Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 117: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 117

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Từ Phượng Niên dự định dùng bữa tối cùng tiểu cô nương Đông Tây và tiểu hòa thượng Nam Bắc. Trên đường đi, hai tay y liên tục vẽ những vòng tròn giữa không trung. Đám hạ nhân trong phủ nhìn thấy chỉ thấy thú vị chứ chẳng nhận ra được manh mối gì, nhưng miệng thì vẫn luôn tâng bốc Thế tử điện hạ võ công cái thế.

Hễ gặp phải nha hoàn có dung mạo kha khá, dáng vẻ thướt tha, Từ Phượng Niên lại tiện tay trêu ghẹo đôi chút. Hồng Thự theo sát phía sau, vẻ mặt không chút bận tâm. Ở chốn hào môn thế gia này, một nha hoàn nhỏ nhoi mà dám ghen tuông, nếu chẳng may đụng phải chủ nhân tính tình nóng nảy thì e rằng sẽ bị loạn côn đánh chết.

Hồng Thự không ngốc đến mức cậy sủng mà kiêu, nàng không muốn làm thế mà cũng chẳng dám làm.

Nói một lời thật lòng mà nàng không dám thổ lộ cùng ai, vị Thế tử điện hạ trông có vẻ đa tình này thực ra mới là kẻ vô tình nhất. Điểm này, e rằng ngay cả đám tỳ nữ thân cận như Lục Nghĩ ở Ngô Đồng uyển cũng chưa từng nhận ra.

Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là Hồng Thự không thật lòng yêu mến Thế tử điện hạ. Ngược lại, chính một chủ nhân như vậy mới có thể khiến một Hồng Thự vốn lòng cao khí ngạo, chẳng thua kém Thanh Điểu nửa phần, phải cam tâm tình nguyện gửi gắm tấm lòng, bán mạng vì người.

Từ Phượng Niên không rõ tâm tư phức tạp của Hồng Thự, chỉ cười khẽ nói: "Bộ một trăm lẻ tám thức không tên này là thứ tốt mà gã cưỡi trâu không biết moi từ xó xỉnh nào ra, càng luyện càng thấy thú vị. Cần phải eo trầm Thái Cực, bước đi Cửu Cung, hình ý Âm Dương, thủ thế và khí cơ đều thuận theo tự nhiên. Từng vòng tròn này đều ẩn chứa huyền cơ, tạo thành một vòng lặp vô tận, tuần hoàn không ngừng, khí tượng vạn thiên, rất thích hợp để ôn dưỡng nội lực, chỉ tiếc là không thể dùng cho chém giết nơi sa trường. Hồng Thự, nếu ngươi thích, ta sẽ dạy ngươi."

Hồng Thự rảo bước nhanh hơn, bộ ngực đầy đặn bậc nhất Ngô Đồng uyển áp sát vào cánh tay Thế tử điện hạ, đôi mắt long lanh như làn khói mưa mùa thu: "Vậy điện hạ phải cầm tay chỉ dạy cho nô tỳ đấy."

Từ Phượng Niên không quay đầu lại, chỉ dùng khuỷu tay lén huých nhẹ vào bầu ngực trắng như tuyết ẩn dưới lớp áo, cảm nhận rõ ràng sự nảy nở rung lên theo nhịp bước chân nàng, phong tình tức thì lan tỏa. Thế tử điện hạ cười cợt nhả: "Hay là vẽ một trăm lẻ tám vòng tròn trên người ngươi nhé?”

Hồng Thự toát lên nét quyến rũ tự nhiên, giọng điệu lại đầy vẻ hờn dỗi: "Nô tỳ biết điện hạ chỉ khéo nói miệng thôi."

Từ Phượng Niên không phản bác, thuận miệng hỏi: "Ngươi thấy Lạn Đà sơn rốt cuộc có ý gì?"

Hồng Thự nghiêm túc suy nghĩ một hồi rồi đáp khẽ: "Nô tỳ thấy chuyện song tu là giả, mượn tay Bạch giáo và Hoàng giáo đối địch với thiết kỵ Bắc Lương mới là thật."

Từ Phượng Niên gật đầu cười nói: "Một lời trúng tim đen. Kinh thành đã sớm cảnh giác với đám Mật tông Tây Vực không chịu phục tùng này, chỉ là chưa tìm được lý do thích hợp để ra tay. Nếu có Hồng giáo làm nội ứng, không loại trừ khả năng thiết kỵ Bắc Lương chúng ta lại bị biến thành quân cờ một lần nữa."

"Về phần song tu chứng đạo," y tiếp tục, "ta đã tra mật lục, đó là tin đồn mới lan truyền vài năm gần đây, không đáng tin, đặc biệt là sau khi ta làm lễ đội mũ trưởng thành thì tin đồn càng dữ dội. Từ đó có thể thấy ta là một miếng mồi ngon, ngay cả Nữ Pháp Vương của Mật tông cũng thèm nhỏ dãi."

"Còn vị đại quốc thủ ở kinh thành, người đang chiếm giữ bàn cờ lớn nhất thiên hạ kia, trong sáu mươi bảy miếu hiệu thụy hiệu chỉ lọt mắt đúng hai chữ. Một là ‘Cao’ – phúc che rợp trời gọi là cao, đức trùm vạn vật, công đức thịnh đại. Hai là ‘Võ’ – sự nghiệp quân sự rạng rỡ, khai mở cương thổ lớn nhất bản triều. Lão ta nghĩ đến chuyện sau khi chết, ngàn năm vạn đời sau đều được tôn xưng là Cao Võ Hoàng đế đến mức gần như tẩu hỏa nhập ma rồi.”

Sắc mặt Hồng Thự hơi tái đi, nhắc nhở: "Điện hạ, những lời này nên nói nhỏ một chút."

Từ Phượng Niên cười đáp: "Không sao, ta dám nói, nhưng ngoài ngươi ra, chưa có ai dám nghe. Thôi không bàn chuyện này nữa, Hồng Thự, tiểu cô nương kia kẻ mày thế nào rồi?"

Hồng Thự thở phào nhẹ nhõm thấy rõ: "Tạm thời chỉ mới dạy được cho nàng hai kiểu Tiểu Sơn mi và Loa Tử đãi. Tiểu cô nương học rất nhanh."

Từ Phượng Niên cười ha hả: "Nàng ấy chỉ cần muốn học thì học cái gì cũng nhanh. Lão Hoàng dạy nàng nướng cá, nướng thịt, nướng khoai lang, nàng học còn nhanh hơn cả ta. Nhưng nếu không muốn học, ví dụ như đan giày cỏ hay ngồi câu cá, thì có dạy một trăm năm cũng chẳng vào đầu.”

Hồng Thự nhìn Thế tử điện hạ với đôi mày thanh tú đang rạng rỡ, trông khác hẳn vẻ thâm trầm ngày thường, bất giác ngẩn người. Dù sớm chiều kề cận, nàng vẫn rất hiếm khi được thấy một Từ Phượng Niên như vậy.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...