gắn thiết kỵ với giang hồ này, chắc chắn lại xúc động muốn cầm Thần Phù đâm lỗ trên người Thế tử điện hạ.
Hồng Thự có vóc người phong lưu đầy đặn bưng đồ chay tinh xảo tới. Ven hồ đã không còn bóng người. Lời của Thế tử điện hạ, dù có hỗn xược đến đâu, ở vương phủ cũng còn hiệu quả hơn cả thánh chỉ.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook