Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 129: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 129
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Ngư Ấu Vi mỉm cười, nụ cười ẩn giấu đao kiếm nhưng biết chừng mực, không đâm lén sau lưng.
Từ Phượng Niên giơ tay điểm nhẹ lên trán Ngư Ấu Vi, động tác dịu dàng, cười nói: "Ngươi so đo với đám nha đầu đó làm gì, như vậy không tốt. Nữ nhân phải rộng lượng mới khiến người ta rung động."
Ngư Ấu Vi ngẩn người.
Từ Phượng Niên đứng dậy vươn vai, nhét nốt nửa hộp bánh còn lại trong hộp gấm vào miệng, khua thanh đao Tú Đông vài đường rồi bỏ đi.
Năm ngoái ông trời keo kiệt, chỉ lất phất vài trận tuyết nhỏ, chẳng đã chút nào. Cho nên trong viện của Khương Nê chỉ có một người tuyết nhỏ nhất từ trước đến nay.
Từ Phượng Niên bước vào sân viện thanh vắng, liếc nhìn người tuyết nhỏ nhắn, may mà cái đầu vẫn còn.
Thế tử điện hạ nhìn một lát, dĩ nhiên cũng chẳng nhìn ra được đóa hoa nào, bèn xoay người rời đi.
Sau Tết rốt cuộc nên dẫn ai ra ngoài hành tẩu giang hồ, Từ Phượng Niên đến nay vẫn chưa quyết định. Hộ vệ tùy tùng chắc chắn không thiếu, với thân phận của y, dẫn theo hơn trăm thiết kỵ ra ngoài cũng chẳng thành vấn đề, Từ Kiêu tự khắc sẽ sắp xếp ổn thỏa, không để lại điều tiếng. Thêm vào đó, Từ Kiêu còn bố trí mấy tay ưng khuyển đắc lực mà vương phủ nuôi dưỡng, trong tối ngoài sáng phối hợp với nhau, nhân sĩ giang hồ bình thường muốn ám sát chẳng khác nào châu chấu đá xe.
Nhưng nếu chỉ có vậy, Từ Phượng Niên vốn sợ chết nhất lại từng nếm mùi đau khổ vẫn cảm thấy chưa đủ. Bạch Hồ Nhi? Hắn chưa chắc đã chịu bước ra khỏi Thính Triều đình, giao tình giữa hai người trước nay chỉ là năm lạng đào đổi nửa cân mận, không có chuyện giúp đỡ vô cớ. Từ Phượng Niên không nghĩ ra trên giang hồ có bí kíp võ học nào hấp dẫn Bạch Hồ Nhi hơn võ khố.
Chẳng lẽ thật sự phải đi tìm vị nửa tiên nửa ma dưới Thính Triều đình kia?
Từ Phượng Niên bất giác đi tới dưới tấm biển "khôi vĩ hùng tuyệt" chạm trổ chín con rồng, giật mình thon thót.
Ý cảnh bốn chữ trên tấm biển do tiên hoàng ngự ban này không phải bá đạo, nhưng trong mắt Từ Phượng Niên, bốn chữ đó thực sự là… vẫn chỉ là bốn chữ, nhìn không thuận mắt.
Bất giác nhớ tới nhị tỷ Từ Vị Hùng ở xa ngàn dặm, nhiều lúc nàng còn thù dai hơn cả Thế tử điện hạ, nhưng lại quen thói đại sự thì sáng suốt, tiểu sự lại so đo. Ví như Từ Phượng Niên vốn nên gọi nàng một tiếng nhị tỷ, nàng lại thấy chói tai, từ nhỏ đã bắt y phải gọi là tỷ, bỏ chữ "nhị" đi.
Từ Phượng Niên không hiểu nhị tỷ và đại tỷ Từ Chi Hổ tranh giành cái này có ý nghĩa gì, sinh trước sinh sau là chuyện trời định. Anh em Từ Phượng Niên, Từ Long Tượng hòa thuận, nhưng quan hệ chị em Từ Chi Hổ, Từ Vị Hùng lại thật sự bình thường. Muội muội thấy tỷ tỷ phóng túng, chỉ là bình hoa. Tỷ tỷ dù sao cũng là tỷ tỷ, độ lượng hơn một chút, nhưng cũng thích trêu chọc, trước mặt khen Từ Vị Hùng trầm ngư lạc nhạn, bế nguyệt tu hoa, khuynh quốc khuynh thành, đặc biệt là viết chữ rất đẹp…
Tâm tư nữ nhân còn khó lường hơn cả thiên đạo. Tin rằng vị sư thúc tổ trẻ tuổi trên núi kia sẽ vô cùng đồng tình với điều này.
Từ Phượng Niên tự giễu: "Xuống núi rồi, vậy mà lại có phần nhớ gã cưỡi trâu kia."
Y tự cười ha hả: "Mấy hôm trước một hơi cho người mang một rương dâm thư lên núi, không biết gã cưỡi trâu có bị nhị sư huynh treo lên đánh không nhỉ?"
"Từ ăn mày, ngươi vẫn nhàm chán như vậy."
Giọng nói trong trẻo lạnh lùng của Bạch Hồ Nhi từ trong lầu các vọng ra.
Từ Phượng Niên đẩy cửa bước vào, thấy Bạch Hồ Nhi đang đứng dưới bức phù điêu bạch ngọc "Đôn Hoàng Phi Thiên" trong đại sảnh.
Từ Phượng Niên vui vẻ nói: "Cách gọi này hơn một năm rồi không nghe thấy."
Thế tử điện hạ đeo thanh đao Tú Đông tinh xảo, Bạch Hồ Nhi bên hông treo thanh Xuân Lôi mộc mạc.
Từ Phượng Niên không biết xấu hổ lẩm bẩm: "Thì ra chúng ta cũng rất xứng đôi."
Bạch Hồ Nhi chậm rãi quay đầu, dời mắt từ bức bích họa sang người Từ Phượng Niên, sát khí tung hoành.
Từ Phượng Niên bất đắc dĩ nói: "Ta nói là Tú Đông và Xuân Lôi!"
Nói nhảm, Bạch Hồ Nhi có đẹp đến đâu, Thế tử điện hạ cũng chưa đến mức thích đàn ông.
Bạch Hồ Nhi lại nhìn về phía sáu mươi bốn pho tượng Đôn Hoàng Phi Thiên cao bằng người thật, đầu đội bảo quan năm châu, hoặc đội đạo quan, hoặc búi tóc tròn, dáng vẻ thanh tú, mày mắt chứa ý cười. Thân trên các nàng để trần, vai khoác dải lụa màu, tay cầm các loại nhạc khí như sáo, tiêu, lô sanh, tỳ bà, không hầu, mây khói lượn lờ, phiêu diêu như tiên.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook