Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 145: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 145
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Lão Hứa bị gãy chân, nhưng chống cây gậy tự chế vẫn có thể miễn cưỡng đi lại. Nhà tranh đã được vị đại quan trong nha môn sai người sửa sang, hàng năm trước mùa đông đều có người mang đến một chiếc chăn bông dày. Vườn rau được lão Hứa chăm sóc tàm tạm, một lạng bạc là một nghìn văn tiền, lão Hứa ăn uống không kén chọn, cuối tháng còn dư tiền mua chút rượu thịt, cuộc sống trôi qua cũng có dư vị. Cảnh chờ chết bây giờ dễ chịu hơn lúc mới gãy chân gấp trăm lần.
Hôm nay, lão Hứa ngồi ngủ gật trên chiếc đôn gỗ ngoài nhà thì nghe tiếng người oang oang gọi: "Lão Hứa, lão Hứa, uống rượu này! Tiện đường ta mò được cho ngươi một con vịt dưới sông, béo phải biết."
Lão Hứa phấn chấn hẳn lên, tiểu tử họ Từ đến rồi.
Lão quen tiểu tử này chừng bốn năm năm trước, nghe đâu vì trèo tường xem trộm hoàng hoa khuê nữ tắm rửa mà bị bắt, bị truy sát đến bờ sông bèn mượn căn nhà tranh của lão để trốn, coi như kết một mối giao tình không sâu không cạn.
Lão Hứa biết vị tiểu cô nương khả ái trong tửu lầu Lan Đình mà tiểu tử họ Từ nhắc tới. Tuy mắt không nhìn thấy nhưng tai lão rất thính, luôn nghe đám trai làng rảnh rỗi tụ tập thèm thuồng bàn tán, chẳng ngoài việc nha đầu kia mấy năm nay bộ ngực lại đầy đặn thêm mấy phần, khuôn mặt tròn nhỏ lại thon gọn thêm đôi chút, phôi thai mỹ nhân ngày càng diễm lệ nổi bật. Lão Hứa từng đến tửu lầu mua bã rượu, ngửi được mùi hương trên người nha đầu đó, chậc chậc, thật thơm, còn thơm hơn cả rượu thanh mai trứ danh của Lan Đình.
Năm đó Từ tiểu tử vì nàng mà bị người ta đuổi đánh cũng không oan chút nào! Nếu lão Hứa ta trẻ lại vài chục tuổi, đâu đến lượt Từ tiểu tử trèo tường? Canh gác cho hắn thì còn tạm được.
"Nồi vẫn ở chỗ cũ trong nhà, nhổ lông vịt nhớ đừng vứt bừa ra sông, cẩn thận ngươi vừa đi khỏi thì nhà tranh của ta đã bị dỡ mất." Lão Hứa nhận lấy bầu rượu, đưa lên mũi ngửi, mãn nguyện cười nói: "Rượu Lục Nghĩ này không bằng rượu thanh mai của tửu lầu Lan Đình, nhưng vẫn hơn bã rượu nhiều."
Vị khách nọ nhét con vịt đã bị vặn gãy cổ vào lòng lão Hứa, bực bội nói: "Nhổ lông cũng phải đợi ta ra tay à? Ta đi đun nước đây."
Lão Hứa có rượu trong tay nên rất dễ nói chuyện, bèn chống gậy đi nhổ lông vịt.
Chẳng mấy chốc, trong nhà tranh đã hương thơm ngào ngạt. Lão Hứa gặm một chiếc đùi vịt béo ngậy, cười hỏi: "Từ tiểu tử, chắc cũng hơn một năm không gặp rồi nhỉ? Cái tên nhà ngươi không mất tích ba năm thì cũng bặt vô âm tín cả năm trời, làm nghề gì thế?"
"Nghe lão Hứa khuyên một câu, đừng làm chuyện thương thiên hại lý. Trộm xem khuê nữ tắm rửa thì còn được, dù sao người ta cũng chẳng mất miếng thịt nào, chứ nếu múa đao dùng thương thì khó nói lắm. Thôi không nói chuyện này nữa, nói ra chắc tiểu tử ngươi cũng chẳng nghe. Biết là không được uống rượu không của ngươi, nói xem, lần này muốn nghe chuyện gì? Lão Hứa tuổi này cũng chẳng kể được mấy lần, kể được bao nhiêu hay bấy nhiêu."
Y vừa gặm thịt vịt vừa cười nói: "Kể về Liêu Đông xem, tính ra tổ tiên ta ở bên đó, chính là Cẩm Châu."
Kẻ có thể nhàn rỗi lang thang như vậy, tất nhiên là Thế tử điện hạ Từ Phượng Niên.
Lão Hứa cười ha hả: "Cẩm Châu mà ta không rành sao? Cả Liêu Đông đều cùng một đức tính, đừng thấy mười Đô đốc thì có chín kẻ đang kêu nghèo với triều đình, thực ra chẳng nghèo chút nào. Nghèo chỉ có bọn ta không ruộng không đất, chỉ thiếu điều chưa tạo phản mà thôi."
Từ Phượng Niên cau mày hỏi: "Theo luật không phải mỗi binh sĩ đều có bốn mươi mẫu đồn điền à? Liêu Đông là nơi hiểm yếu không thể nghi ngờ của triều ta, bình nguyên khoáng đãng ngút ngàn, khó bề cố thủ, bỏ thì Bắc Mãng sẽ thẳng tiến vào, đất Bắc sẽ không còn cổng ngõ che chắn. Cho nên Liêu Đông yên thì Trung Nguyên yên ổn, Liêu Dã loạn thì khắp thiên hạ trống trận vang rền. Tạo phản? Mấy năm nay chưa từng nghe Liêu Đông có phần xáo động nào."
Lão Hứa cười nhạo: "Từ tiểu tử ngươi biết cái thá gì! Mấy lời văn vẻ này của ngươi lão Hứa ta nghe không hiểu, ngươi nghe từ thư sinh nào vậy? Ta chỉ biết lúc ta rời Liêu Đông, nơi đó có hai mươi mốt đồn vệ, Liêu Tây chỉ có sáu vệ. Không nói Liêu Tây, chỉ riêng hai mươi mốt vệ ở Liêu Đông một năm đồn lương trăm vạn thạch, có mấy thạch rơi vào túi của bọn ta?"
"Từ tiểu tử ngươi nghĩ xem, chưa nói đến các đại nhân vật như Liêu Đông Đại đô đốc, Trấn thủ Đô đốc, Đô đốc Đồng tri Thiêm sự, Chỉ huy Hiệu úy, ngay cả một số quan viên Thất phẩm Bát phẩm cũng phải bày trò tư dịch đồn quân, đào sửa kênh mương. Nếu không chuyên về thủy lợi, chiếm hết đồn điền màu mỡ, thì lấy đâu ra bạc mà hiếu kính cấp trên?"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook