Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 144: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 144
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Lão Hứa mù là một lão binh Bắc Lương, xuất thân nỏ thủ, sau vì trúng tên lạc hỏng một mắt mới chuyển sang làm kỵ binh. Chiến tích của lão tầm thường, ở cái nơi dùng đầu người đổi công huân như quân Bắc Lương thì chẳng đáng nhắc tới. Thế nên trước khi giải ngũ về quê, lão cũng chẳng tích cóp được bao nhiêu, chỉ rước vào thân một đống bệnh tật.
Những ngày đầu định cư trong thành cũng coi như rủng rỉnh, ngặt nỗi lão không chịu được cảnh đám huynh đệ cũ còn nghèo túng hơn mình. Đa phần bọn họ khi chết đều nhờ lão Hứa bỏ tiền mua quan tài, cứ thế dốc hầu bao, lão Hứa cô độc một mình cũng sạch bách.
Lão Hứa là người Cẩm Châu, Liêu Đông chính gốc, từ nhỏ đã côi cút, theo Đại Trụ Quốc Từ Kiêu đánh từ Cẩm Châu đến Liêu Tây, rồi từ Liêu Tây vào Hùng Hài quan, chuyển chiến khắp Trung Nguyên. Thời Xuân Thu loạn lạc, rất nhiều lính già nhập ngũ cùng thời với lão, chỉ cần cố sống sót đều đã leo lên chức Tham quân hay Hiệu úy, tệ nhất trước khi về hưu cũng lĩnh được chức võ tán quan Chiêu Vũ Phó úy.
Cho nên bảo lão Hứa là lão binh thì đúng, nhưng bảo là lính thiện chiến thì không.
Kẻ không dám treo đầu bên thắt lưng để liều mạng tranh công danh mà vẫn kiếm được chức tước, chỉ có thể là con em nhà hào tộc mà thôi. Loại lính già ranh mãnh, không hẳn tham sống nhưng tuyệt đối sợ chết như lão Hứa, không bị giám quân chém đầu đã là vạn hạnh.
Sau này con mắt còn lại của lão Hứa cũng mù nốt, do lên núi đốt than bất cẩn bị khói hun hỏng, từ đó cái tên "Lão Hứa mù" mới lan truyền khắp hang cùng ngõ hẻm. Điều xui xẻo nhất là họa vô đơn chí, đã mù lại còn bị ngựa của một tên công tử bột giẫm gãy chân ngay giữa chốn đông người.
Đám công tử bột dắt theo mỹ nhân, thấy lão già lăn lộn dưới đất chỉ biết phá lên cười. Lão Hứa mù vốn định cắn răng liều mạng, nhưng vừa quờ quạng vớ được cây đòn gánh thì nghe có tiếng xì xào, bảo đám công tử kia là con trai vị Chiết Xung Đô úy, cháu trai vị Trước tác lang hay Thái tử Tẩy mã nào đó trong kinh thành. Lão Hứa lập tức vứt đòn gánh, gào khóc như một đứa trẻ. Lão cứ thế gào lên "đáng lẽ ta phải chết từ lâu rồi", tiếng khóc xé lòng khiến người nghe tê cả da đầu, mấy kẻ qua đường có chút lòng thương hại cũng bị dọa chạy mất.
Một tên công tử bột thấy lão ồn ào, bèn rút kiếm định chém. Dân phong Bắc Lương xưa nay dũng mãnh, đám công tử bột này sức tay có khi chỉ đủ cởi thắt lưng cho hoa khôi, nhưng hễ rút đao kiếm là dám chém người thật. Điểm này khiến nhiều công tử ngoại địa mới đến Bắc Lương vô cùng bỡ ngỡ.
Nếu nhát kiếm ấy chém xuống đầu lão Hứa, thì đã chẳng có chuyện Thế tử điện hạ xách rượu Lục Nghĩ tới hôm nay.
Khi ấy Từ Phượng Niên tình cờ đi ngang qua. Ngựa của y hùng dũng hơn đám công tử hạng ba kia nhiều, khí thế tất nhiên cũng ngông cuồng hơn gấp bội. Y vốn chẳng muốn dây vào chuyện vớ vẩn này, nhưng lại bị câu nói xé lòng của lão Hứa níu lại: "Chân của lão tử không bị đám rùa Tây Sở kia đánh gãy, lại bị người mình làm cho què. Ông trời ơi, mẹ ngươi cũng mù như ta rồi à!"
Từ Phượng Niên không nói gì, chỉ sai ác nô xông vào giải tán đám ranh con. Còn chuyện đám công tử được nuông chiều từ bé bị đánh gãy mấy tay mấy chân, Thế tử điện hạ đâu thèm để ý. Có bản lĩnh thì kéo cả nhà đến vương phủ tìm Từ Kiêu đòi tiền thuốc men, tốt nhất là mang theo cả thánh chỉ.
Sau đó lão Hứa không chết, chẳng hiểu sao còn được người ta đưa đi chữa chân. Nhưng cú giẫm của vó ngựa quá mạnh, đôi chân già nua đâu chịu nổi, coi như phế hẳn. Lúc lão Hứa mù ngồi trong căn nhà tranh bên bờ sông chờ chết, đột nhiên người của quan phủ đến báo mỗi tháng sẽ phát cho lão một lượng bạc. Lão Hứa nơm nớp lo sợ nhận được nửa năm mới lấy hết can đảm hỏi thăm, vị đại nhân kia bảo đây là quy định mới của quân Bắc Lương nhằm đãi ngộ lão binh. Lão Hứa hỏi dò một đồng đội cũ cũng đang ngắc ngoải, biết là chuyện thật, có điều bọn họ đều phải tự lết đến nha môn lĩnh tiền.
Lão Hứa thắc mắc mãi. Người tốt được báo đáp tốt? Nhưng lão nhìn thế nào cũng không thấy mình giống người tốt, thời trẻ đi theo Đại Trụ Quốc đốt giết cướp bóc đâu có ít.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook