Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 123: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 123

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Lúc về tới Lương vương phủ, Từ Phượng Niên cười bảo: "Trước khi về nhà, ta sẽ cho ngươi xem một thứ."

Cô bé tò mò: "Thứ gì vậy?"

Từ Phượng Niên ra vẻ bí hiểm: "Thiên cơ bất khả lộ."

Cô bé bĩu môi: "Cha ta bảo thiên cơ toàn là gạt người."

Từ Phượng Niên không chấp nhặt, dẫn nàng về phủ, trước tiên ghé qua Ngô Đồng Uyển. Vừa vào sân, y liền vỗ tay. Nghe tiếng hiệu lệnh, đám nha hoàn lớn bé, bao gồm cả Hồng Thự, Lục Nghĩ, Hoàng Qua đều dừng tay, ùa cả ra khỏi lầu, tụ tập giữa sân ríu rít cười nói, ai nấy đều lộ vẻ mong chờ.

Cô bé tuy đã gặp Hồng Thự, nhưng đột nhiên thấy nhiều mỹ nhân tỷ tỷ xuất hiện như vậy vẫn không khỏi hoa mắt. Nàng chỉ nghe Từ Phượng Niên dặn một câu: "Quy củ cũ, đi đi, ngày mai khoảng giờ này lên đỉnh núi." Các tỷ tỷ lập tức cười òa, mặt mày hớn hở rồi tản ra tứ phía.

Từ Phượng Niên đưa cô bé vẫn còn đang ngơ ngác về chỗ ở, sau đó một mình đi tới tòa nhạc phường có tên "Sở Thục Đê Thủ". Đây là một kiến trúc cao năm tầng, bên trong bày đủ các loại chuông, trống, đàn, sáo, khánh, vu. Đại nhạc sư, đại nhạc quan có hơn mười người; tiểu sư, chung sư, khánh sư, sinh sư lên đến hơn một trăm sáu mươi người; ca nữ vũ cơ lại càng đông đảo. Tất cả đều do Thế tử điện hạ nuôi không, khắp đất Bắc Lương này, ngoài y ra chẳng ai đủ sức nuôi nổi nhạc phường quy mô nhường ấy.

Tầng một bày một bộ biên chung cỡ lớn, gồm tám tổ sáu mươi lăm chiếc. Giá chuông cao hai mét rưỡi, chia làm ba tầng, xếp theo hình thước thợ với khí thế vô cùng hùng vĩ. Chiếc chuông lớn nhất cao ngang người, nặng gần năm trăm cân. Cái gọi là vinh hoa phú quý tột đỉnh "chung minh đỉnh thực", tiếng chuông vang chính là xuất phát từ đây.

Ly Dương vương triều tuân theo cổ lễ, Thiên tử dùng vũ đoàn Bát Dật, Vương công Lục Dật, Chư hầu Tứ Dật, Sĩ Nhị Dật, thế nên vũ đoàn của Bắc Lương vương phủ mới được phép duy trì Lục Dật với bốn mươi tám người. Từ Phượng Niên không màng chính sự, từng có thời gian dài si mê lễ nhạc, y thích nhất là Đại Tục Thục Nhạc vốn bị người đời chê là dâm nhạc, song cũng tinh thông Đại Nhã Sở Nhạc được các lão phu tử ca ngợi. Thế tử điện hạ có thể vui đùa cùng tất cả hoa khôi lớn nhỏ ở Lương địa đâu chỉ dựa vào mỗi trò vung tiền qua cửa sổ.

Chuông đứng đầu trong các loại nhạc cụ.

Từ Phượng Niên khẽ gõ chuông thử âm rồi cau mày. Kỹ thuật đúc chuông của vương phủ đã đạt tới cảnh giới xuất thần nhập hóa, tạo hình hùng hồn, độ dày vừa phải, âm vực rộng lớn. Chỉ tiếc một năm chẳng dùng được mấy lần, khó tránh khỏi có phần sai lệch khi chuyển cung đổi điệu.

Dàn chuông này có hơn sáu mươi chiếc, một nửa do chính tay y và Từ Vị Hùng chế tác nên y cảm nhận sâu sắc nhất về chất lượng âm thanh. Nếu bảo Từ Phượng Niên là kẻ ăn chơi lêu lổng thì chắc chắn không oan cho vị Thế tử điện hạ xuất thân quyền quý nhất đẳng này, bởi lẽ việc đúc chuông còn tốn thời gian và tâm sức hơn nhiều so với việc dắt chó dữ, xua ác bộc đi trêu ghẹo gái nhà lành trên phố.

Lẽ nào sau này y thực sự sẽ đi làm thợ đúc chuông?

Không chỉ chuông, Từ Phượng Niên còn nghiên cứu cả sênh, y học theo nhị tỷ vạn năng của mình cải tiến loại sênh mười ba, mười bảy ống lên thành hai mươi tư, ba mươi sáu ống, tiếng trong trẻo tựa phượng non mới hót.

Từ Phượng Niên cúi người, duỗi tay gảy chuông, tiếng chuông vang lên du dương trầm hùng. Đợi âm thanh yếu dần, y mới khẽ nói:

"Ra đây đi."

Một mũi tên trúng hai đích.

Trên lầu, Ngư Ấu Vi – người đã ở trên đó thổi vu suốt cả ngày – bước xuống. Sau Đông Chí vốn là ngày lành để tiếng hoàng chung hòa cùng tiếng vu nhàn tản. Nàng khoác chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt, tinh khôi không vướng bụi trần, dáng vẻ yêu kiều thướt tha.

Ngoài cửa, tiểu cô nương Lý Tử cũng bước vào. Nàng đã rón rén đi theo Thế tử điện hạ tới tòa nhạc phường khiến cả Sở nhạc và Thục nhạc phải cúi đầu này. Nàng miễn cưỡng được xem là có nét tươi tắn của thiếu nữ mới lớn nhà bên, nhưng đặt trong Bắc Lương vương phủ nơi mỹ tỳ nhiều như mây thì quả thực chẳng có gì nổi bật. Chỉ riêng những ca kỹ vũ nữ được Thế tử điện hạ nuôi như đồ chơi cũng đủ sức lấn át nàng. May mà tiểu cô nương chưa đến tuổi biết tranh giành ân sủng, chỉ mải mê giấc mộng làm nữ hiệp tiêu dao giang hồ, ngây ngô nào đâu biết đến chuyện tranh hương đoạt sắc.

Tiểu cô nương cười hì hì, nhảy đến bên cạnh Từ Phượng Niên, tò mò sờ vào chiếc chuông lớn, vẻ mặt đầy sùng bái nói:

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...