Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 154: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 154

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Từ Phượng Niên hỏi: "Trong Ngô Đồng Uyển có tử sĩ do ông bồi dưỡng?"

Từ Kiêu gật đầu.

Từ Phượng Niên nhấp một ngụm rượu, từ tốn nói: "Ta biết Thanh Điểu, trước kia cứ ngỡ Hồng Thự là kẻ ít khả năng nhất, ngờ đâu mấy hôm nay để nàng xoa bóp vai, lại không may bị ta nhìn thấu. Nàng ta tuy che giấu hơi thở, nhưng sự huyền diệu của Đại Hoàng Đình là điều nàng ta chẳng thể thấu hiểu. Từ Kiêu, ông nói xem ngoài hai người bọn họ, còn có ai?"

Từ Kiêu cười lớn: "Đến cả Hồng Thự cũng bị con vạch trần, quả thực không đơn giản. Ngô Đồng Uyển chỉ có hai nha hoàn là bọn họ, đã vậy, cha nói thẳng cho con hay, bên cạnh con vốn có bốn tử sĩ lấy Thiên Can làm định danh, huấn luyện vô cùng gian nan, tiếc là suốt ba năm du ngoạn đã tổn thất mất hai người. Thanh Điểu là Bính. Ất cùng Đinh đều đã tử trận."

Từ Phượng Niên ngổn ngang trăm mối: "Vậy Hồng Thự chính là Giáp?"

Từ Kiêu lắc đầu: "Đoán sai rồi, nàng là một trong hai người mẹ để lại cho con, không chịu sự quản thúc của cha. Về phần người còn lại, có lẽ cả đời này con cũng chẳng biết là ai."

Từ Phượng Niên tò mò: "‘Giáp’ này rốt cuộc là kẻ nào?"

Từ Kiêu vẫn lắc đầu: "Khi cần lộ diện ắt sẽ xuất hiện trước mặt con."

Từ Phượng Niên tự trào: "Lúc xuất hiện, e rằng là lúc ‘Giáp’ này quyết tử phải không?"

Từ Kiêu chẳng hề phản bác.

Từ Phượng Niên cúi đầu nhìn Tú Đông Xuân Lôi lần nữa hội tụ, khẽ bảo: "Ông tới kinh thành, cũng cẩn thận một chút."

Từ Kiêu thản nhiên cười đáp: "Phải là bọn họ cẩn thận mới đúng."

...

Bách tính trong thành rốt cuộc cũng được chiêm ngưỡng dung nhan Thế tử điện hạ đã lâu không gặp. Lần này vắng bóng Nghiêm công tử, trong đám hồ bằng cẩu hữu chỉ còn trơ trọi Lý Hãn Lâm, con trai Thứ đốc Phong Châu.

Tháp tùng điện hạ là Ngư Ấu Vi đã rời chốn câu lan, tay bồng chú mèo trắng Võ Mị Nương. Cả người lẫn vật đều lười biếng, toát lên vẻ quý phái.

Lý Hãn Lâm vốn do Từ Phượng Niên triệu đến. Trở về Bắc Lương hơn một năm, phần lớn thời gian y đều dành cho Tú Đông đao và đỉnh Võ Đang, lần này lại phải mang theo vô vàn bí mật không thể lộ ra ngoài mà đi xa mấy ngàn dặm, nếu không tụ tập cùng Lý Hãn Lâm, quả thực có lỗi với Lý công tử hơn mười năm qua bao phen trượng nghĩa gánh thay tiếng xấu.

Vừa hay tin Thế tử điện hạ sắp đi xa, Lý Hãn Lâm đã khẩn khoản cầu xin Phượng ca nhi cho tháp tùng, dùng đủ chiêu mềm cứng vẫn chẳng nhận được cái gật đầu, liền sinh lòng hờn dỗi, lúc đạp thanh quất roi ngựa vang trời. Từ Phượng Niên thấy vậy, chỉ cười không đáp.

Tới hồ Loa Sư, điểm đến thượng thừa để đạp thanh nơi ngoại ô, Từ Phượng Niên dắt ngựa rảo bước, thấy Lý Hãn Lâm mặt mày vẫn ủ rũ, bèn trêu: "Nghe đồn hai hôm trước ngươi mới kiếm được một cặp tiểu tướng công song sinh ở quận Trường Dã, môi hồng răng trắng, khôi ngô tuấn tú, sao, đêm qua lao lực lắm à?"

Ngư Ấu Vi cố tình lùi ra xa, cúi đầu trêu đùa với con mèo Võ Mị Nương nũng nịu đáng yêu trong lòng. Với Từ Phượng Niên, nàng đã cam chịu số phận, song nàng thực sự chẳng thể nuốt trôi hạng công tử bột đầy vết nhơ như Lý Hãn Lâm.

Lý Hãn Lâm hờn dỗi thì có, nhưng chưa từng oán hận Từ Phượng Niên, khúm núm, vẻ đáng thương nói: "Phượng ca nhi, ta ở nhà sắp bức bối đến phát bệnh rồi, sao lại chẳng chịu dẫn ta ra ngoài tiêu dao giang hồ? Lần trước thì thôi, lần này còn không dẫn ta đi, đâu còn coi ta là huynh đệ. Cái tên Nghiêm Ăn Gà theo cha và tỷ tỷ chạy tới kinh thành kiếm chuyện không vui đó thật thiếu phúc hậu, đáng kiếp tỷ tỷ hắn bị tên Lục hoàng tử điên khùng kia nhắm trúng. Phượng ca nhi ngươi trước nay luôn là người phúc hậu, van cầu ngươi đó, Phượng ca nhi, ta mỗi ngày bưng trà rót nước cho ngươi không được sao? Nghe nói ngươi muốn đi du ngoạn, lần này ta đã cuỗm sạch tiền riêng của cha rồi, nếu quay về, khéo sẽ bị ông ấy đánh gãy chân."

Từ Phượng Niên cười bảo: "Cha ngươi nỡ đánh ngươi sao? Ai tin cho nổi. Lần nào ông ấy giận mà chẳng quay sang quất roi đám mỹ thiếp thất sủng? Vì ngươi mà chết bao nhiêu người rồi?"

Lý Hãn Lâm mặt mày đau khổ chẳng thốt nên lời, uất ức đến độ muốn nhảy hồ tự vẫn.

Từ Phượng Niên vỗ vai an ủi: "Nói thực, lần trước dẫn ngươi đi còn hợp lý đôi chút, lần này thực sự không tiện. Ta kể cho ngươi nghe chuyến này Từ Kiêu đã an bài những ai bên cạnh ta nhé, cao thủ ngoài sáng có bốn vị, cộng thêm một Võ Điển tướng quân dẫn theo một trăm tinh kỵ, đó là chưa kể tử sĩ ẩn mình trong tối giỏi ám sát và phản ám sát, lại thêm một cao thủ siêu nhất lưu kè kè giám sát. Ngươi tưởng bọn họ đều đi đạp thanh cùng ta chăng? Lần trước dù sao cũng là lén lút ra ngoài, lần này là quang minh chính đại, ngươi quên vụ Khổng Võ Si năm xưa bị người ta trọng thương rồi sao? Nhà ngươi chỉ có độc đinh, đừng dính vào vũng nước đục này. Thực sự rảnh rỗi vô sự, ta bảo Từ Kiêu cho ngươi một chức Dực Huy Giáo úy tòng Thất phẩm trong quân Bắc Lương, dạo chơi đôi ba năm, chuyện xông pha trận mạc thì miễn, ngươi cứ coi như đi biên cảnh vãn cảnh một phen, về lại Phong Châu là có thể tự mình cầm quân, như vậy cha ngươi cũng an lòng."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...